Chương 6: Sát Thủ Đền Tội, Nghi Hoặc Lòng Quân
Sau khi Tạ Huyền lui ra ngoài, tiểu cung nữ vén ống quần của Dư Tịnh lên, nàng liền nhìn thấy trên đầu gối có hai vết đỏ ửng. Có lẽ lúc nãy ngã xuống đã va chạm quá mạnh.
Tiểu cung nữ nhìn vết đỏ, dường như rất sợ hãi, vội vàng quỳ bên giường cầu xin: “Là nô tỳ hầu hạ không chu toàn, xin Thái hậu nương nương thứ tội.”
Dư Tịnh nhìn bóng dáng quỳ lạy của tiểu cung nữ, không khỏi rơi vào trầm tư. Nàng hiện tại có chút tò mò, nguyên chủ Thịnh Hoa rốt cuộc là người có tính khí như thế nào.
Thấy Thịnh Hoa mãi không lên tiếng, tiểu cung nữ càng thêm sợ hãi, thân hình quỳ lạy không ngừng run rẩy nhẹ.
Dư Tịnh liếc nhìn một cái, bình thản lên tiếng: “Đứng lên đi.”
“Tạ Thái hậu nương nương! Tạ Thái hậu nương nương!” Tiểu cung nữ liên thanh cảm tạ, tiếp tục nói, “Nô tỳ đi lấy kim sang dược bôi cho Thái hậu nương nương.”
“Ừm.” Dư Tịnh đáp lời.
Vừa đáp lời xong, A Ngọc bưng thứ gì đó bước vào, thấy cảnh này liền vội vàng hành lễ với Dư Tịnh, rồi nhanh chóng đi tới bên cạnh kiểm tra vết thương trên đầu gối nàng. Vừa lo lắng vừa giận dữ nói: “Bọn họ hầu hạ kiểu gì vậy, nô tỳ mới rời đi một lát mà nương nương lại bị thương rồi. Vết thương cũ còn chưa lành, giờ lại thêm vết thương mới. Theo nô tỳ thấy, nên đuổi hết vào thiên lao chịu phạt cho nhớ đời!”
Chắc hẳn là giận thật rồi nên mới nói năng không kiêng nể như vậy. Hoặc có lẽ, A Ngọc đối với Thịnh Hoa thực sự khác biệt so với những người khác. Dù thế nào đi nữa, lòng trung thành của nàng ấy đối với Thịnh Hoa chắc chắn là thật lòng thật dạ.
“Không sao, là Ai gia tự mình không cẩn thận ngã thôi.” Dư Tịnh mở miệng.
A Ngọc và tiểu cung nữ nghe thấy lời này đều sững sờ một chút. Khi Dư Tịnh nhìn về phía A Ngọc, sự kinh ngạc trong mắt nàng ấy vẫn chưa tan biến.
Dư Tịnh lúc này mới nhận ra mình có lẽ đã nói sai lời, có chút lúng túng rũ mắt.
“Thái hậu nương nương chắc hẳn đã đói rồi, nô tỳ đặc biệt dặn tiểu khứu phòng làm vịt hầm, thịt anh đào, bánh phục linh.” A Ngọc vừa nói vừa bưng khay thức ăn đặt trên chiếc bàn nhỏ bên cạnh lên, định đút cho Dư Tịnh.
Tay Dư Tịnh bị thương, tự nhiên cũng vui vẻ để A Ngọc hầu hạ. Ăn được một lúc, trong đầu đột nhiên nghĩ đến Tạ Huyền, mở miệng hỏi: “Tạ Huyền đâu?”
Lúc đó tiểu cung nữ đang mang kim sang dược vào, nghe Thịnh Hoa hỏi vậy liền thuận thế đáp: “Khởi bẩm Thái hậu nương nương, Tạ đại nhân hiện đang canh giữ ở cửa. Thái hậu nương nương có gì sai bảo không ạ?”
“Không có gì.” Dư Tịnh lắc đầu đáp lời.
Vốn định hỏi xem hắn đã dùng bữa tối chưa, dù sao ở phàm gian này, người duy nhất nàng quen biết chỉ có Tạ Huyền. Nhưng nghĩ lại, nếu lúc này nhắc đến thì quá đột ngột, nên thôi.
“Thái hậu nương nương đói lâu như vậy rồi, uống chút canh cho nhuận họng đã.” A Ngọc tiếp tục nói.
“Được.” Dư Tịnh gật đầu.
A Ngọc múc canh thổi thổi rồi đút cho Dư Tịnh. Dư Tịnh nếm một ngụm, thanh ngọt tươi mát, rất ngon. Ngon hơn nhiều so với quỳnh tương ngọc lộ của thiên đình.
A Ngọc đút xong cho Thịnh Hoa, lui ra khỏi tẩm điện, tiểu cung nữ đi theo sau nàng, nhìn khay thức ăn rồi nhỏ giọng nói với A Ngọc: “A Ngọc tỷ tỷ, tỷ có cảm thấy Thái hậu nương nương từ sau khi tỉnh lại có chút khác so với trước kia không?”
A Ngọc có chút kỳ lạ nhìn tiểu cung nữ đó một cái, trong đầu lờ mờ hiện lên lời Thịnh Hoa nói với mình, liền chấn chỉnh thần sắc, đáp lời: “Bị ám sát không phải chuyện nhỏ, tính tình Thái hậu nương nương có thay đổi đôi chút cũng là lẽ thường tình.”
A Ngọc đã nói vậy, tiểu cung nữ tự nhiên không dám nói gì thêm, gật đầu đi theo A Ngọc về phía tiểu khứu phòng.
“Đại nhân.”
Thị vệ chạy tới, cúi người hành lễ với Tạ Huyền, sau đó lên tiếng: “Tin tức từ chỗ Chu đại nhân ở thiên lao, thích khách đã bắt được rồi.”
“Thật sao?” Tạ Huyền có chút kinh ngạc hỏi lại, không hiểu sao trong lòng luôn cảm thấy chuyện này không đơn giản như vẻ bề ngoài.
“Vâng.” Thị vệ đáp lời.
“Đã biết danh tính của thích khách chưa?” Tạ Huyền tiếp tục hỏi.
“Nghe nói là nghĩa tử của cựu Thứ sử Thượng Châu Lý Quang Vĩ.”
Nói đến Lý Quang Vĩ, Tạ Huyền có chút ấn tượng. Trước kia khi ở biên ải đã từng nghe nói qua chuyện này. Thứ sử Thượng Châu Lý Quang Vĩ, vì đắc tội với Thái hậu Thịnh Hoa mà bị tìm cớ tru di cửu tộc. Chuyện này đồn đại rất rộng, lúc đó Tạ Huyền tuy ở biên ải nhưng ấn tượng về Thịnh Hoa đã không mấy tốt đẹp.
“Ngươi ở đây canh giữ, ta đi thiên lao xem sao.” Tạ Huyền tiếp lời.
“Vâng.” Thị vệ đáp lời, Tạ Huyền xoay người đi ra ngoài. Mới đi được hai bước liền thấy từ xa có một nhóm người đi về phía này, nhìn rõ người tới, bước chân Tạ Huyền khựng lại.
“Nô tài bái kiến Tạ đại nhân.” Khúc An hành lễ với Tạ Huyền.
“Bình thân đi.” Tạ Huyền đáp lời, sau đó hỏi, “Công công vào đêm qua đây, chắc hẳn là có chuyện?”
“Nô tài qua đây là để truyền chỉ ý của Bệ hạ.” Khúc An mỉm cười đáp, “Thích khách đã bị bắt vào thiên lao, Bệ hạ truyền đại nhân tới điện Thừa Minh, đại nhân mời.”
“Được.” Tạ Huyền đáp lời, đi theo sau Khúc An về phía điện Thừa Minh.
Đến điện Thừa Minh, Tạ Huyền theo Khúc An vào cửa, trong điện rất ấm áp, mùi long diên hương rất nồng. Tạ Huyền vào đến nội điện mới phát hiện không chỉ có mình hắn, còn có Chu Thụ, Hàn Khinh Chu và những người khác, một nhóm người đứng đó khiến nội điện có chút chật chội. Hơn nữa nhìn dáng vẻ của họ, không giống như vừa mới tới.
“Vi thần bái kiến Bệ hạ.” Tạ Huyền vào cửa, thỉnh an Kỳ Tẫn.
Kỳ Tẫn mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa đen thêu rồng vàng ngồi trước bàn, mái tóc dài không buộc, xõa sau lưng, trông không uy nghiêm như lúc buộc tóc, lại thêm một chút non nớt của thiếu niên.
“Bình thân đi.” Kỳ Tẫn chậm rãi lên tiếng.
“Tạ Bệ hạ.”
Khi Tạ Huyền đứng dậy liền nghe Kỳ Tẫn nói: “Tạ Huyền, chuyện thích khách, chắc hẳn ngươi đã biết rồi chứ?”
“Vâng.” Tạ Huyền chắp tay đáp lời.
“Lý Quang Vĩ đã bị tru di cửu tộc, thích khách cũng đã uống thuốc độc tự sát trong thiên lao. Phàm là những kẻ liên quan đều giết sạch. Chuyện này đến đây là kết thúc.” Kỳ Tẫn lên tiếng, chuyện này đã có định luận.
“Bệ hạ nói phải, chuyện này nếu còn truy tra tiếp, nhất định cũng sẽ khiến tiền triều hậu cung không được yên ổn.” Chu Thụ nhân cơ hội mở miệng.
Sau đó im lặng một lát, giọng nói của Kỳ Tẫn lại vang lên bên tai: “Mặc dù thích khách đã bắt được, nhưng trẫm vẫn không yên tâm, sau này cung Từ Ninh tạm giao cho ngươi canh giữ, thấy thế nào?”
Tạ Huyền ngẩn người một lát mới phản ứng lại lời này của Kỳ Tẫn là nói với mình, trịnh trọng đáp lời: “Vi thần nhất định không nhục mệnh.”
“Tốt.” Kỳ Tẫn nhếch môi, mỉm cười đáp lời.
Từ điện Thừa Minh đi ra, Tạ Huyền cùng Hàn Khinh Chu đi trên con đường nhỏ, vì lại có tuyết rơi, cộng thêm trời lạnh thấu xương, ngoại trừ những người ra ngoài làm nhiệm vụ, người trên đường ít đến đáng thương.
“Lý Quang Vĩ bị tru di cửu tộc cũng mới chưa đầy sáu tháng, ngươi và ta đều hiểu rõ, một người trong vòng sáu tháng ngắn ngủi chắc chắn không thể bố trí chu toàn như vậy, chuyện này nhất định không đơn giản như vẻ bề ngoài.” Hàn Khinh Chu mở miệng.
“Nhưng ý của Bệ hạ là chuyện này đến đây là xong. Tính tình Thái hậu nương nương thế nào chúng ta đều rõ. Năm đó khi Lý Quang Vĩ làm Thứ sử Thượng Châu, vì bất đồng chính kiến với Thái hậu nương nương mới rơi vào kết cục như vậy. Nếu Thái hậu nương nương biết chuyện này cứ thế nhẹ nhàng trôi qua, e là khó mà ăn nói.”
Nói đến Thịnh Hoa, trong đầu Tạ Huyền không hiểu sao lại hiện lên gương mặt của nàng. Vì quan hệ với Hàn Khinh Chu khá tốt nên có những lời muốn nói liền nói.
“Khinh Chu, tính tình Thái hậu nương nương thực sự như lời đồn đại sao? Tại sao ta hộ vệ ở cung Từ Ninh hai ngày nay, lại cảm thấy tính khí Thái hậu nương nương không giống như lời đồn đại kia.”
Hàn Khinh Chu nghe xong lời Tạ Huyền nói, có chút không dám tin nhíu mày, thấp giọng gắt gỏng: “Ngươi đừng có bị vẻ ngoài yếu đuối kia của Thái hậu nương nương làm cho mê muội. Chuyện Lý Quang Vĩ bị tru di cửu tộc là do Thái hậu đứng sau thao túng, tranh quyền đoạt lợi, sát hại trung thần, hà khắc với cấp dưới, cấu kết ngoại thích, từng chuyện từng chuyện, chuyện nào không phải do Thái hậu làm. Ngươi thường xuyên ở bên ngoài, đại khái là không rõ. Trong hoàng cung này, sống sót được đã thực sự không dễ dàng, huống hồ nàng ta còn ngồi lên được vị trí Thái hậu.”
Nghe Hàn Khinh Chu nói vậy, Tạ Huyền không hiểu sao lại nhớ lại dáng vẻ nhạt nhòa khi gặp Thịnh Hoa, dáng vẻ của nàng khác hẳn với những gì Hàn Khinh Chu nói. Hắn thực sự có chút khó mà tưởng tượng nổi, gương mặt nhạt nhòa vô tội đó, đôi mắt trong veo sạch sẽ đó, lại có thể làm ra những chuyện tàn độc như vậy. Nhưng Hàn Khinh Chu không cần thiết phải lừa hắn, sự thật chính là sự thật.
“Bệ hạ để ngươi canh giữ cung Từ Ninh, đại khái là có ý định thăng quan cho ngươi.” Hàn Khinh Chu tiếp tục cảm thán một câu.
Lời của hắn thực ra không khó hiểu.
Cung Từ Ninh hiện tại lính canh nhiều hơn trước gấp bốn lần, hơn nữa mỗi người đều là tinh binh lấy một địch mười. Dù thế nào đi nữa, thích khách đã chết, việc hộ vệ cung Từ Ninh sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều, đến lúc đó lấy lý do hộ vệ có công, tự nhiên có thể thăng cấp bậc.
“Ta thực sự ngưỡng mộ ngươi quá, từ nhỏ đã là bạn đọc của Bệ hạ, sau đó theo Trấn Quốc Đại Tướng Quân chinh chiến, trở về liền lập chiến công hiển hách, giữ chức Trung Lang Tướng lục phẩm, vinh quang được Bệ hạ đích thân ban cho phục phi, khắp triều văn võ cũng chỉ có mình ngươi thôi.”
Tạ Huyền nghe đến đây, đưa tay vỗ vỗ vai Hàn Khinh Chu nói: “Chẳng qua là vận khí tốt hơn người khác một chút thôi, có gì mà ngưỡng mộ?”
Hàn Khinh Chu cười cười nói: “Nếu thực sự chỉ là vận khí, xương sống của ngươi e là đã bị đám quan văn già ở tiền triều đâm thủng rồi!”
Tạ Huyền mím môi cười, không đáp lời nữa.
“Tuy nhiên, giờ ngươi nên suy nghĩ kỹ xem làm thế nào để bẩm báo chuyện này với Thái hậu nương nương đi. Bệ hạ đã nói không truy cứu nữa, nếu Thái hậu nương nương nhất quyết đòi triệt tra, việc này của ngươi e là khó làm rồi.”
Hàn Khinh Chu nói không sai, việc cấp bách hiện tại là làm thế nào để nói chuyện này với Thịnh Hoa. Nghĩ đến đây, Tạ Huyền có chút đau đầu.
Sau khi chia tay Hàn Khinh Chu, hắn chậm rãi đi về phía cung Từ Ninh, đối với việc Kỳ Tẫn sắp xếp hắn tiếp tục hộ vệ cung Từ Ninh, Tạ Huyền cũng có chút không hiểu nổi, hắn luôn cảm thấy không đơn giản như những gì Hàn Khinh Chu nói. Mấy năm hắn rời kinh sư, Kỳ Tẫn thay đổi rất nhiều, đôi khi hắn cũng không nhìn thấu được ý đồ của Kỳ Tẫn. Kỳ Tẫn hiện tại đã không còn là Đông cung Thái tử của ngày xưa nữa, mà là một vị đế vương thực thụ.
Vừa đi vừa nghĩ, chẳng mấy chốc đã đến cung Từ Ninh.
Tạ Huyền đi tới dưới hành lang, sau khi nói với cung nữ ở cửa, cung nữ liền lên tiếng thông báo.
“Thái hậu nương nương, Tạ đại nhân cầu kiến.”
Lúc đó Dư Tịnh đang ngồi trước bàn xem tập thơ, hai ngày nay nằm quá lâu rồi, mà trên giá sách của Thịnh Hoa không có thoại bản, toàn là binh pháp sử sách, thực sự rất chán. Dư Tịnh không còn cách nào khác, đành tìm vài tập thơ thú vị để xem. Hai đầu gối chỉ là va chạm một chút, tuy vẫn còn hơi đau nhưng sau khi ngủ lâu như vậy, lại thử để A Ngọc đỡ đi lại, việc đi đứng đã không còn vấn đề gì nữa.
Nghe thấy tiếng bên ngoài, Dư Tịnh nhìn lại bản thân, ăn mặc cũng coi như chỉnh tề, bèn nới miệng: “Cho hắn vào đi.”
“Rõ.”
“Két.” Cửa điện được mở ra, tiếp theo là một trận bước chân trầm ổn.
Đề xuất Cổ Đại: Sau Cuộc Trốn Chạy, Hoàng Hậu Nương Nương Muốn Tái Giá
[Pháo Hôi]
Khi nào có chương tiếp theo ạ?
[Pháo Hôi]
Truyện hay, cảm ơn editor ạ