“Hạ Hạ, cố lên nhé!” Tô Lê níu lấy tay áo Hạ Tuần, dặn dò kỹ lưỡng: “Dựa vào tình hình ôn tập dạo gần đây, môn Văn của cậu chắc chắn sẽ qua môn, đạt 90 điểm là chuyện nhỏ. Tiếng Anh cũng tiến bộ vượt bậc, những phần trọng tâm hôm qua tớ đánh dấu cậu đã xem qua chưa? Nếu xem rồi thì điểm số có khi còn cao hơn nữa đấy.”
Nhìn dáng vẻ vừa nghiêm túc vừa lo lắng của cô, Hạ Tuần khẽ nhếch môi, đưa tay xoa loạn mái tóc cô: “Tớ chỉ có thể đảm bảo với cậu một điều, đó là tớ sẽ không nộp giấy trắng.”
Tô Lê suy nghĩ một chút rồi gật đầu: “Đúng vậy, tuyệt đối đừng nộp giấy trắng.”
“Tớ về đây, sắp đến giờ thi rồi.” Hạ Tuần liếc nhìn xung quanh, thấy không ai chú ý đến mình, bèn đưa tay nhéo nhẹ vào đôi gò má mềm mại của cô một cái.
Tô Lê ôm lấy mặt, trừng mắt nhìn anh: “Không được nhéo mặt tớ, đau lắm!”
“Tớ nhẹ tay lắm rồi mà.” Hạ Tuần gỡ tay cô ra để kiểm tra, thấy làn da trắng nõn hơi ửng hồng, đôi mày anh lập tức nhíu lại: “Sao lại dễ đỏ thế này cơ chứ?”
Tô Lê chớp chớp mắt, đưa tay đẩy anh ra ngoài: “Được rồi, cậu mau về lớp đi.”
Hạ Tuần bất lực bị đẩy đi, cứ đi một bước lại ngoảnh đầu nhìn cô một lần, mãi cho đến khi thấy cô đã vào hẳn trong lớp.
Vừa về đến chỗ ngồi, Tô Lê đã bắt gặp ánh mắt đầy vẻ hóng hớt của Viên Duyên. Cô bạn lập tức sáp lại gần: “Ngôn Họa, cậu thật sự ở bên cạnh đại ca trường mình rồi sao? Tiệc sinh nhật của Giang Dục tuần trước cậu cũng không đi, lúc đó sắc mặt cậu ấy khó coi cực kỳ... Cậu thật sự thay lòng đổi dạ rồi à?”
Tô Lê đưa tay chọc nhẹ vào má cô bạn: “Đúng vậy. Tớ đã không còn thích Giang Dục nữa thì đi dự sinh nhật cậu ta làm gì? Tớ sẽ không làm những chuyện khiến Hạ Tuần không vui đâu.”
Viên Duyên rầu rĩ: “Cậu ngốc quá đi, sao có thể để bị xoay như chong chóng thế được? Cho dù cậu ấy là đại ca trường đi chăng nữa, cậu cũng không thể chuyện gì cũng thuận theo cậu ấy như vậy.”
“Cậu nghĩ đi đâu thế?” Thấy Viên Duyên có vẻ hiểu lầm Hạ Tuần quá sâu, Tô Lê bất lực giải thích: “Hạ Tuần không phải kiểu người như các cậu vẫn tưởng đâu, cậu ấy không hề bá đạo như vậy, đối với tớ cũng rất tốt. Cậu đừng lo lắng quá.”
Viên Duyên khẽ thở dài, mặt đầy vẻ ưu tư quay đi. Đúng là phụ nữ khi yêu lúc nào cũng mang một lớp kính lọc thật dày... Nghĩ đoạn, cô bạn lại quay đầu dặn dò Tô Lê: “Cậu vẫn phải học hành cho tử tế đấy nhé, đừng vì cậu ấy mà bỏ bê việc học, như vậy không được đâu.”
Tô Lê bật cười thành tiếng: “Yên tâm đi, tớ tự biết chừng mực mà.”
Hơn nữa, cô không chỉ tự mình học mà còn kéo theo cả đại ca trường cùng học nữa. Có điều, nói ra chắc Viên Duyên cũng chẳng tin, nên cô thôi không nhắc tới.
Dù sao cô cũng tin tưởng Hạ Tuần, anh nhất định sẽ không làm cô thất vọng.
Lúc này, Hạ Tuần đã trở về phòng thi. Cho đến khi buổi thi bắt đầu, anh vẫn không hề rời khỏi chỗ ngồi. Cả bạn học lẫn giáo viên đều cảm thấy tò mò và khó hiểu trước hành động này. Bởi lẽ trước đây, anh hầu như luôn vắng mặt trong các kỳ thi, mà nếu có đi thì cũng chỉ nộp giấy trắng.
Vậy mà giờ đây, anh lại đường hoàng lấy bút ra, bày ra dáng vẻ chuẩn bị làm bài thi nghiêm túc.
Tuy nhiên, chẳng ai dám mở miệng hỏi xem đã xảy ra chuyện gì, chỉ có thể âm thầm ôm lấy một bụng tò mò.
Giám thị coi thi hôm nay lại chính là giáo viên tiếng Anh của lớp họ. Khi phát đề đến tay Hạ Tuần, cô giáo còn thoáng ngập ngừng như muốn nói gì đó rồi lại thôi.
Hạ Tuần chỉ lười biếng ngước mắt lên liếc nhìn cô một cái, rồi thản nhiên thu hồi tầm mắt.
Chậc, đám người này chắc hẳn cũng không tin là anh sẽ làm bài tử tế đâu.
Nghĩ đến Tô Lê, người đã cặm cụi soạn cho mình tận hai cuốn sổ ghi chép dày cộp trong suốt thời gian qua, Hạ Tuần dần bình tâm lại. Những người khác nghĩ sao không quan trọng, anh chẳng mảy may để tâm, nhưng tấm chân tình của cô, anh tuyệt đối không muốn phụ lòng.
Tiếng chuông báo hiệu bắt đầu làm bài vang lên, Hạ Tuần bắt đầu xem đề.
Phần đầu tiên của bài thi Ngữ văn là trắc nghiệm, các dạng câu hỏi về phát âm hoặc tìm lỗi chính tả. Đa số đều là những kiến thức mà Tô Lê đã giảng qua, trông vô cùng quen mắt.
Thế là, vị đại ca nào đó chỉ cần lướt mắt qua vài cái đã nhanh chóng đặt bút viết xuống đáp án.
Đề xuất Hiện Đại: Bà Nội Tôi Là Người Nhẹ Dạ