Tô Nhược Thu không tài nào ngờ được, người chị vốn luôn điềm tĩnh và lý trí của mình lại có thể thốt ra những lời như vậy.
Cô ta không kìm lòng được mà bước vào phòng: “Chị, em đã xin lỗi chị rồi mà, tại sao chị còn muốn đi?”
Tô Lê không đáp lời, nhưng trong lòng lại không khỏi cười lạnh.
Loại người như Tô Nhược Thu thật khiến cô cảm thấy buồn nôn. Rõ ràng là kẻ đã gây ra tổn thương cho người khác, nhưng lại luôn trưng ra bộ dạng hối lỗi để cầu xin sự tha thứ. Nếu đối phương không chấp nhận, cô ta sẽ biến họ thành kẻ hẹp hòi, không biết bao dung.
Nhưng dựa vào cái gì chứ? Dựa vào cái gì mà cứ xin lỗi là phải được tha thứ? Chẳng lẽ người khác đáng bị cô ta làm tổn thương hay sao? Huống hồ, lời xin lỗi này là vì thật lòng hối hận hay chỉ vì không chịu nổi áp lực dư luận, điều đó vẫn còn là một dấu hỏi lớn.
Dùng đạo đức để bắt chẹt người khác, bộ vui lắm sao?
Trong lòng Tô Lê muốn băm vằn Tô Nhược Thu bao nhiêu, thì ngoài mặt cô lại tỏ ra đáng thương bấy nhiêu. Đây coi như là gậy ông đập lưng ông. Dù sao trong cốt truyện gốc, chính cô ta đã dùng bộ dạng yếu đuối này để tẩy não mọi người xung quanh mà.
Cô ta tẩy não để họ thấy cô ta đã dằn vặt và hối hận đến nhường nào, tẩy não để họ cảm thấy Tô Nhược Hạ thật quá chi li khi chỉ vì một người đàn ông mà đối xử với em gái mình như vậy...
Giờ đây, cô chỉ là tiên hạ thủ vi cường mà thôi.
Chẳng phải Tô Nhược Thu thích giả vờ đáng thương để tranh thủ sự đồng cảm sao? Vậy thì cứ để cô ta tự mình nếm trải cảm giác khi bị người khác dùng chiêu trò đó đối phó lại sẽ như thế nào.
Quả nhiên, giọng điệu mang theo vài phần oán trách của Tô Nhược Thu khiến cha mẹ họ nghe mà chói tai vô cùng. Đặc biệt là cha Tô, khi nhìn thấy dáng vẻ đau khổ của Tô Lê, ngọn lửa giận trong lòng ông càng bùng lên dữ dội.
Ông đứng phắt dậy, vung tay giáng cho Tô Nhược Thu một cái tát nảy lửa, giận dữ quát: “Mày lấy tư cách gì mà bắt chị mày phải tha thứ? Mày lớn chừng này rồi mà còn làm ra cái loại chuyện cướp đàn ông của chị mình, mày còn biết liêm sỉ là gì không? Mày có biết trong lúc mày và cái thứ súc sinh kia vui vẻ bên ngoài, chị mày đã phải đau khổ thế nào không? Đồ ăn cháo đá bát!”
Tô Nhược Thu ôm lấy một bên mặt bị đánh, kinh ngạc nhìn cha mình. Nghe những lời mắng nhiếc chưa từng có tiền lệ ấy, đầu óc cô ta như nổ tung.
Nước mắt chực trào nơi hốc mắt, chỉ cần chớp nhẹ một cái là lã chã rơi xuống: “Ba, ba thế mà lại đánh con sao?”
Cha Tô lạnh lùng nhìn cô ta: “Mày tưởng tao gọi mày về đây để làm gì? Tao bảo mày về là để quỳ xuống trước mặt chị mày mà tạ tội! Làm ra loại chuyện không biết xấu hổ như thế, mày còn dám mong Nhược Hạ tha thứ? Nhược Hạ đương nhiên không thể đi, kẻ phải cút xéo khỏi đây chính là mày!”
Tô Nhược Thu không chịu nổi uất ức mà lùi lại vài bước. Cô ta nhìn người cha đang bừng bừng lửa giận, nhìn người mẹ đang dồn hết tâm trí lo lắng cho Tô Lê, rồi lại nhìn sang một Tô Lê trông gầy gò, tiều tụy. Đột nhiên, cô ta bật cười: “Tô Nhược Hạ, chị giỏi thật đấy.”
Nói xong câu đó, cô ta dứt khoát quay lưng bỏ đi. Ngôi nhà này, đã không còn chỗ cho cô ta nữa rồi.
Lồng ngực Tô Nhược Thu nghẹn đắng một hơi thở uất nghẹn. Cô ta lao xuống lầu, kéo phăng chiếc vali còn chưa kịp mở ra của mình đi thẳng ra ngoài.
Cút thì cút, vốn dĩ cô ta cũng chẳng thiết tha gì cái nơi này.
Cô ta vẫy một chiếc taxi rồi ngồi vào trong, nhưng đột nhiên lại chẳng biết mình nên đi đâu. Ngẩn người một lát, cô ta bảo tài xế cứ lái về phía trước, rồi lấy điện thoại ra gọi cho Phó Triết.
Đầu dây bên kia chỉ vang lên những tiếng tút dài vô vọng, cho đến khi cuộc gọi tự động ngắt mà vẫn không có người bắt máy. Phó Triết đã về Phó gia, có lẽ là đang phải nghỉ ngơi vì lệch múi giờ. Nghĩ vậy, Tô Nhược Thu quyết định tìm một khách sạn ở tạm, ngủ một giấc rồi mới liên lạc với anh sau.
Ở trong nước thật chẳng ra sao, cô ta nhớ lại những ngày tháng tươi đẹp ở nước ngoài, thầm nghĩ tốt nhất vẫn là cùng Phó Triết ra nước ngoài định cư.
Chỉ là cô ta không hề hay biết, việc đầu tiên Phó Triết làm khi vừa đặt chân về đến Phó gia chính là ăn một trận đòn nhừ tử từ Phó Minh Chinh.
Phó Minh Chinh tức đến sắp hộc máu. Vốn dĩ quan hệ với Tô gia đang rất tốt đẹp, kết quả lại lòi ra cái thứ súc sinh này. Đã đào hôn với con gái lớn nhà người ta thì thôi đi, lại còn dắt luôn cả con gái út của họ bỏ trốn.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, Tô gia đã hủy bỏ hàng loạt dự án hợp tác với nhà họ Phó, rút vốn dứt khoát không một chút do dự.
Nghĩ đến khoản lỗ nặng nề và giá cổ phiếu sụt giảm, Phó Minh Chinh trực tiếp vung thắt lưng lên.
Đề xuất Ngược Tâm: Á Thê Khốc Liệt