Tô Nhược Thu lạnh lùng nhìn cha mẹ mình ăn ý đến lạ thường khi cùng nhau ngó lơ cô, rồi vội vã tìm cách liên lạc với vị giáo sư của chị gái đang ở tận bên kia đại dương.
Đợi một lúc lâu, cuộc gọi mới cuối cùng cũng được kết nối. Cha Tô chẳng buồn chào hỏi xã giao, ông đi thẳng vào vấn đề, kể cho ông An Đức La nghe về tình trạng hiện tại của Tô Lê, đồng thời bày tỏ sự tiếc nuối vì cô có lẽ không thể ra nước ngoài dự lễ cắt băng khánh thành cho ông được.
Sau khi dứt lời, cha Tô lắng nghe những gì An Đức La nói ở đầu dây bên kia, đôi mắt ông dần hiện lên vẻ kinh ngạc tột độ.
Mẹ Tô đứng bên cạnh lo lắng đến phát sốt, bà muốn hỏi gì đó nhưng lại sợ làm gián đoạn cuộc trò chuyện, đành phải cắn răng nhẫn nhịn.
Kết thúc cuộc điện thoại, cha Tô thẫn thờ nhìn vợ mình, lắp bắp nói: “Ông An Đức La bảo rằng... ông ấy không hề có ý định mở triển lãm tranh nào cả.”
“Cái gì?” Mẹ Tô sửng sốt, “Nhưng Nhược Hạ...”
Bà hít vào một ngụm khí lạnh, dường như đã nghĩ ra điều gì đó. Cha Tô cũng chợt nhận ra, ngay lập tức, một luồng khí lạnh lẽo từ đáy lòng cả hai không ngừng dâng lên.
“Nhược Hạ...” Mẹ Tô xoay người chạy vội lên lầu, vừa chạy vừa không ngừng gọi tên con gái.
Cha Tô cũng bừng tỉnh khỏi cơn bàng hoàng mà vội vã đuổi theo.
Tô Nhược Thu không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cô thực sự không biết gần đây trong nhà đã phát sinh chuyện gì, nhưng trong lòng lại dấy lên một dự cảm chẳng lành. Thế là, sau một hồi suy nghĩ, cô cũng bước chân đi theo.
Trở về phòng, Tô Lê đã lấy vali ra, cô thu dọn vài bộ váy áo mình yêu thích, tỉ mỉ gấp gọn gàng rồi xếp vào trong.
Khi mẹ Tô đẩy cửa bước vào, bà thấy con gái mình với gương mặt không chút cảm xúc đang ngồi xổm dưới đất, tay vẫn đang xếp quần áo vào vali. “Nhược Hạ... con đang làm gì vậy?”
Tô Lê ngước mắt nhìn bà, nét mặt có phần dịu lại đôi chút: “Con chẳng phải đã nói là muốn ra nước ngoài sao, con chỉ đang thu dọn hành lý thôi mà.”
Giọng điệu và thần thái của cô trông vô cùng bình thường, nhưng mẹ Tô – người vừa biết rõ An Đức La căn bản không hề bảo cô ra nước ngoài – lại càng thêm lo lắng khôn nguôi.
Cha Tô cũng bước vào, ông nhíu mày nhìn con gái thu dọn đồ đạc. Có lẽ, tình trạng tâm lý của con gái còn nghiêm trọng hơn những gì họ tưởng tượng. Ông thở dài, tiến đến ngồi xổm xuống bên cạnh Tô Lê, đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu cô: “Nhược Hạ, đừng kìm nén bản thân nữa được không con? Cha mẹ là người thân thiết nhất của con mà, con muốn gì chúng ta cũng sẽ cho con, con muốn làm gì cũng được, nhưng đừng làm chuyện dại dột.”
Bàn tay đang cầm quần áo của Tô Lê khựng lại, cô vô thức siết chặt lấy xấp vải trong tay, để lại những vết hằn nhăn nhúm. Cô lắc đầu: “Mọi người đừng coi con là trẻ con nữa, con biết mình đang làm gì mà. Đợi sau khi cắt băng khánh thành cho thầy xong, con sẽ về ngay, chỉ một tuần là đủ rồi.”
“Nhược Hạ, con đừng lừa chúng ta nữa.” Mẹ Tô cuối cùng cũng sụp đổ, bà lao đến ôm chầm lấy Tô Lê, “Cha con vừa mới gọi điện cho thầy An Đức La rồi, ông ấy không mở triển lãm tranh, cũng không hề bảo con ra nước ngoài. Nhược Hạ, con đừng dọa cha mẹ nữa có được không?”
Vừa dứt lời, cha Tô liền thấy biểu cảm trên mặt Tô Lê sững lại. Trên gương mặt nhợt nhạt của cô bỗng hiện lên một nụ cười dịu dàng: “Mẹ ơi, tại sao mẹ lại vạch trần con chứ? Con chỉ là... con chỉ là không muốn phá hỏng tất cả những chuyện này thôi. Con biết bấy lâu nay cha mẹ vẫn luôn thương em gái hơn. Bây giờ nó đã về rồi, có nó ở bên cạnh chăm sóc cha mẹ, con cũng thấy yên tâm.”
“Nhược Hạ, con đang nói gì vậy? Cái gì mà có nó ở bên cạnh thì con mới yên tâm?” Cha Tô không kìm được mà hỏi lại, cảm giác lạnh lẽo từ tận đáy lòng lan tỏa khắp cơ thể.
Tô Lê im lặng một hồi lâu mới cất lời: “Con cứ ngỡ mình có thể tha thứ cho em ấy, nhưng đến tận lúc này con mới nhận ra, con không làm được... Con không muốn nhìn thấy em ấy, con thực sự, thực sự rất đau lòng. Cầu xin cha mẹ, hãy để con đi đi.”
Lời khẩn cầu thấp hèn ấy khiến cha mẹ Tô đau xót khôn cùng. Thế nhưng, Tô Nhược Thu đang đứng ngoài cửa lại không kìm nén được cơn giận dữ đang bùng lên trong lòng.
Đề xuất Cổ Đại: Huynh đoạt đệ thê