Duy Đức Nhĩ – bị nghi ngờ từng ăn hormone: ……
Tô Lê thấy vẻ mặt trên khuôn mặt lông lá của hắn dường như có chút kỳ lạ, liền ý thức được mình có lẽ vừa nói sai điều gì đó. Nàng bước tới vài bước, đưa tay nâng khuôn mặt hắn lên, chăm chú nhìn kỹ, ánh mắt vẫn ngập tràn hoài nghi: “Miêu Vu, thật sự là ngươi sao? Làm sao… làm sao ngươi lớn nhanh vậy? Lại còn đôi mắt chuyển thành màu đỏ nữa, ta suýt chút nữa đã không nhận ra rồi.”
Duy Đức Nhĩ nhìn cô gái nhỏ trước mặt – người mà hắn đã một tháng trời không được gặp – cơn bực bội trong lòng bỗng dưng dịu xuống một cách khó hiểu. Trong suốt hơn một tháng vừa qua, từ khi rời khỏi lãnh địa của Dương Tộc để đi tìm Tô Lê, hắn không ngửi thấy chút hơi thở nào thuộc về nàng cả.
Mùi hương của nàng vốn rất dễ nhận biết, vậy mà lần này, dù cố gắng đến đâu hắn cũng chẳng thể nào tìm được. Mãi vài ngày sau, hắn chợt nhớ ra Tô Lê từng nói nàng định đi tới Hổ Tộc, lập tức liền bất chấp ngày đêm, gian nan lên đường tới đây.
Bản thân Duy Đức Nhĩ là từ một con hổ con bé nhỏ, bỗng chốc chuyển thành hình thể người trưởng thành. Hắn cũng không hiểu vì sao lại xảy ra chuyện này. Nhưng sự biến đổi quá mức mãnh liệt ấy tất nhiên sẽ để lại ảnh hưởng cho cơ thể – ví dụ như cứ cách bảy ngày, hắn lại cảm thấy máu trong người sôi sục.
Cảm giác nóng bỏng như thiêu như đốt, như muốn thiêu rụi vạn vật, khiến hắn sống chẳng bằng chết, chỉ có thể cắn răng chịu đựng.
Cách đây nửa tháng, cơn phát tác ấy lại ập đến, hắn đành trốn vào một cái hang sâu chịu đựng nỗi đau tột cùng. Quá đau đớn, hắn không kìm chế được mà gầm rú, vô tình dẫn tới một bầy linh cẩu.
Đám linh cẩu lập tức tấn công hắn. Dù cuối cùng hắn cũng giết sạch chúng, nhưng bản thân cũng bị thương không nhẹ.
Dù rất nóng lòng muốn tìm thấy Tô Lê, Duy Đức Nhĩ hiểu rõ, nếu mang thân thể đang bị thương mà đi tìm nàng, chưa chắc đã kịp gặp nàng đã bị phục kích giữa đường bởi những kẻ thù khác.
Hắn cần thời gian dưỡng thương.
Sau một lần trải qua cơn đau ấy, vết thương của hắn gần như đã lành lặn hoàn toàn. Tốc độ tự lành thương này khiến chính hắn cũng cảm thấy kỳ lạ, nhưng hắn không suy nghĩ nhiều. Đây là món quà của vận mệnh, hắn sẽ tận dụng thật tốt.
Và giờ đây, cuối cùng hắn cũng tìm được cô gái nhỏ của mình. Cái cảm giác bực bội, u uất vô cớ trong tim, từ từ được xoa dịu.
“Vì sao nàng lại rời đi?” – Duy Đức Nhĩ hỏi ra câu hỏi đã trăn trở bấy lâu.
Tô Lê khẽ sững người. “Ta đã nói rồi mà, ba tháng sau sẽ đến đón ngươi.”
“Nhưng nàng từng hứa sẽ không rời bỏ ta.” – Duy Đức Nhĩ kiên quyết nói.
“Tạm biệt một thời gian ngắn cũng tính là rời bỏ sao?” – Tô Lê nhẹ nhàng xoa đầu bộ lông mềm mượt của hắn, rồi tiến thêm hai bước, ôm lấy cái cổ lông xù ấm áp, dễ chịu của hắn. “Miêu Vu ngoan, ta về sau sẽ không như vậy nữa. Chỉ là ta lo sợ ở bên ta sẽ khiến ngươi gặp nguy hiểm, nên mới gửi ngươi vào Dương Tộc.”
Duy Đức Nhĩ thở dài, không nhịn được dụi mặt vào lòng nàng. Rốt cuộc, hắn vẫn không cách nào nỡ lòng nào cứng rắn với nàng. Nhưng cũng không thể dễ dàng tha thứ, nên hắn nói: “Nhưng ta… ta không còn tin nàng nữa.”
Tô Lê mở to đôi mắt, bỗng chốc hiểu ra, nuôi dạy một đứa trẻ thật đúng là chuyện khổ tâm đến thế nào. Chỉ một chút bất đồng là mất niềm tin, thật đúng là… đau lòng quá đi!
“Vậy… vậy ngươi muốn ta bù đắp thế nào?”
Duy Đức Nhĩ nhẹ nhàng gỡ tay nàng ra, lùi lại hai bước, dùng đôi mắt đỏ rực nhìn thẳng vào nàng: “Trừ khi… trừ khi nàng bằng lòng ở bên ta, gả cho ta, trở thành nữ nhân của riêng ta, sinh con cho ta.”
Tô Lê hơi co giật khoé miệng, trong lòng thầm nghĩ sao lại còn cái kiểu này nữa. Tiểu tử này tuy trưởng thành nhanh, nhưng tính tình vẫn chẳng thay đổi chút nào.
Nàng đang định tìm lời từ chối khéo léo, bỗng một luồng ánh sáng mờ nhạt lóe lên trước mắt – con báo đen kia đã biến thành một người đàn ông trẻ tuổi.
Hắn khoác trên người một chiếc áo choàng đen tuyền, dung mạo tuấn mỹ vô song, ngũ quan mang nét sâu sắc phương Tây, lại ẩn chứa vẻ trầm tĩnh phương Đông, như thể dạo bước ra từ đêm tối mịt mùng…
Đề xuất Cổ Đại: Nhà Trẻ Vương Phủ