Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 32: Hàng Ngàn Câu Hỏi, Không Lời Giải Đáp

“Ngũ Diệu Dương!”

Ai Khiêm Khiêm bỗng thấy đầu óc trống rỗng, đứng lặng trước cửa phòng bệnh một lúc lâu mới định thần lại.

Ngũ Diệu Dương đã chết!

Đêm qua, anh ấy vẫn còn sống động đến thế, kề bên cô, cô cảm nhận được nhịp đập mãnh liệt của trái tim anh, nhìn thấy ánh sao lấp lánh trong đôi mắt anh…

Ngồi bên giường, nhìn Phùng Xuân đang nằm đó, lòng Ai Khiêm Khiêm mãi không yên.

Nếu Phùng Xuân tỉnh lại, liệu cô có nên nói rằng bây giờ cô đang ở trong căn nhà của Phùng Xuân, và đã gặp con trai bà ấy không?

Liệu cô có thể hỏi điều gì đã xảy ra với gia đình bà, tại sao con trai bà lại không hề hay biết chuyện bán công ty và biệt thự?

Liệu cô còn có thể gặp lại Ngũ Diệu Dương của năm 2010 nữa không?

Nếu nói với Ngũ Diệu Dương của năm 2010 rằng cuộc đời anh sẽ kết thúc ở tuổi ba mươi, anh sẽ phản ứng thế nào?

Chuyện Phùng Xuân vào tù có liên quan đến Ngũ Diệu Dương không?

Việc Ngũ Diệu Dương bị đuổi học có phải vì anh ấy đã bị kết án tù không?

Hàng ngàn câu hỏi xoáy sâu trong tâm trí Ai Khiêm Khiêm. Cô mệt mỏi rã rời, mí mắt nặng trĩu không thể mở, rồi gục xuống thành giường, mơ màng chìm vào giấc ngủ.

Bỗng một loạt tiếng bước chân gấp gáp vang lên bên cạnh cô. Có người vỗ vai, có người gọi cô là “người nhà của Phùng Xuân”. Cuối cùng, cô bị đánh thức.

Phùng Xuân đã xảy ra chuyện!

“Cô nói lại lần nữa đi.”

Ai Khiêm Khiêm cứ ngỡ mình nghe nhầm.

“Phùng Xuân đã nhảy lầu, cảnh sát sắp đến rồi.”

Phùng Xuân đã đi thang máy lên sân thượng tầng cao nhất rồi nhảy xuống, tử vong tại chỗ.

Phùng Xuân mặc chiếc váy chấm bi xanh trắng, một tay đặt trên chiếc ghim cài áo ở cổ, nằm nghiêng trong vũng máu. Gương mặt bà ấy thật thanh thản, khóe môi dường như vẫn còn vương nụ cười.

Chứng kiến cảnh tượng đó, Ai Khiêm Khiêm lập tức ngất lịm…

“Khiêm Khiêm, Khiêm Khiêm.”

Nghe tiếng cha gọi, cô từ từ mở mắt.

“Con gái ngoan…”

Đôi mắt Ai Hoằng Thích ướt lệ, ông đưa tay vuốt ve khuôn mặt xanh xao và mái tóc của Ai Khiêm Khiêm.

Con gái ông đã bất tỉnh mấy tiếng đồng hồ, thế giới của Ai Hoằng Thích dường như sụp đổ. Giờ đây, khi con gái tỉnh lại, ông lại không biết phải diễn tả niềm vui sướng ấy thế nào.

“Sau này, cha sẽ không bao giờ bắt con làm những điều con không thích nữa.”

Ai Hoằng Thích vô cùng hối hận vì đã để con gái tiếp đón Phùng Xuân. Tối qua, con gái ông đã nói Phùng Xuân tính tình kỳ quái, khó tiếp đãi, vậy mà hôm nay Phùng Xuân lại nhảy lầu tự sát. Con gái ông trở thành nghi phạm, ông đã khẩn cấp bay về để giúp con gái thoát khỏi vòng nghi vấn.

“Dì Phùng, bà ấy thế nào rồi ạ?”

Tâm trí Ai Khiêm Khiêm vẫn còn đọng lại hình ảnh Phùng Xuân nằm trên giường bệnh. Cô đưa tay nắm lấy cánh tay cha.

“Đừng nhắc đến bà ấy nữa, cha sẽ đưa con về nhà ngay. Bệnh viện làm sao thoải mái bằng ở nhà được. Lần này con phải tĩnh dưỡng một thời gian thật tốt, đừng từ chối cha thuê người giúp việc cho con, mỗi ngày phải uống canh đúng giờ.”

“Chồng của dì Phùng đâu rồi ạ?”

Ai Khiêm Khiêm vẫn còn bận tâm muốn tìm hiểu về biến cố gia đình của Ngũ Diệu Dương.

“Chồng bà ấy đã đưa bà ấy về rồi, con gái ngoan, đừng nhắc đến chuyện đó nữa được không?”

Ai Hoằng Thích cau mày.

Hiện trường vụ tự sát của Phùng Xuân chắc chắn là một cơn ác mộng đối với con gái ông. Sau này, ông nhất định phải xóa bỏ hình ảnh Phùng Xuân khỏi ký ức của con gái.

Cây quế tứ quý trong sân bao phủ bởi ánh hoàng hôn. Ai Khiêm Khiêm được cha dìu xuống xe, bước vào sân.

“Con không sao rồi.”

Cô buông tay cha, muốn tỏ ra khỏe mạnh như thường lệ, nhưng bước chân lại loạng choạng suýt ngã.

Môi Môi nhanh mắt chạy đến đỡ cô. Cô thuận thế khoác tay Môi Môi, vẫy tay với cha.

“Cha yên tâm đi, con có Môi Môi rồi, cha cứ đi làm việc đi ạ.”

“Hôm nay cha không bận, cha sẽ dành thời gian cho con gái cha.”

Ai Hoằng Thích đang định vào nhà thì thấy một chiếc Porsche màu vàng sâm panh chạy đến, nhận ra đó là xe của Tiền Trang.

Thảo nào con gái ông lại vội vàng muốn ông rời đi…

“Cha chợt nhớ ra có một việc cần phải làm. Môi Môi, Khiêm Khiêm giao cho con đấy. Khoảng thời gian này con phải trông chừng nó, đừng để nó làm việc, phục hồi sức khỏe là quan trọng nhất.”

“Vâng, chú.”

Môi Môi mỉm cười gật đầu với Ai Hoằng Thích, ánh mắt vô thức lướt về phía chiếc Porsche đang từ xa tiến lại gần.

Đề xuất Cổ Đại: Phong Lăng Bất Độ
Quay lại truyện Siêu Thời Không Ám Luyến
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện