Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 328: Anh Ta Không Có Tư Cách Đó

**Chương 328: Anh Ta Không Có Tư Cách Đó**

Khúc Sùng Ưu nhận được điện thoại của Lục Tá Phạn gọi tới.

Đối với việc Lục Tá Phạn tìm mình, anh đã có chuẩn bị tâm lý.

Sau khi kết nối, Lục Tá Phạn hỏi anh có thời gian không, muốn gặp mặt nói chuyện một chút.

Khúc Sùng Ưu trực tiếp nói: “Không có gì hay để nói cả, anh có lời gì thì cứ nói thế này đi.”

Anh thật sự không muốn gặp mặt Lục Tá Phạn.

Lục Tá Phạn nói: “Khúc tổng, tôi biết anh có thành kiến với tôi, nhưng tình cảm của tôi dành cho Tinh Ưu là thật lòng...”

“Anh đối với Tinh Ưu thế nào, đó là chuyện của anh. Anh thích con bé, yêu con bé, tôi đều không có quyền can thiệp. Nhưng tôi hy vọng anh cũng có thể tôn trọng con bé, tôn trọng lựa chọn của con bé.”

Cô ấy nói chia tay, anh ta phải ngoan ngoãn nghe theo.

Ý là vậy phải không?

Lục Tá Phạn nhịn không được nói: “Là vì các anh phản đối, cô ấy mới chia tay với tôi...”

Khúc Sùng Ưu thấy buồn cười: “Hai người thật sự đã ở bên nhau sao? Anh thật sự coi mình là bạn trai của Tinh Ưu rồi à?”

Lục Tá Phạn cứng họng không trả lời được.

Khúc Sùng Ưu nói: “Anh kinh nghiệm phong phú, dỗ dành một cô gái đơn thuần như Tinh Ưu, chắc hẳn là dễ như trở bàn tay...”

“Tôi không hề dỗ dành Tinh Ưu.” Lục Tá Phạn nói: “Tôi sẽ không làm chuyện như vậy.”

“Lục tổng, đều là đàn ông cả, trước mặt tôi, anh không cần phải nói những lời đường mật hoa mỹ đó đâu.”

Thành kiến của Khúc Sùng Ưu đối với Lục Tá Phạn có lẽ cũng lớn ngang ngửa với Lâm Tây Âm.

Thậm chí, đều là đàn ông, hiểu rõ bản tính xấu xa của đàn ông, anh lại càng phản cảm với Lục Tá Phạn hơn.

Bởi vì biết trước đây anh ta chơi bời phóng túng đến mức nào.

“Tôi...” Lục Tá Phạn bây giờ đã hiểu ra, bất kể anh nói gì, trong mắt Khúc Sùng Ưu đều là khéo mồm khéo miệng, không có nửa điểm chân thành.

Dường như việc gặp mặt cũng không còn ý nghĩa gì nữa.

Bởi vì Khúc Sùng Ưu căn bản không cho anh cơ hội giải thích.

Anh ta không tin anh.

Gặp mặt cũng vô ích.

Khúc Sùng Ưu lại nói: “Tinh Ưu còn nhỏ, lại đơn thuần, rất dễ bị lừa gạt. Nhưng mà, Lục tổng, tôi nhìn rất rõ. Nói trắng ra, tôi chính là không tin tưởng anh.”

Lục Tá Phạn nói: “Tôi biết. Vậy, phải làm thế nào anh mới tin tôi?”

“Anh có làm thế nào tôi cũng sẽ không tin anh, cũng không thể để em gái tôi ở bên anh, cho nên, anh cũng không cần làm những việc đó, tốn công vô ích thôi. Nếu tôi là anh, chi bằng bây giờ từ bỏ đi, kịp thời dừng lỗ.”

“Nếu tôi nói tôi sẽ yêu Tinh Ưu cả đời, không được ở bên cô ấy mới là tổn thất của tôi, lời như vậy, có phải anh một chữ cũng không tin không?”

“Tôi chỉ thấy buồn cười thôi.”

Lục Tá Phạn im lặng vài giây, mở lời: “Nếu tôi đem toàn bộ tài sản của mình cho cô ấy thì sao?”

Khúc Sùng Ưu nói: “Đừng có hở một tí là đem cái chiêu dỗ dành con gái đó ra. Khúc gia chúng tôi không thiếu tiền, Tinh Ưu cũng không phải loại con gái vì tiền mà động lòng.”

“Tôi biết, tôi không định dùng tiền để làm lay động điều gì, tôi chỉ muốn bày tỏ thành ý của mình thôi.”

Khúc Sùng Ưu nói: “Có lẽ anh có thành ý, có lẽ anh chân thành, nhưng mà, Lục tổng, tất cả những điều đó đều không liên quan gì đến chúng tôi. Sau này, xin anh đừng làm phiền em gái tôi nữa.”

Nói xong, Khúc Sùng Ưu liền cúp điện thoại.

Suy nghĩ một chút, không yên tâm, anh lại gọi cho Khúc Tinh Ưu.

Bạn học của Khúc Tinh Ưu đều đang đi thực tập, chỉ có đại tiểu thư là vô công rỗi nghề.

Cô uể oải bắt máy: “Anh, sao thế ạ?”

“Vừa ngủ dậy à?”

“Vẫn chưa tỉnh hẳn, bị anh làm cho tỉnh đấy.”

“Muộn thế này rồi còn chưa dậy.” Khúc Sùng Ưu nói: “Đồ heo lười.”

“Có việc gì không ạ? Không có em ngủ tiếp đây.”

“Mấy giờ rồi còn ngủ, dậy ăn chút gì đi.” Khúc Sùng Ưu thấy mình có bao nhiêu chuyện phải lo lắng không hết.

Nghĩ cũng biết, Lục Tá Phạn không thể nào chăm sóc em gái tỉ mỉ đến thế được.

Càng không thể chăm sóc cô cả đời.

Khúc gia tìm con rể, điều kiện tiên quyết chưa bàn tới, nhưng chắc chắn phải đối xử tốt với Khúc Tinh Ưu.

Trong nhà chỉ có một cô con gái rượu này, sau này chắc chắn không thể để chịu một chút ấm ức nào.

Loại đàn ông như Lục Tá Phạn, trước đây toàn là phụ nữ dỗ dành anh ta, hơn nữa còn thay người yêu như thay áo.

Anh làm sao có thể đồng ý gả em gái cho anh ta được.

“Biết rồi ạ.” Khúc Tinh Ưu bò dậy, vuốt lại mái tóc: “Anh gọi điện làm gì thế?”

“Ồ, suýt nữa quên mất việc chính.” Khúc Sùng Ưu nói: “Lục Tá Phạn gọi điện cho anh rồi.”

“Anh ta gọi điện cho anh làm gì ạ?”

“Muốn thuyết phục anh, để anh đồng ý cho hai đứa ở bên nhau.”

“Vậy anh ta thuyết phục được anh chưa?”

“Làm sao có thể.” Khúc Sùng Ưu nói: “Anh gọi điện là muốn bảo em, sau này em đừng qua lại với anh ta nữa, biết chưa?”

“Hả?” Khúc Tinh Ưu nói: “Nhưng em còn phải đi thăm U U và Đoàn Đoàn mà.”

Khúc Sùng Ưu biết cô thích hai nhóc tì đó đến mức nào.

Bởi vì mẹ bị dị ứng với lông động vật nên trong nhà không thể nuôi được.

Biết thế, anh cũng đã nuôi cho em gái vài con ở bên ngoài rồi.

Anh nói: “Em bảo với Lục Tá Phạn một tiếng, không thì đón U U và Đoàn Đoàn ra ngoài, gần nhà mình chẳng phải em có một căn hộ sao? Để ở đó đi, em qua đó cũng tiện.”

“Được không ạ?” Khúc Tinh Ưu lập tức phấn khích: “Vậy sau này em không cần đến nhà anh ta nữa rồi.”

Khúc Sùng Ưu nói: “Được, em đi nói với anh ta đi.”

Khúc Tinh Ưu ừ một tiếng: “Vâng, còn việc gì nữa không ạ?”

“Không có, dậy ăn cơm đi, không ăn sáng dễ bị sỏi mật lắm đấy!”

“Biết rồi mà!”

Khúc Tinh Ưu chậm chạp rời giường, vệ sinh cá nhân, sau đó đi ăn sáng.

Ăn no uống đủ, cô gọi điện cho Lục Tá Phạn.

“Lục Tá Phạn, anh trai tôi nói tôi có thể nuôi U U và Đoàn Đoàn ở chỗ tôi, tôi có thể qua đón chúng đi không?”

Trái tim Lục Tá Phạn vừa mới nảy lên vì vui sướng khi thấy cuộc gọi của cô, lập tức không còn đập mạnh nữa.

Anh hỏi: “Em muốn đón chúng đi sao?”

“Chúng ta chia tay rồi, tôi cứ thường xuyên qua làm phiền anh cũng không hay lắm. Vạn nhất anh có bạn gái mới, cũng dễ gây hiểu lầm.”

Lục Tá Phạn nói: “Anh sẽ không có bạn gái nào khác đâu.”

“Ây da, vạn nhất mà. Cho nên để bảo hiểm, tôi vẫn nên đón chúng đi thôi. Được không?”

“Tinh Ưu, chúng là mèo và chó của anh.”

“Tôi biết mà, cho nên tôi mới thương lượng với anh. Tôi nhớ anh từng nói, tôi là mẹ của chúng mà, anh cũng nói, giao chúng cho tôi, tùy tôi nuôi thế nào cũng được.”

“Nhưng lúc đó... anh cứ ngỡ chúng ta sẽ ở bên nhau.” Lục Tá Phạn nói thật lòng: “Anh là có mục đích cả đấy.”

“Cho nên bây giờ... anh không đồng ý sao?”

“Nếu anh nói không đồng ý, em có giận không?”

Khúc Tinh Ưu nói: “Chắc là có đấy. Nhưng anh nói cũng có lý, dù sao cũng là anh mua, anh không cho tôi mang đi, tôi cũng chẳng có cách nào. Cùng lắm thì tôi lại qua đó thăm chúng thôi!”

Nghĩ đến lời anh trai, Khúc Tinh Ưu lại nói: “Nhưng anh trai tôi không cho tôi gặp mặt anh, vậy chúng ta tạm thời đừng gặp nhau nữa. Lúc tôi qua thăm chúng, chắc anh đang ở công ty nhỉ?”

Lục Tá Phạn khó khăn mở lời: “Trước đây em nói... chúng ta vẫn như trước, có thể làm bạn bè bình thường mà.”

“Nhưng thái độ của anh trai tôi rất cứng rắn.” Khúc Tinh Ưu nói: “Tôi không thể vì gặp anh mà làm anh trai tôi tức giận được.”

Lục Tá Phạn hiểu.

Anh là thân phận gì, địa vị gì, có tư cách gì mà đòi đặt lên bàn cân so sánh với Khúc Sùng Ưu.

“Anh biết rồi.” Lục Tá Phạn nói: “Anh đồng ý cho em đón U U và Đoàn Đoàn đi. Nhưng, anh có một điều kiện.”

Khúc Tinh Ưu rất vui mừng: “Điều kiện gì thế?”

“Lúc anh qua thăm chúng, em không được từ chối.”

“Không vấn đề gì!” Khúc Tinh Ưu sảng khoái đồng ý: “Lúc nào cũng hoan nghênh anh tới!”

Đề xuất Cổ Đại: Nữ Phụ Ác Độc Góa Phụ? Phu Huynh, Người Ta Sợ Lắm
BÌNH LUẬN
Jooy Nguyen
Jooy Nguyen

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện