Thiên gia nào phụ tử! Mộc Miên Hồng khẽ nói, ánh mắt xa xăm hướng về tòa thành phía chân trời, rồi quay đầu nhìn Tiểu Mạn. "Lát nữa khi giao tranh, ngươi hãy nói với vị đầu bạc kia, rằng hãy yểm trợ chúng ta tiến vào thành."
Dẫu Tiểu Mạn đã trải qua bao trận mạc, nghe lời này vẫn có chút bàng hoàng: "Chuyện gì thế này? Đưa bằng chứng của Tiêu Tuần vào, chẳng phải là chịu chết sao? Nàng rốt cuộc muốn gì? Cô cô, nàng đã nói gì với người?" Ngoài việc sai nàng chuyển tin tức vào kinh, Sở Chiêu còn trao cho Mộc Miên Hồng một phong thư. Vì không phải gửi cho nàng, nên nàng chẳng mảy may xem qua. Tiểu Mạn có chút hoảng sợ, sao lại không giống với lời Sở Chiêu đã nói? Nàng từng nói chỉ cần mọi chuyện trong kinh thành được thu xếp ổn thỏa, thì mọi sự sẽ kết thúc. Nhưng giờ đây, xem ra lại là một trận tử chiến?
"Nàng nói, nếu nàng chết, ta nhất định phải giết chết Trung Sơn Vương." Mộc Miên Hồng đáp.
Tiểu Mạn ngơ ngác, sao lại phải chết? "Vậy nàng quả thật là đi chịu chết rồi!" Nàng dậm chân oán hận: "Sao nàng lại không màng, sao nàng lại như thế –" Rồi bất lực nhìn Mộc Miên Hồng. "Cô cô sao không ngăn cản nàng?" Lời vừa thốt ra, nàng lại hối hận. Ai, Sở Chiêu còn chẳng nói chuyện với cô cô, cô cô nào dám ngăn nàng. Nàng mẹ này thật đáng thương và bất lực.
Mộc Miên Hồng ôm nàng vào lòng, vỗ nhẹ lưng, khẽ cười: "Đừng nóng nảy, cũng đừng giận, nàng đi đến bước đường này chỉ có không màng tất cả mới có thể sống sót." Giống như Sở tướng quân, gan dạ không sợ hãi, kỳ thực cũng như nàng Mộc Miên Hồng vậy, sao nàng không phải cũng là không sợ hãi mà một đường đi đến bây giờ? Chỉ có hai người này là e ngại, lo lắng. Sở tướng quân đã không còn, nữ nhi thì ở ngay trước mắt, sống, có thể nhìn ngắm, chết, thì cùng nàng chung lối, cuộc đời vậy là đủ, còn gì phải e ngại?
"A Chiêu nói." Mộc Miên Hồng nhìn về phía trước, cuộn roi dài quanh eo, cầm lấy trường đao dựng bên cạnh. "Hắn giết nữ nhi ngươi, ngươi liền khiến hắn không thể làm hoàng đế." Ba chữ "nữ nhi ngươi" ấy, chính là gọi nàng một tiếng mẫu thân. Con gái có điều cầu, làm mẹ đương nhiên sẽ không ngăn cản, mà sẽ dốc toàn lực tương trợ.
Nét cười hiện lên trên gương mặt Mộc Miên Hồng. "Ta sẽ khiến toàn bộ Trung Sơn Vương phủ phải chôn cùng nữ nhi ta, không chỉ Trung Sơn Vương làm không được, mà con cháu đời đời của hắn cũng không thành." "Có người mẹ lợi hại như ta, nữ nhi ta dẫu có chết, cũng sẽ mỉm cười mà đi."
***
"Thiên gia không phụ tử." Trung Sơn Vương cười vang. "Đúng vậy, Sở tiểu thư cũng bởi vì thiên gia không phụ tử, mới lên làm hoàng hậu." Tam hoàng tử giết thái tử, đoạt ngôi, khiến kinh thành một đêm dậy sóng, cốt nhục tương tàn, thiên gia nào có tình thân.
"Sở tiểu thư chớ nên ngây thơ đến vậy, sao lại cho rằng bắt được A Tuần là có thể áp chế ta?" Sở Chiêu nhìn Trung Sơn Vương, chợt hỏi: "Vương gia, ngoài việc đi đứng bất tiện, thân thể ngài thế nào?"
Trung Sơn Vương sững sờ, sao lại đột nhiên hỏi về thân thể của hắn? Chẳng lẽ ám chỉ hắn đã già, không sống được bao lâu nữa? Hắn cười ha hả: "Sở tiểu thư yên tâm, bản vương ngoài nhân họa mà hỏng đi đứng, mấy chục năm nhờ Đạo Tổ bảo hộ, vô bệnh vô tật, còn có thể sống rất lâu." Vô bệnh vô tật, ấy thế mà đời kia Trung Sơn Vương vẫn phải chết, chết tất nhiên là bởi nhân họa. Ai có thể khiến Trung Sơn Vương phải chết? Đời đó Trung Sơn Vương cũng không động binh mã, tư binh bên mình hơn hai mươi vạn – Ai có thể dễ dàng giết hắn? Chẳng lẽ cũng có người cầm Tiêu Tuần, uy hiếp hắn? Nhưng nhìn ý tứ của Trung Sơn Vương, hắn cũng chẳng chịu khuất phục uy hiếp này.
Sở Chiêu thất thần, rồi rất nhanh lấy lại tinh thần, nhìn Trung Sơn Vương, lần nữa hỏi: "Vương gia, ngài vì sao muốn làm hoàng đế?" Đến nước này rồi, cô bé này còn có tâm tình nói chuyện tào lao sao? Trung Sơn Vương bật cười: "Muốn làm hoàng đế còn có triển vọng gì? Bởi vì ta vốn có thể làm hoàng đế a, ta cũng là con của hoàng đế."
Sở Chiêu nói: "Cho dù là con của hoàng đế, cũng không phải ai cũng có thể làm hoàng đế a, huống hồ ngài là ấu tử của hoàng đế. Ta khi làm hoàng hậu, lật xem cổ tịch trong cung, còn thấy được thi từ ngài viết khi còn bé –" Nàng nhìn về phía Trung Sơn Vương, hé miệng cười một tiếng. "Toàn là chuyện làm sao để ra ngoài chơi, còn nói muốn đạp khắp non sông Đại Hạ."
Chuyện cũ thuở nhỏ, Trung Sơn Vương đã lâu không hồi tưởng. Hắn thuở nhỏ cũng không vui vẻ, lúc này nghe Sở Chiêu nhắc đến thi từ, nhịn không được hoảng hốt một chút, hoảng hốt thật có một quãng thời gian như vậy, vô ưu vô lự, thiên chân vô tà – Hắn cười lạnh một tiếng: "Bản vương là con của hoàng đế, chỉ có thể bị người hại, lại không thể làm hoàng đế, đây là đạo lý ở đâu?"
Sở Chiêu nói: "Vương gia, ngài có thù oán, nhưng bản cung thân là hoàng hậu nhất định phải giữ gìn chính thống." Đây là lần đầu tiên cô bé ấy tự xưng bản cung sau khi vào cửa, Trung Sơn Vương nhìn nàng. Hoàng hậu ngồi ngay ngắn, không màng đến đao kiếm đối chọi xung quanh: "Bản cung nói thêm một câu nữa, hiện tại thu binh ngừng chiến, vương gia vẫn như cũ có thể làm vương gia."
Trung Sơn Vương cười ha hả – "Sở tiểu thư, điều ngươi nên nói bây giờ là, cầu bản vương đăng cơ làm đế, để lại cho tiểu nhi kia một mạng." Hắn cười nói, dừng lại một chút, "Đương nhiên, nếu bây giờ Sở hậu ngươi dừng tay, bản vương cũng sẽ tha cho ngươi một mạng, tương lai để vợ chồng các ngươi làm vương gia vương phi nhàn tản, hà tất phải lưỡng bại câu thương như vậy."
Sở Chiêu nhìn hắn, mỉm cười. "Tiêu Hoằng." Nàng nói, "Bệ hạ và ta không cần ngươi tha mạng, ngươi cũng không có cơ hội cùng bệ hạ một trận chiến."
Tiêu Hoằng – Trung Sơn Vương có chút kinh ngạc, tên của hắn đã bao nhiêu năm không có người gọi thẳng, chính hắn cũng quên mất. Cô bé trước mắt đứng dậy. "Tiêu Hoằng, ngươi cho rằng ta đến đây là muốn cùng ngươi cầu xin tha thứ sao?" "Ngươi cho rằng ta bắt con trai ngươi, là để áp chế ngươi?" "Ta suất hai đường binh mã, vì, trước hết là giết con ngươi, rồi giết ngươi, rồi đồ sát Trung Sơn Vương phủ!" "Ngươi, con trai ngươi Tiêu Tuần, cùng bảy đứa con của ngươi, cùng thê thiếp của ngươi, đều phải chết."
Trung Sơn Vương nói: "Sở hậu khẩu khí thật lớn, chỉ bằng hai đường binh mã ngoài kia –" "Vương gia." Sở Chiêu ngắt lời hắn, như cười mà không phải cười, "Ngươi cảm thấy ta Sở Chiêu đi đến hôm nay, dựa vào cái gì?"
Trung Sơn Vương nao nao, dựa vào – Sở Lĩnh. Sở Chiêu nhìn hắn cười tủm tỉm hỏi: "Vương gia, các ngươi chuẩn bị nhiều năm, một đêm kia lại bại trong tay ta, các ngươi liền không nghĩ tới vì sao?" Bởi vì Long Uy quân a. Trung Sơn Vương đã sớm đoán được Sở Lĩnh và hoàng đế có mối ràng buộc mà người ngoài không biết, cho nên nhiều năm như vậy bị vứt bỏ, nhưng cũng không đến nỗi lưu lạc thành bụi đất. Một đêm kia tiểu điện hạ được hộ tống giết ra khỏi vòng vây, Long Uy quân cũng lộ diện trước thế nhân. Sở Chiêu còn hỏi vì sao – "Một đêm kia thế tử chạy rất nhanh, cũng không biết tường tình. Người nắm giữ Long Uy quân lệnh chính là phó tướng của phụ thân ta, một đêm kia hắn ở kinh thành, cũng chạy đến cứu hộ ta, nhưng trước khi hắn đến, ta đã giết chết nhân thủ vây quanh nhà ta, thuận lợi đi ra."
Sở Chiêu nhìn Trung Sơn Vương nói, "Vương gia cảm thấy, ta là dựa vào cái gì đi ra? Bá phụ và đường tỷ của ta sao?" Trung Sơn Vương nheo mắt lại, không nói gì. "Vương gia suy nghĩ lại một chút hiện tại, ta thân ở biên quận, nhưng trong lời nói cười đã khống chế sinh tử của thế tử." Sở Chiêu mỉm cười, "Cũng là bởi vì đường tỷ và bá phụ của ta dũng mãnh phi thường sao?" Không nói đến lúc trước, cũng không nói hiện tại ai trợ lực Sở Lam một nhà bắt giữ Tiêu Tuần, chỉ riêng câu nói này về tốc độ truyền đạt tin tức qua lại, vào lúc triều đình quan dịch hoặc bị cắt đứt hoặc bị giám sát, đã có thể chứng minh lời cô bé này nói không phải phô trương thanh thế.
Trung Sơn Vương nhìn Sở Chiêu, gật đầu: "Ta hiểu rồi." Hắn thở dài một tiếng, "Thật sự là không ngờ, Sở Lĩnh tướng quân một người như vậy, vậy mà cũng sẽ nuôi tư binh."
Sở Chiêu nhàn nhạt nói: "Vương gia có thể làm việc, thần tử cũng có thể làm." Không đợi Trung Sơn Vương hỏi lại, nàng nói tiếp, "Tiêu Hoằng, ngai vàng này, ta Sở Chiêu còn sống ngươi không đảm đương nổi, con trai ngươi không đảm đương nổi. Ta Sở Chiêu chết rồi, các ngươi cũng đều phải chôn cùng ta!" Trung Sơn Vương cầm quải trượng trầm mặc nhìn nàng. Cô bé kia lại cười một tiếng.
"Ngươi giết ta, ngươi cũng không sống nổi. Nhân mã của ta, các ngươi đã thấy, còn có những kẻ chưa thấy, đang trải rộng khắp bên ngoài. Chỉ cần ta vừa chết, bọn họ sẽ dùng hết thủ đoạn giết chết ngươi." "Ta chết đi, vẫn như cũ là Đại Hạ hoàng hậu. Ngươi chết, ngay cả Đại Hạ vương gia cũng không phải." "Ta Sở Chiêu đời này kiếp này đã đạt được tất cả những gì ta muốn, không có chút tiếc nuối nào, chết cũng không có tổn thất." Nàng nhìn Trung Sơn Vương, từng chữ nói ra. "Cho nên cho dù ngươi bỏ được con trai ngươi chết, ngươi cũng không sợ chết, muốn cùng ta đồng quy vu tận, lần này, cũng là ta thắng."
Đề xuất Cổ Đại: Hộ Vệ Của Nàng