Chương 32: Toàn Bộ Đều Là Tâm Kế Của Chàng
“Ưm, có người.” Kiều Dĩnh Chỉ đẩy hắn ra. Thân hình hắn cao lớn, bả vai rộng lớn gần như che khuất mọi tầm nhìn của nàng. Lần trước bị hắn đè đến mức không thở nổi, nàng cũng không muốn quỳ, hắn liền để nàng nằm nghiêng, trước mặt là chăn ấm, sau lưng là lồng ngực nóng bỏng của hắn.
“Không có ai.” Cố Tụng Đình chỉ mải miết hôn nàng, không hề có ý định buông tha. Mấy ngày không được nhìn thấy cũng không được chạm vào, điện thoại không nghe, tin nhắn thỉnh thoảng mới trả lời, hắn đều nghi ngờ có phải lần trước làm quá mức khiến tiểu cô nương trong lòng sinh oán khí hay không.
“Thật sự đủ rồi, một lát nữa chúng ta dùng bữa xong rồi nói tiếp có được không, Cố Tụng Đình!!” Kiều Dĩnh Chỉ nghi ngờ trên mặt mình toàn là nước mướp của hắn, cũng may hôm nay nàng chỉ trang điểm nhẹ, nếu không chẳng biết hắn đã nuốt vào bao nhiêu phấn nền rồi.
“Được.” Cố Tụng Đình buông nàng ra, nhưng chỉ giới hạn ở việc không hôn nàng nữa, bàn tay lại nắm lấy tay nàng, hết nắn lại xoa. Tiếng nô đùa của lũ trẻ dần lớn rồi lại nhỏ đi, không biết chúng lại chạy đi đâu chơi đùa rồi.
Kiều Dĩnh Chỉ căng thẳng ngẩng đầu nhìn hắn, chỉ mới hôn một lát mà cổ nàng đã hơi mỏi.
“Bóp cổ cho ta.” Nàng chẳng hề khách khí mà sai bảo hắn hầu hạ mình, tất cả cũng tại hắn mà ra.
Cố Tụng Đình đưa tay ra, tự nhiên đặt lên cổ và vai nàng. Áo khoác rất dày, hắn gạt cổ áo sang một bên, bóp cổ xong lại bóp vai cho nàng.
“Thật sự không có quà năm mới sao?” Giọng điệu Cố Tụng Đình có chút tiếc nuối.
“Hừ, vốn dĩ là có, giờ thì không còn nữa.” Kiều Dĩnh Chỉ thò tay vào trong áo khoác của hắn, véo nhẹ vào lớp thịt trên bụng hắn.
“Suỵt... Dĩnh Chỉ nhẹ tay một chút.” Thực ra không đau, là hắn giả vờ đấy.
“Đau chết chàng cho rồi.” Kiều Dĩnh Chỉ miệng nói vậy nhưng vẫn buông tay, không nhéo hắn nữa.
“Ta đeo lên cho nàng xem nhé?”
“Không cần đâu, không hợp với bộ đồ này, để lần sau đi.” Kiều Dĩnh Chỉ lắc đầu. Lúc nãy nhéo hắn, nàng phát hiện trong túi áo khoác của hắn dường như có thứ gì đó, thực ra nàng đã đoán ra rồi. Nàng cắn môi, trên mặt mang theo ý cười, đưa tay ra lấy, còn không quên cố ý hỏi hắn: “Đây là cái gì vậy?”
“Hồng bao cho nàng.” Cố Tụng Đình nhìn dáng vẻ tinh quái của nàng mà thấy đáng yêu vô cùng, liền đưa tay nhéo má nàng một cái.
“Hì hì, ta biết ngay mà.” Kiều Dĩnh Chỉ cười tươi rói. Một phong hồng bao dày cộm, nàng nóng lòng mở ra, bên trong có một vạn hai ngàn lượng, còn có một tấm hắc thẻ.
“Vui rồi chứ? Vậy ta có thể có quà năm mới không?” Cố Tụng Đình thấy nàng hài lòng, liền hỏi dồn.
“Tất nhiên rồi.” Kiều Dĩnh Chỉ kiêu ngạo bĩu môi, Cố Tụng Đình thuận thế hôn một cái rồi lập tức buông ra. Muốn có một món quà năm mới từ nàng thật chẳng dễ dàng gì.
...
Cố Tụng Đình bị kéo đi đánh bài, Kiều Dĩnh Chỉ kéo một chiếc ghế ngồi xuống bên cạnh hắn.
“Sao thế? Sợ phu quân của cháu thua tiền à mà còn đến canh chừng.” Tiểu di của Kiều Dĩnh Chỉ là Kiều Vân hôm nay quả thực là đại sát tứ phương, chưa có ai có thể rời khỏi tay bà mà còn nguyên vẹn. Bà nói ở Đức không có ai bầu bạn đánh bài nên lần này nhân lúc mọi người đông đủ phải chơi cho đã đời, nếu không khi về Đức sẽ chẳng còn ai chơi cùng nữa.
“Lão Hoắc nghe thấy chưa, mau học hỏi đi.”
“Ta đang học đây.” Người bị gọi là lão Hoắc chính là phu quân cũ của Kiều Vân - Hofmann. Ở đây mọi người đều gọi ông là lão Hoắc theo Kiều Vân, cũng coi như là nhập gia tùy tục.
Hofmann ngồi sát cạnh Kiều Vân, thỉnh thoảng lại hỏi bà về quy tắc, còn thường xuyên bị Kiều Vân chê bai, nhưng dù bị mắng ông vẫn ngoan ngoãn ngồi bên cạnh bà, chân còn dán chặt vào chân bà, phát huy sự mặt dày đến mức tối đa. Mọi người thấy vậy cũng chẳng lấy làm lạ, so với lúc họ mới kết hôn còn dính người hơn.
Kiều Dĩnh Chỉ bị trêu chọc cũng không phản bác, ngược lại còn hào phóng thừa nhận: “Đúng vậy, đây chẳng phải là lần đầu tiên chàng ấy đến bái niên sao, không nhìn kỹ một chút, lỡ bị các người bắt nạt thì sao.”
“Muội phu lần đầu đến cửa chẳng phải là để cho chúng ta bắt nạt sao~” Kiều Ngải vừa xếp bài vừa cười đầy ẩn ý. Hiếm khi thấy con gái nhà họ Kiều dính người như vậy, ngay cả lúc tiểu di yêu Hofmann đến chết đi sống lại cũng không đến mức này.
“Hì hì, không cho phép đâu.”
Cố Tụng Đình không nói gì, nhìn nàng với nụ cười nhàn nhạt trên môi. Biết bảo vệ hắn rồi, tốt lắm, xem ra quà năm mới và hồng bao không uổng công chuẩn bị.
Cuối cùng Cố Tụng Đình vẫn thua rất nhiều, gần như là người thua nhiều nhất hội. Sau khi kết thúc, Kiều Dĩnh Chỉ đưa hắn về căn phòng mà Triệu Đan Kỳ đã sai người dọn dẹp, ngay trong viện nhỏ của nàng.
“Sao cả buổi tối chàng toàn mớm bài cho họ thế, không sợ thua sạch sành sanh gia sản trên người sao?”
“Chẳng phải để các bậc trưởng bối vui lòng sao? Nếu không sau này làm sao cưới nàng về nhà?” Thực ra nhà họ Kiều đánh bài chỉ là để giải trí, số tiền thua chẳng thấm vào đâu so với những lúc Cố Tụng Đình đánh bài cùng mấy huynh đệ, chủ yếu là tìm chút niềm vui và cát tường.
“Hôm nay chàng vui vẻ thật đấy.” Kiều Dĩnh Chỉ thấy nụ cười trên mặt hắn cả tối chưa từng tắt, các ca ca tỷ tỷ đều gọi hắn là muội phu, tuy đa phần là trêu chọc nhưng hắn vẫn đặc biệt vui mừng.
“Tất nhiên là vui rồi, được ở bên nàng và người nhà của nàng thì làm sao không vui cho được.” Kiếp trước hắn không có cơ hội được cùng người nhà nàng ngồi lại hòa thuận như thế này, càng đừng nói đến chuyện đánh bài cùng họ, ngay từ đầu đến cửa còn chẳng vào được.
Dẫn hắn đi vòng qua một khu vườn, xuyên qua một cánh cửa vòm, rẽ một cái là đến viện của Kiều Dĩnh Chỉ.
Kiều Dĩnh Chỉ dẫn hắn đến trước cửa phòng, chỉ vào căn phòng bên cạnh đang sáng đèn: “Ta ở phòng đó, có chuyện gì cứ gọi ta.”
“Đây là viện của nàng sao? Nàng sắp xếp à?” Cố Tụng Đình cả ngày hôm nay tâm trạng đều rất tốt, nghĩ đến việc buổi tối còn được ngủ trong viện của nàng thì càng tốt hơn, nếu có thể vào phòng nàng thì tuyệt nhất.
“Tất nhiên không phải rồi, là mẫu thân ta sắp xếp. Nếu là ta sắp xếp, ta nhất định sẽ tống chàng vào một xó xỉnh nào đó.” Lão trạch tuy mang phong cách lâm viên Trung Hoa nhưng nơi nào cũng sáng sủa, đồ đạc và trang trí kiểu Tây phương khá nhiều, không hề khiến người ta cảm thấy sợ hãi.
“Sẽ không đâu, nàng không nỡ.” Cố Tụng Đình đứng ở cửa cúi đầu nhìn nàng. Hôm nay ngoại trừ lúc hôn nhau trước bữa tối là được nhìn nàng kỹ một chút, thời gian còn lại đều dành cho người nhà nàng rồi.
“Hừ, không nỡ sao? Nói cho chàng biết nhé, ngôi nhà này trước đây là phủ đệ của một vị Vương gia đấy. Từ thời tổ phụ mua lại tuy có sửa sang nhưng biết đâu vẫn còn thứ gì đó.” Kiều Dĩnh Chỉ cố ý dọa hắn.
“Vậy sao~ Vậy nếu ta sợ thì phải làm thế nào?” Cố Tụng Đình sao có thể không nhìn ra tâm tư nhỏ nhặt của nàng, liền thuận theo mà hỏi.
“Làm sao ư? Thì chịu đựng chứ sao, buổi tối biết đâu còn có tiếng chim kêu đấy, đừng có tùy tiện ra ngoài nhé, bái bai~” Kiều Dĩnh Chỉ dọa xong liền quay người bỏ đi.
Còn bái bai? Tiểu ni tử này lá gan đúng là càng ngày càng lớn, còn biết dọa hắn nữa cơ đấy.
Kiều Dĩnh Chỉ dọn dẹp xong đã hơn mười một giờ đêm, đang ngồi trên giường nghịch điện thoại thì đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa.
“Ai thế?!!” Kiều Dĩnh Chỉ lập tức cảnh giác. Thực ra nàng không hay ở lại lão trạch, chỉ thỉnh thoảng dịp lễ Tết mới tới, hoặc là lúc nhỏ nghỉ hè cùng ông bà nội ở đây mười ngày nửa tháng. Đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa, nàng vẫn có chút sợ hãi.
“Là ta, Dĩnh Chỉ.” Cố Tụng Đình tắm xong vẫn cảm thấy không cam lòng.
“Chàng đến đây làm gì?” Kiều Dĩnh Chỉ đặt điện thoại xuống, nói vọng ra ngoài cửa.
“Ta sợ, Dĩnh Chỉ.”
Kiều Dĩnh Chỉ phì cười thành tiếng, thật sự không ngờ hắn lại sợ, xem ra lời dọa dẫm lúc nãy của nàng vẫn có tác dụng.
“Chàng sợ cái gì chứ? Trong này chẳng có gì cả, lúc nãy ta lừa chàng thôi.” Kiều Dĩnh Chỉ giải thích, thật sự sợ hắn bị dọa đến mức sinh bệnh, vì lần đầu tiên nàng ở đây cũng bị dọa cho khiếp vía, cuối cùng phải ở cùng tỷ tỷ mới yên tâm.
“Ta vừa nghe thấy âm thanh lạ, Dĩnh Chỉ, cho ta vào đi, ta thật sự sợ.” Giọng Cố Tụng Đình trầm xuống, như đang nói nhỏ điều gì đó, sợ bị người khác biết.
“Chàng thật sự sợ sao? Không lừa ta chứ?!” Kiều Dĩnh Chỉ cảm thấy không đúng, một nam nhân đại trượng phu sao có thể sợ ngủ một mình được?
“Dĩnh Chỉ, đằng kia là thứ gì thế?” Giọng Cố Tụng Đình có chút lo lắng, như thể nhìn thấy thứ gì đó không nên thấy.
“Sao thế? Sao thế?” Kiều Dĩnh Chỉ hoảng hốt, không kịp suy nghĩ liền vội vàng xuống giường mở cửa.
Kiều Dĩnh Chỉ vừa mở cửa đã bị Cố Tụng Đình ôm chầm lấy, giây tiếp theo hắn bế nàng đi thẳng vào trong phòng, không quên khóa cửa lại.
Kiều Dĩnh Chỉ bị hắn đặt lên giường mới phản ứng lại là hắn đang lừa mình.
“Chàng lừa ta! Căn bản chẳng có thứ gì cả, ta đã bảo mà, ta ở bao nhiêu năm nay chưa từng xảy ra chuyện gì.” Kiều Dĩnh Chỉ nũng nịu lườm hắn, nàng còn tưởng hắn bị dọa thật.
“Thật sự có mà Dĩnh Chỉ.” Cố Tụng Đình vô tội nhìn nàng, áo khoác bị hắn ném trên mặt đất, thân thể dán chặt lấy nhau, hắn cứ thế rúc vào lòng nàng.
“Có cái gì?” Kiều Dĩnh Chỉ không hiểu.
“Có chút lạnh.”
“Có... có... có chút... lạnh?!!” Kiều Dĩnh Chỉ không nhịn được mà bật cười, đây là kiểu truyện cười mới gì vậy? Nàng giơ tay đánh hắn một cái: “Chàng thật vô vị quá đi~”
“Lạnh thật mà Dĩnh Chỉ, nàng ôm ta đi. Trước khi ăn cơm nàng nói chúng ta ăn xong sẽ hôn tiếp, nàng vẫn chưa hôn ta đâu.”
Kiều Dĩnh Chỉ phát hiện hắn rất biết làm nũng, rất thích vô lý gây sự trước mặt nàng.
“Ta nói là ăn xong rồi nói, ta đâu có nói là sẽ hôn chàng đâu.” Kiều Dĩnh Chỉ ngẩng đầu nhìn hắn, sao mà trông uất ức thế kia.
“Thì cũng có nghĩa là muốn hôn, ta không quan tâm, mau hôn ta đi!”
“Chàng coi ta là bá đạo tổng tài chắc, còn mau hôn ta đi, cút về phòng của chàng đi.” Khóe môi Kiều Dĩnh Chỉ là nụ cười mà chính nàng cũng không nhận ra, dường như ở bên hắn, tâm trạng nàng đa phần đều rất tốt.
“Được thôi, hôm nay ta làm bá đạo tổng tài, để ta hôn nàng.” Nói xong Cố Tụng Đình liền giữ chặt đầu nàng, cúi xuống hôn sâu.
Đây là nhà nàng, ngoại trừ hôn nàng như thế này, hắn chẳng thể làm gì khác.
Mười mấy phút sau, Kiều Dĩnh Chỉ nhận ra hắn dường như không có ý định dừng lại. Trong phòng lò sưởi rất ấm, áo ngủ của Kiều Dĩnh Chỉ lại mỏng, hắn cử động vài cái là áo đã bị kéo lệch sang một bên.
“Được rồi chứ, ngoan nào, tự đi ngủ đi.” Kiều Dĩnh Chỉ cảm thấy dỗ dành hắn còn khó hơn dỗ dành trẻ nhỏ.
“Hôn thêm một lát nữa.” Cố Tụng Đình nhìn nàng, đôi mắt mơ màng, hơi thở dồn dập, lồng ngực phập phồng theo nhịp thở của nàng, cả hai đều thở gấp gáp.
Kiều Dĩnh Chỉ liếm môi, cảm giác môi mình sắp bị hắn gặm đến tróc da rồi.
Nụ hôn của hắn dời xuống, đặt lên xương quai xanh của nàng.
“Làm gì thế? Mau về ngủ đi, muộn lắm rồi, ngày mai còn phải dậy sớm nữa.”
“Được thôi, đi ngủ.” Cố Tụng Đình lật chăn ra, nhét nàng vào trong chăn, thuận tiện nhét luôn cả mình vào.
“Ơ, ơ, ơ, chàng giở trò vô lại.” Da mặt hắn đúng là dày thật, ở nhà nàng mà cũng không biết giữ kẽ một chút.
“Ngủ một mình lạnh thật mà Dĩnh Chỉ, sáng mai ta sẽ về sớm, không bị phát hiện đâu.” Cố Tụng Đình vừa nói vừa tắt đèn, ôm chặt nàng vào lòng.
Thôi bỏ đi, dù sao cũng không đuổi đi được, Kiều Dĩnh Chỉ thầm an ủi bản thân, nhưng quả thực mùa đông được hắn ôm ngủ thì ấm áp hơn nhiều.
Nhưng chưa yên tĩnh được một giây, Kiều Dĩnh Chỉ đã nghe thấy tiếng sột soạt bên cạnh.
“Chàng!!”
“Suỵt, bảo bối nàng ướt rồi, để ta giúp nàng.”
Đêm nay định sẵn là không thể bình yên, món quà của Cố Tụng Đình sớm đã bị quăng ra sau đầu, nhưng đây cũng coi như là một món quà vậy.
Đề xuất Hiện Đại: Dịch Hạch: Láng Giềng Gây Nghiệp, Toàn Dân Gặp Họa
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ