Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 2160: Mèo Ngao và Mèo Bạc Hà

Tô Lê không kìm được mà mở to mắt, một ý nghĩ nảy mầm rồi lan nhanh trong lòng. Cô định mở miệng hỏi cho rõ, nhưng Duy Đức Nhĩ đã không nhịn được mà ôm chầm lấy cô.

Tô Lê sững sờ trong chốc lát, mùi hương quen thuộc khiến cô hoàn toàn an tâm. Đồng thời, cô cũng cảm thấy thật khó tin, đúng là lá che mắt thái sơn, cô vốn chẳng nhận ra người mình hằng tìm kiếm bấy lâu lại ở ngay bên cạnh.

Nhưng chuyện này quả thực là không tưởng phải không?

Cô chưa từng nghĩ tới, nhóc con lông xù mà cô vẫn luôn nuôi nấng như con trai bên cạnh, hóa ra lại chính là đại boss nhà mình?

Lẽ nào đây chính là trải nghiệm cảm giác nuôi từ bé đến lớn trong truyền thuyết sao?

Khi Duy Đức Nhĩ ôm lấy cô, trong lòng anh vẫn còn chút thấp thỏm. Bởi lẽ anh luôn cảm thấy nàng thư tính nhỏ nhà mình dường như vẫn luôn đối xử với anh bằng một loại tình mẫu tử bao la. Thế nhưng, khi cô đưa tay ôm đáp lại, niềm vui sướng tột cùng trong lòng anh như pháo hoa bùng nổ, rực rỡ chói lòa, thắp sáng cả bầu trời đêm.

Những sát khí trong lòng tan biến sạch sành sanh, sắc đỏ trong mắt dần lùi bước, để lộ ra màu xanh biếc nguyên bản.

Tô Lê ngẩng đầu nhìn anh, khóe môi khẽ cong lên: “Miêu Vu?”

Duy Đức Nhĩ rũ mắt nhìn cô: “Đừng gọi anh như thế, gọi anh là Duy Đức Nhĩ được không?”

Đôi mắt Tô Lê nheo lại đầy ý cười: “Duy Đức Nhĩ bé bỏng?”

“Khụ...” Vành tai Duy Đức Nhĩ hơi ửng đỏ. Nàng thư tính nhỏ nhà anh thật sự quá bộc trực, chẳng hề dè dặt chút nào, nhưng mà cũng quá đỗi đáng yêu!

Cách đó không xa, đám thú nhân Hổ tộc ngơ ngác nhìn hai người đang ôm ấp dưới ánh trăng. Họ nhìn nhau một hồi, Hoàng Mao mếu máo lên tiếng: “Chuyện này là sao đây?”

“Tôi cũng không biết nữa...”

“Nhưng mà, có phải họ thành một đôi rồi không?”

Câu nói vừa dứt, mấy người đều im lặng. Chỉ có tiếng trái tim thiếu nam tan vỡ lách tách, chẳng cách nào hàn gắn lại được.

Hoàng Mao đau khổ phẫn uất một hồi, bỗng nhiên nắm chặt nắm đấm, nghiến răng nghiến lợi nói: “Các cậu đừng quên chúng ta đến đây để làm gì! Chúng ta đến để bắt kẻ giả mạo Sơn Quỷ!”

“Vậy nên?”

“Vậy nên? Đương nhiên là xông lên bắt lấy hắn ta rồi!” Hoàng Mao bật dậy, gào thét rồi lao thẳng ra ngoài. Những thú nhân khác thấy vậy cũng vội vàng đuổi theo, sợ rằng cái tính nóng nảy của Hoàng Mao sẽ khiến cậu ta bị đánh cho một trận tơi bời.

Tô Lê và Duy Đức Nhĩ vẫn còn đang ôm nhau thì bỗng nghe thấy một tiếng động từ xa vọng lại. Hai người quay đầu nhìn, chỉ thấy Hoàng Mao đang hùng hổ lao tới định đánh người.

“Miêu Vu cẩn thận!” Tô Lê theo bản năng chắn phía trước, tung một cú đá.

Bịch một tiếng, Hoàng Mao bị đá ngã lăn ra đất, ôm bụng tiếp tục rên rỉ.

“Cậu làm cái gì thế!” Tô Lê cảm thấy mình ra chân hơi nặng, vội vàng đi tới đỡ người dậy.

Hoàng Mao quả thực xấu hổ đến muốn chết đi cho xong. Cậu ta chỉ tay vào Duy Đức Nhĩ, khóc lóc: “Người đó là ai? Hắn ta không phải là Sơn Quỷ giả sao? Chúng ta đã nói là sẽ đánh hắn, nhưng mà, nhưng mà cậu lại đánh tôi...”

Tô Lê đầy vẻ ngượng ngùng, cô không dám nhìn Hoàng Mao, cũng không dám nhìn mấy thú nhân đang đi tới, đành nắm lấy tay Duy Đức Nhĩ, nhỏ giọng giải thích: “Đều là hiểu lầm thôi! Anh ấy là Duy Đức Nhĩ, là... là của tôi...”

“Vị hôn phu.” Duy Đức Nhĩ tự nhiên tiếp lời, đồng thời đưa tay ôm lấy eo Tô Lê, cả người dán sát vào cô.

Gò má Tô Lê ửng hồng, nhỏ giọng lầm bầm: “Em đã đồng ý đâu!”

“Không đồng ý?” Duy Đức Nhĩ mở to mắt đầy vẻ lên án, “Em ôm anh, sờ anh, hôn anh, giờ lại định không chịu trách nhiệm sao?”

“Khụ khụ!!” Tô Lê bị nghẹn họng trước câu nói của anh.

Còn mấy thú nhân Hổ tộc trước mặt thì càng thêm chấn động. Người mà họ thầm thương trộm nhớ, hóa ra lại là một kẻ không chịu trách nhiệm sao? Trời ơi, trái tim tan vỡ một lần chưa đủ hay sao?

Đề xuất Hiện Đại: Phu Nhân, Ngươi Áo Choàng Lại Rơi
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện