Quý Thiên Trình nghe thấy tiếng cười liền ngoảnh đầu lại, đập vào mắt anh là bóng dáng Tô Lê đang đứng đó, phía sau cô còn có Quý Minh đang lững thững đi theo.
Anh nhàn nhạt liếc nhìn gương mặt đang hầm hầm của Quý Minh một cái, rồi mới dời tầm mắt sang Tô Lê, giọng điệu dịu dàng hẳn đi: “Tỉnh ngủ rồi à?”
“Vâng, em tỉnh rồi.” Tô Lê bước tới ngồi xuống bên cạnh Quý Thiên Trình, khẽ xoa xoa bụng mình: “Em đói rồi, có gì ăn không anh?”
“Có chứ, anh cũng chưa ăn.” Quý Thiên Trình theo bản năng xoa đầu cô, định dắt cô đứng dậy thì chợt nhận ra cô đang đi chân trần. Đôi mắt anh lập tức nheo lại, vẻ mặt không hài lòng: “Sao lại không mang dép?”
Tô Lê bĩu môi, nhỏ giọng lầm bầm: “Đôi dép anh đưa cho em to quá mà.”
Nghe vậy, Quý Thiên Trình liếc nhìn người giúp việc đứng cách đó không xa. Người nọ run bắn người, vội vàng lên tiếng: “Tôi sẽ đi chuẩn bị giày vừa chân cho cô Tiết ngay ạ.”
Quý Thiên Trình thu hồi tầm mắt, sau đó trực tiếp cúi người bế bổng cô lên theo kiểu công chúa, sải bước đi về phía phòng ăn.
Tô Lê giật mình kinh hãi, vội vàng vòng tay ôm chặt lấy cổ anh, mãi cho đến khi được đặt ngồi vững chãi trên ghế mới hoàn hồn.
Ngay khi Tô Lê kêu đói, người làm trong bếp đã nhanh chóng bưng những món ăn ngon lành bày biện đầy bàn. Quản gia bận rộn quán xuyến trước sau, chợt thấy Quý Minh đang đút tay vào túi quần đứng ở đại sảnh, liền hỏi: “Thiếu gia, cậu đã dùng bữa chưa?”
Quý Minh bỗng bật cười mỉa mai: “Ồ, giờ mới nhìn thấy tôi sao? Tôi đã ăn hay chưa mà các người còn không biết à?”
Quản gia có chút lúng túng, nhưng vẫn giữ nụ cười hòa nhã: “Nếu thiếu gia đói thì hãy dùng bữa cùng Tam gia đi, hai chú cháu cũng lâu rồi chưa ngồi lại với nhau.”
Mấy ngày nay Quý Minh đều không ăn cơm ở nhà họ Quý. Vốn dĩ anh ta đã hẹn người đi xem mấy nữ minh tinh mới đến của Trần Phong, nhưng lúc này trong lòng đang bực bội nên quyết định ở lại.
Anh ta nghênh ngang đi vào phòng ăn rồi ngồi xuống, quả nhiên thu hút sự chú ý của Quý Thiên Trình và Tô Lê.
“Chú à, đây là bạn gái chú sao? Trông cũng được đấy chứ.” Anh ta tùy tiện cầm một miếng điểm tâm bẻ đôi, nhếch mép cười đầy ẩn ý.
Sắc mặt Quý Thiên Trình lập tức lạnh xuống: “Cô ấy là bà Quý tương lai, là trưởng bối của cháu.”
“Trưởng bối?” Quý Minh đánh mắt nhìn Tô Lê từ trên xuống dưới một lượt, rồi lại thốt ra những lời khó nghe: “Chú à, trước đây chú chưa từng có người phụ nữ nào, muốn tìm thì cũng phải mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ nhé.”
“Quý Minh!” Quý Thiên Trình nổi giận, trong ánh mắt như mang theo sát khí ngút trời.
Quý Minh bị tiếng quát này làm cho giật thót mình. Vốn dĩ anh ta đã luôn sợ người chú này, bình thường dù Quý Thiên Trình có đáng sợ đến đâu cũng chưa từng lộ ra vẻ mặt muốn giết người như lúc này... Thế là trong phút chốc, anh ta liền chùn bước, không dám ho he thêm lời nào.
Tô Lê cạn lời liếc nhìn Quý Minh một cái. Cái tên ngốc này vừa thích ra vẻ ta đây, vừa thích tìm đường chết lại còn nhát gan, chẳng biết đã làm mất mặt nhà họ Quý bao nhiêu lần ở bên ngoài rồi. Cô thật sự cảm thấy lo lắng thay cho gia tộc này.
Bầu không khí bỗng chốc trở nên căng thẳng, Tô Lê khẽ thở dài, sau đó cầm một viên kẹo dâu tây được làm vô cùng tinh xảo, đáng yêu nhét vào miệng Quý Thiên Trình, mỉm cười nói: “Viên kẹo này ngon lắm, anh nếm thử đi.”
Quý Thiên Trình chỉ cảm thấy một vị ngọt lịm lan tỏa trong khoang miệng, đối diện với nụ cười rạng rỡ của Tô Lê, bao nhiêu lửa giận trong lòng đều tan biến sạch sành sanh. Hơn nữa, viên kẹo dâu tây này quả thực rất ngon, lớp vỏ ngoài mềm mại, cắn một miếng là lớp nhân trái cây tươi mát bên trong trào ra, vị ngọt thanh vừa phải, khiến người ta vô cùng yêu thích.
Thế là, Quý Thiên Trình cũng chẳng buồn để tâm đến Quý Minh nữa, trực tiếp xem anh ta như không khí, trong mắt anh lúc này chỉ có duy nhất một mình Tô Lê.
Quý Minh ngồi bên cạnh mà lòng đầy bực tức. Đúng lúc một người bạn gọi điện báo rằng mấy nữ minh tinh xinh đẹp của Trần Phong đã đến, anh ta liền mượn cớ rời đi ngay lập tức. Ở cái nhà họ Quý này thật sự quá ngột ngạt, thà ra ngoài ăn chơi trác táng còn sướng hơn...
Thế nhưng anh ta không hề hay biết rằng, dù là đi ăn chơi ở bên ngoài thì cũng có lúc đụng phải kẻ không dễ chọc vào.
Đề xuất Bí Ẩn: Tiệm Đồ Cúng Âm Dương