Chương 17: Tình Cờ Gặp Gỡ, Sóng Gió Bắt Đầu
“Thái hậu nương nương có muốn ngồi kiệu không?” A Ngọc ở bên cạnh hỏi han.
“Thôi, đi bộ chút đi.” Dư Tịnh đáp lời.
“Vâng.”
Vì không vội quay lại cung Từ Ninh, Dư Tịnh cũng chưa từng dạo chơi hoàng cung, thế là đi lang thang không mục đích. Càng đi lại càng thấy hoàng cung này quả thực lớn thật đấy. Bậc thềm, hành lang, con đường nhỏ, cung điện, tường cung tầng tầng lớp lớp, miên man không dứt, nhìn không thấy điểm dừng.
Nghe thấy tiếng hô vang phấn chấn, Dư Tịnh có chút tò mò nhìn theo hướng tiếng động, thấy nơi phát ra âm thanh tường thành cao ngất, kiến trúc khác hẳn nơi khác, nghiêng đầu hỏi A Ngọc: “Đó là nơi nào vậy?”
A Ngọc nhìn một cái đáp lời: “Khởi bẩm Thái hậu nương nương, đó là thao trường luyện binh của các tướng sĩ thị vệ trong cung ạ.”
“Chúng ta qua đó xem sao.” Dư Tịnh nói rồi đôi mắt lộ ra ánh sáng tinh quái, nói xong liền chạy về phía hành lang bên tường cao.
“Thái hậu nương nương, chuyện này... e là không hợp quy tắc ạ.” A Ngọc lời còn chưa nói xong liền nhìn thấy Dư Tịnh chạy về phía đó, bất lực thở dài một tiếng, nhanh chóng đuổi theo.
Thịnh Hoa kể từ sau khi bị ám sát, cảm thấy đối với thứ gì cũng mới lạ hơn nhiều. Tính tình tuy hoạt bát hơn nhưng A Ngọc lại cũng không biết phải ứng phó thế nào nữa.
Người trong quân doanh không cần hầu hạ, lúc này lại đều đang luyện tập, Dư Tịnh thấy trên hành lang không có người, chạy càng lúc càng không kiêng nể gì. Trở thành Thịnh Hoa xong, đè nén tính tình, cẩn thận đi đứng, nói năng, dùng bữa. Hiện tại khó khăn lắm mới tìm được cơ hội phóng túng một lần, tự nhiên là không thể bỏ qua.
“Tạ Huyền, hôm nay khó khăn lắm mới hưu mộc, còn tới thao trường, có phải quá dụng công rồi không?” Hàn Khinh Chu vừa lấy khăn lau mồ hôi vừa nói với Tạ Huyền.
Tạ Huyền khẽ thở dốc, cởi giáp trụ trên người ra, đặt giáp trụ lên ghế dài đáp lời: “Hiện tại đương sai ở cung Từ Ninh đã buông lỏng nhiều rồi, nếu ở biên ải là một khắc cũng không được buông lỏng đâu.”
Hàn Khinh Chu nghe Tạ Huyền nói vậy, mỉm cười nói: “Sai sự ở kinh sư sao có thể so được với việc trấn thủ biên ải, đệ trước đây ở biên ải chịu bao nhiêu khổ cực, nay về kinh sư rồi còn không mau tận hưởng một phen.”
“Nghiệp tinh ư cần nhi hoang ư hi (nghề giỏi nhờ siêng năng mà hỏng do chơi bời), nếu ngày nào đó lũ man di biên ải xâm phạm, đệ và ta đều phải ra chiến trường đấy...” Tạ Huyền lời còn chưa nói xong, liền bị Hàn Khinh Chu ngắt lời.
“Ê ê ê, đệ đừng có nói bừa nhé, ta còn muốn ở kinh sư hưởng lạc thêm vài năm nữa đấy. Lên chiến trường chuyện này, thực sự không hợp với ta đâu.” Hàn Khinh Chu oang oang nói.
Tạ Huyền đi tới cạnh Hàn Khinh Chu ngồi xuống, Hàn Khinh Chu thuận tay đưa ống tre qua, Tạ Huyền mở ống tre uống một ngụm nước lớn. Hàn Khinh Chu xoay xoay chiếc khăn trên tay chơi đùa, mắt nheo lại nhìn binh mã đang luyện tập phía xa xa. Chợt nhớ tới điều gì đó, mở miệng nói: “Bệ hạ gần đây lên triều ho dữ dội, ta nghe mấy vị đại nhân trong triều nói, uống thuốc cũng không thấy đỡ, cũng không biết là bị làm sao nữa.”
Hàn Khinh Chu trông thực sự lo lắng, nói đến đây còn khẽ thở dài một tiếng.
Tạ Huyền im lặng một lát, đáp lời: “Nghe A cha đệ nói, chẳng qua là bị lạnh thôi. Đệ lúc ở biên ải cũng từng bị lạnh một lần, sốt dữ dội, nhưng vẫn vượt qua được. Bệ hạ thân thể cường tráng, lại có bao nhiêu thái y ở Thái Y Viện hầu hạ, nghĩ thầm không phải chuyện gì lớn đâu.”
Nghe Tạ Huyền nói vậy, Hàn Khinh Chu mím môi mỉm cười, nghiêng đầu nhìn về phía hắn: “Không nói chuyện này nữa, đệ gần đây thế nào, hầu hạ ở cung Từ Ninh có thuận tâm không?”
“Cũng ổn.” Tạ Huyền nhìn bức tường thành phía xa đáp lời.
“Thật sao?” Hàn Khinh Chu còn có chút không tin hỏi lại.
“Lừa huynh làm gì?” Tạ Huyền mỉm cười đứng dậy nói, “Được rồi, thời gian không còn sớm nữa, đệ về phủ dùng bữa trưa đây, huynh cũng sớm về đi.”
Hàn Khinh Chu thấy Tạ Huyền sắp đi rồi, vội vàng đứng dậy đuổi theo cạnh hắn nói: “Ê, đợi ta với!”
Vừa ra khỏi cửa nách của thao trường, liền nghe thấy bên cạnh có tiếng nữ tử cười đùa, Tạ Huyền đứng vững nghiêng đầu nhìn qua, có chút kinh ngạc khi thấy Thịnh Hoa ở đây.
Màu xanh tùng nhạt thanh nhã, dùng chỉ bạc thêu hình cây tùng bách như tuyết rơi thanh khiết, lớp trang điểm trên mặt rất nhạt nhưng không giấu được vẻ minh diễm, búi tóc là kiểu Yến Tước Đỉnh đang thịnh hành ở kinh sư đoạn thời gian trước, cài một chiếc trâm tùng châm bằng phỉ thúy đơn giản. Trên mặt mang theo nụ cười phóng khoáng, dưới ánh mặt trời chiếu rọi, cả người toát ra một vẻ minh diễm linh động khó tả.
Hàn Khinh Chu cũng không ngờ sẽ gặp Thịnh Hoa ở đây, hơn nữa, hắn luôn cảm thấy Thịnh Hoa hiện tại có chút khác so với những gì hắn từng thấy trước đây.
Dư Tịnh cùng A Ngọc chơi đùa rất vui vẻ, nhận ra Tạ Huyền và Hàn Khinh Chu bên cạnh hắn lúc đó, cả người đều cứng đờ một cái. Tiếp theo thu lại nụ cười trên mặt, thần sắc có chút không tự nhiên đứng hẳn hoi, hắng giọng một cái, ánh mắt đều không biết đặt vào đâu.
Người khác thì thôi đi, sao lại cứ là Tạ Huyền vậy chứ!
Tạ Huyền cũng hiển nhiên nhận ra động tác của Dư Tịnh, đây là lần đầu tiên hắn thấy nàng lộ ra dáng vẻ như vậy.
Tạ Huyền chuyển hướng bước chân, đi về phía Dư Tịnh, Hàn Khinh Chu khẽ kéo kéo ống tay áo Tạ Huyền, thấp giọng nói: “Làm gì vậy?”
“Hành lễ thỉnh an.” Tạ Huyền đáp lời, sau đó cất bước đi về phía Dư Tịnh.
Dư Tịnh dùng dư quang thấy Tạ Huyền cùng người bên cạnh hắn qua đây, muốn đi cũng không đi được, chỉ đành nhìn thẳng qua.
“Vi thần bái kiến Thái hậu nương nương.” Tạ Huyền cùng Hàn Khinh Chu hành lễ thỉnh an Dư Tịnh.
Dư Tịnh trong lòng thầm nghĩ đến sự ngượng ngùng lúc nãy, gượng cười đáp lời: “Bình thân đi.”
Tạ Huyền cùng người bên cạnh hắn giống như vừa luyện tập xong, trên tay vắt chiếc áo choàng, trên người mặc khá mỏng manh. Hắn hôm nay mặc thường phục, không phải màu phi hồng mà là bộ đồ trơn màu xanh thanh mai, so với bộ đồ phi hồng ngày thường thì thêm vài phần nho nhã. Đầu lông mày mang theo chút mồ hôi mỏng, dính lấy những sợi tóc mai hơi rối, hơi thở còn mang theo tiếng thở dốc khẽ.
“Tạ Thái hậu nương nương.” Hai người đồng thanh đáp lời đứng dậy.
Dư Tịnh không muốn nói nhiều với họ, dù sao lúc nãy mặt mũi đã mất sạch rồi, mở miệng nói: “Thời gian không còn sớm nữa, Ai gia ra ngoài dạo cũng thấy mệt rồi, về cung trước đây, các ngươi cũng sớm về đi.”
“Vâng.” Tạ Huyền mím môi đáp lời.
Đợi sau khi Dư Tịnh rời đi, Hàn Khinh Chu có chút không dám tin nhìn bóng lưng Dư Tịnh, nhìn chằm chằm hồi lâu. Tạ Huyền đưa tay huých huých khuỷu tay hắn: “Nhìn gì vậy?”
“Không đúng nha.” Hàn Khinh Chu lẩm bẩm lên tiếng.
“Cái gì không đúng?” Tạ Huyền hỏi lại.
“Ta trước đây từng phụng mệnh tạm tiếp quản việc hộ vệ cung Từ Ninh, lúc đó ta thấy Thái hậu nương nương lông mày sắc sảo, lạnh lùng như băng, đối với cấp dưới cực kỳ hà khắc. So với dáng vẻ hiện tại, đơn giản là khác biệt một trời một vực.” Hàn Khinh Chu vừa nói vừa kéo kéo ống tay áo Tạ Huyền.
“Tạ Huyền, ta lúc đó còn vì chút chuyện nhỏ mà bị Thái hậu nương nương công khai đình trượng, chuyện này ta tuyệt đối không thể nhớ lầm được.”
“Ê, ta trước đây nghe đệ nói, còn có đám người bên dưới họ khua môi múa mép nói Thái hậu nương nương đổi tính rồi, ta còn không tin. Hiện tại, ta tin rồi.”
Nghe Hàn Khinh Chu nói vậy, Tạ Huyền cũng ngước mắt nhìn về phía bóng lưng Thịnh Hoa. Hắn ở riêng tư thực ra cũng nghe không ít người nói như vậy. Mặc dù không biết nguyên do nhưng dù sao cũng là tốt, có những chuyện nghĩ không thông nhìn không thấu thì không nghĩ nữa.
Trở về cung Từ Ninh, Dư Tịnh mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng cảnh tượng lúc nãy vẫn luôn hiện ra trong đầu. Ngày thường ở cung Từ Ninh giả vờ vất vả như vậy, sơ sẩy một cái là bị nhìn thấu rồi.
Dư Tịnh thở dài một tiếng não nề, lắc đầu cảm thán: “Đúng là mất mặt quá đi mất.”
Để tĩnh tâm, Dư Tịnh từ trên giá chọn một cuốn binh thư xem, vốn không phải hạng người có thể xem hiểu binh thư, càng xem càng bực, cuối cùng vẫn là vứt đi đổi lấy một tập thơ. Nhưng Dư Tịnh nghĩ lại, đến lúc Tạ Huyền về thiên đình rồi là phải uống tiên thủy của Thái Thượng Lão Quân để xóa bỏ ký ức phàm gian mà. Cái gì cũng sẽ không nhớ rõ, có gì mất mặt hay không mất mặt chứ.
Nghĩ thông suốt lập tức thở phào nhẹ nhõm, gọi A Ngọc đi truyền bữa.
Vào đêm xong, A Ngọc từ ngoài điện bưng tổ yến đi vào, Dư Tịnh nghe tiếng gió vù vù bên ngoài, rõ ràng cảm nhận được hơi lạnh len lỏi qua khe hở.
“Bên ngoài gió lớn lắm sao?” Dư Tịnh nhìn A Ngọc đi về phía mình, mở miệng hỏi han.
Lời chưa dứt, thấy A Ngọc đi tới gần liền nhìn thấy tuyết rơi trên người A Ngọc. A Ngọc cẩn thận đặt bát tổ yến trước mặt Dư Tịnh, đáp lời: “Vâng, vào đêm tuyết rơi rồi, lúc này gió tuyết đều lớn ạ.”
“Đêm nay chắc là lạnh dữ dội, Thái hậu nương nương vốn sợ lạnh, nô tỳ ra ngoài dặn dò một tiếng, tránh để đám nô tài kia ban đêm đương sai không để tâm.” A Ngọc vừa nói vừa xoay người đi ra ngoài.
Dư Tịnh cầm thìa múc múc tổ yến trong bát, nhìn bóng lưng A Ngọc, có chút bất lực mỉm cười lắc đầu.
A Ngọc ra ngoài liền nhanh nhẹn dặn dò: “Đêm nay lạnh, Tiểu Quý Tử ngươi ra kho lương chuyển ít than tơ bạc về dự phòng, Tiểu Đình ngươi đi theo cùng lấy tấm nệm da gấu trắng kia tới. Còn nữa, A Từ, ngươi đi dặn tiểu khứu phòng luôn chuẩn bị sẵn nước ấm, ban đêm than lửa đủ, dễ khát nước.”
“Vâng.”
Mấy người vừa đáp lời lui xuống, liền nghe thấy ở cửa một trận tiếng ồn ào, A Ngọc khẽ nhíu mày, thuận tay xách chiếc ô mở ra đi về phía cửa. Gió tuyết lớn, đoạn đường ngắn ngủi, A Ngọc đi một lát mới tới. Đi tới cửa, âm thanh dần dần rõ ràng hơn.
“Nô tài là người của điện Ngọc Phù, phụng mệnh Hoàng hậu nương nương tới truyền lời ạ!”
Thị vệ do dự một lát, tiếp theo nói: “Thái hậu nương nương đã nghỉ ngơi rồi, có chuyện gì ngày mai hãy nói đi.”
“Chuyện liên quan đến Bệ hạ, mong hãy thông báo một tiếng ạ!”
“Chuyện gì ồn ào vậy?”
Mọi người quay người nhìn qua, thấy là A Ngọc, thị vệ ngược lại lễ phép gọi một tiếng: “A Ngọc cô cô.”
“A Ngọc cô cô.” Người đó giống như thấy được phao cứu mạng vậy, vô cùng kích động gọi.
“Chuyện gì?” A Ngọc đi tới trước mặt hắn.
“Bệ hạ kể từ khi vào đêm liền cao nhiệt không lui, Hoàng hậu nương nương hiện tại đã mời mấy vị thái y qua đó, hiện tại không quyết định được, còn muốn mời Thái hậu nương nương ra mặt chủ trì đại cục ạ.”
A Ngọc nghe xong cũng có chút hoảng hốt, xoay người liền chạy về phía tẩm điện, đến cả ô cũng không cầm.
“Thái hậu nương nương.”
Dư Tịnh nghe thấy giọng của A Ngọc vang lên ở cửa, vừa định đáp lời liền nghe A Ngọc tiếp tục mở miệng nói.
“Hoàng hậu nương nương sai người tới mời, nói là Bệ hạ vào đêm cao nhiệt không lui, đã mời thái y qua đó rồi ạ.”
Dư Tịnh động tác ăn tổ yến khựng lại, đặt chiếc thìa trên tay vào bát, hướng về phía cửa nói: “Vào hầu hạ.”
Càng là lúc như thế này càng không được hoảng. Ngày chết của Kỳ Tẫn tuyệt đối không phải bây giờ, vì Nguyệt Lão trước đây từng nhắc với nàng nàng sẽ có một đứa cháu nội đáng yêu, Kỳ Tẫn hiện tại vẫn chưa có con. Nhưng Dư Tịnh rốt cuộc chưa từng lật xem mệnh bộ, mệnh số của phàm nhân tuy nói đều đã định sẵn, nhưng nàng là tiên thân hạ phàm, đã thay đổi mệnh số của Thịnh Hoa, mệnh số của người khác có đi theo đó mà thay đổi không, tất cả đều... chưa biết được.
Đề xuất Ngược Tâm: Suốt Kiếp Này, Em Sẽ Quên Anh
[Pháo Hôi]
Khi nào có chương tiếp theo ạ?
[Pháo Hôi]
Truyện hay, cảm ơn editor ạ