**Chương 3: Tôi Không Muốn Làm Chuyện Đó**
Chu Ngọc Tố trong lòng lộp bộp một tiếng.
Cuộc hôn nhân này bà ta rất hài lòng, đương nhiên không hy vọng Bùi Mục Dã gây hấn giữa chừng.
Nhưng bà ta cũng không dám đối đầu trực diện với anh, chỉ coi như không thấy vẻ mặt lạnh lùng của anh, cười hỏi Bùi Diệu Hải: "Hay là cuối tuần này đi, để Vân Thanh mang quà đến nhà Thanh Uyển một chuyến, sau đó hai gia đình sẽ cùng ăn bữa cơm."
Bùi Diệu Hải vừa gật đầu, điện thoại của Lâm Tây Âm vang lên.
Cô vội vàng bắt máy rồi đứng dậy, ra hiệu xin lỗi mọi người trên bàn ăn: "Vân Hi, có chuyện gì vậy?"
Giọng điệu dịu dàng, đôi lông mày giãn ra xinh đẹp.
Cô vừa nghe điện thoại vừa đi ra xa.
Bùi Mục Dã nghe vậy, mang theo vẻ nghi hoặc nhìn theo bóng lưng Lâm Tây Âm.
Chu Ngọc Tố lẩm bẩm một câu: "Bận rộn gớm nhỉ."
Minh Thanh Uyển lên tiếng: "Đến lúc đó ăn cơm, anh Mục Dã cũng đến nhé."
Bùi Mục Dã gật đầu, lấy khăn lau tay, sau đó đứng dậy không nói một lời, sải bước dài đi ra ngoài.
Bùi Diệu Hải gọi anh: "Con đi đâu đấy? Cơm còn chưa ăn xong!"
Minh Thanh Uyển cũng gọi: "Anh Mục Dã!"
Bùi Mục Dã lúc này mới quay đầu: "Không có gì, mọi người cứ ăn đi."
Đợi Lâm Tây Âm cúp máy quay lại, cô phát hiện Bùi Mục Dã đã không còn ở đó.
Minh Thanh Uyển đỏ hoe mắt nói: "Có phải anh Mục Dã không tán thành cuộc hôn nhân này nên mới tức giận bỏ đi không?"
Phải rồi, "bạch nguyệt quang" sắp gả cho em trai ruột, anh không có ý kiến mới là lạ.
Tim Lâm Tây Âm càng đau thắt lại, nhìn thức ăn trên bàn mà tầm nhìn có chút nhòe đi.
Bùi Vân Thanh lên tiếng: "Làm gì có chuyện đó, vả lại, chuyện hôn sự của em cũng không đến lượt anh ấy quyết định."
Mọi người trên bàn thay nhau an ủi Minh Thanh Uyển.
Lâm Tây Âm đợi họ nói xong mới lên tiếng: "Mọi người cứ thong thả ăn, con xin phép về trước. Thời gian đính hôn cứ báo cho con, con sẽ chuẩn bị quà."
Minh Thanh Uyển dịu dàng nhìn cô, ánh mắt mang theo nụ cười của kẻ chiến thắng: "Em cảm ơn chị Tây Âm."
Lâm Tây Âm nhìn cô ta vài giây rồi xoay người rời đi.
Vừa rồi có một số liệu gặp vấn đề, lòng Lâm Tây Âm rối như tơ vò, cô dứt khoát quay lại viện nghiên cứu.
Có một chuỗi số liệu không ổn, cô theo bản năng muốn hỏi Lý Vân Hi.
Trễ một giây mới nhớ ra, anh ấy đã bị điều đi từ hôm qua.
Đợi đến khi xong việc đã gần mười một giờ đêm.
Lâm Tây Âm vẫn còn đang nghĩ về chuỗi công thức phức tạp kia, lúc xuống cầu thang không để ý, chân bị trẹo một cái, suýt chút nữa thì ngã nhào.
Cô đi khập khiễng, chân cứ chạm đất là đau, đành phải bắt taxi về nhà.
Sau khi kết hôn, cô và Bùi Mục Dã sống tại Vân Hải Chi Gia, chỉ cuối tuần mới về nhà cũ họ Bùi.
Đây là một trong những khu bất động sản đắt đỏ nhất Hải Thành, tấc đất tấc vàng.
Họ sống ở khu biệt thự, xung quanh yên tĩnh, tầm nhìn thoáng đãng.
Vì vậy, Bùi Mục Dã đang đứng bên cửa sổ sát đất uống rượu đã liếc mắt thấy Lâm Tây Âm ở cửa.
Lúc này đã gần mười hai giờ đêm.
Nghỉ ngơi suốt quãng đường về, cảm giác đau của Lâm Tây Âm không còn rõ rệt như trước, cô thử đặt chân xuống đất, vẫn có thể đi lại được.
Cô đi chậm, gần như không thấy dấu vết bị trẹo chân, bước vào sân rồi mở cửa phòng.
Vừa vào trong, cổ tay đã bị nắm chặt, sau đó cô bị ép sát vào huyền quan.
Bùi Mục Dã nồng nặc mùi rượu, không nói một lời, cúi đầu hôn tới tấp.
Lâm Tây Âm dùng hai tay đẩy anh, nhưng cả hai tay cũng bị khống chế trên đỉnh đầu.
Về sức lực, sự chênh lệch giữa nam và nữ là vô cùng rõ rệt.
Lâm Tây Âm cuối cùng cũng bại trận.
Không biết qua bao lâu, người đàn ông mới dừng nụ hôn này lại.
Anh đứng thẳng người, từ trên cao nhìn xuống Lâm Tây Âm.
Bị anh hôn như vậy, tóc tai cô rối bời, đôi mắt ngấn nước nhưng ánh nhìn lại vô cùng lạnh lẽo.
Bùi Mục Dã lên tiếng, giọng nói trầm thấp từ tính nhưng không có mấy nhiệt độ: "Sao về muộn thế?"
Nhìn vào ánh mắt lạnh lùng của Bùi Mục Dã, môi lưỡi cô như bị dính chặt bởi thứ nước thuốc bắc vừa đắng vừa chát, không thốt ra được một chữ nào.
Phải, "bạch nguyệt quang" của Bùi Mục Dã sắp đính hôn, chắc chắn lòng anh không dễ chịu gì.
Nhưng tại sao lại lấy cô ra để trút giận, trút hết mọi bực dọc lên người cô?
Cô đẩy anh ra, cất bước định đi. Vừa bước đi, cổ chân đau thấu xương.
Cô hít một hơi lạnh, thân hình lảo đảo, Bùi Mục Dã trực tiếp đỡ lấy eo cô.
Giọng anh mang theo vài phần quan tâm: "Chân bị làm sao?"
Thân người bỗng nhẹ bẫng, cô khẽ thốt lên một tiếng kinh hãi, cả người đã bị Bùi Mục Dã bế bổng theo kiểu công chúa.
"Bị thương rồi thì đừng có cố chấp!"
Bùi Mục Dã đanh mặt lại, bế cô vào phòng ngủ.
Anh đặt cô xuống giường, sau đó xoay người ra ngoài nghe điện thoại.
Lâm Tây Âm hít sâu một hơi, cười khổ.
Cô xuống giường, chậm rãi đi vào bếp lấy đá viên, rồi vào phòng tắm tìm khăn lông.
Khăn mới hình như ở trong tủ, nhưng mở ra lại không thấy, tìm thế nào cũng không thấy.
Cô nén đau, lục lọi khắp nơi vẫn không thấy, Lâm Tây Âm đành dùng khăn cũ bọc đá viên, chườm lên chỗ bị thương.
Cửa phòng ngủ không đóng, vài phút sau, cô nghe thấy tiếng gõ cửa.
Bùi Mục Dã dẫn theo một bác sĩ vào, nói: "Kiểm tra xem cô ấy có bị thương vào xương không."
Cũng may không thương tổn đến xương, chỉ là bong gân, sau khi chườm lạnh, dán cao dán thì ngày mai gần như sẽ khỏi.
Tiễn bác sĩ xong, chuông điện thoại của Bùi Mục Dã lại vang lên, giọng nói trở nên dịu dàng: "Thanh Uyển, vừa rồi em..."
Tiếng bước chân xa dần, giọng nói cũng nhỏ đến mức cô không nghe rõ.
Lâm Tây Âm hiểu ra, hóa ra vừa rồi Bùi Mục Dã là đang gọi điện cho Minh Thanh Uyển sao?
Trong lòng cô như bị một cái gai nhọn đâm mạnh vào.
Bùi Mục Dã nghe đầu dây bên kia nói, mắt nhìn vào phòng ngủ, đáp: "Được."
Ngày hôm sau, Lâm Tây Âm ngồi ở viện nghiên cứu cả ngày, lúc định về nhà đứng dậy mới thấy cổ chân vẫn không thoải mái.
Cô chậm rãi đi lại một chút, đợi hồi phục đôi chút mới lái xe về nhà.
Về đến nhà đã gần mười một giờ đêm.
Lâm Tây Âm tắm rửa xong liền lên giường, đầu óc rối bời, cô ép mình phải nhắm mắt lại.
Ngày mai còn một đống việc phải bận.
Tiếng bước chân truyền đến, Lâm Tây Âm nằm im không động đậy.
Nệm giường bên cạnh lún xuống, sau đó lưng cô dán vào một lồng ngực nóng rực.
Người đàn ông ôm lấy vai cô, bàn tay lớn trượt theo cánh tay xuống dưới, nắm lấy vòng eo thon thả của cô.
Lâm Tây Âm giữ chặt tay anh: "Hôm nay em không muốn..."
Bùi Mục Dã nhíu mày: "Kỳ sinh lý à? Chẳng phải cuối tháng sao?"
"Không phải kỳ sinh lý." Lâm Tây Âm nhắm mắt lại: "Tôi không muốn làm chuyện đó."
"Nhưng tôi muốn."
Đề xuất Hiện Đại: Sủng Thiếp Của Phu Quân Xúi Giục Cha Chồng Bỏ Trốn, Công Chúa Mẹ Chồng Nổi Cơn Thịnh Nộ
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ