Chương 16: Gió Lạnh Đầu Năm, Long Thể Bất An
Vừa dùng xong bữa sáng, A Ngọc đang dặn dò người dọn dẹp đồ đạc trên bàn thì nghe thấy tiếng động ở cửa điện vang lên.
“Vi thần (nô tài, nô tỳ) bái kiến Bệ hạ, Hoàng hậu nương nương.”
Vì biết họ sẽ tới nên Dư Tịnh cũng không ngạc nhiên, đứng dậy đi tới chỗ ngồi ngồi hẳn hoi, đợi họ vào cửa.
Kỳ Tẫn cùng Trương Thanh Sầm vào điện, sau khi Thịnh Hoa bị ám sát, Kỳ Tẫn thường xuyên tới thăm nàng, Trương Thanh Sầm cũng thường tới, hai người họ cùng nhau qua đây thì đây là lần đầu tiên. Kỳ Tẫn hôm nay mặc một bộ triều phục màu đen thêu rồng bằng chỉ vàng, Trương Thanh Sầm cũng giống hắn, màu đen thêu phượng bằng chỉ vàng. So với màu đỏ hôm qua, trông trầm mặc hơn nhiều.
“Nhi thần, thần thiếp bái kiến Mẫu hậu.” Họ cùng nhau hành lễ thỉnh an. Lúc họ tách ra tới thăm Dư Tịnh còn không thấy gì, hiện tại cùng nhau qua đây mới thấy hai người họ trông có chút xa cách.
“Bình thân ngồi đi.” Dư Tịnh đã ở cùng họ một thời gian, hiện tại không còn căng thẳng gượng gạo như lúc đầu nữa.
“Tạ Mẫu hậu.” Hai người đáp lời ngồi xuống.
Sau khi họ ngồi xuống, A Ngọc dẫn người vào dâng trà. Kỳ Tẫn khẽ ho một tiếng, Dư Tịnh ngước mắt nhìn qua mới nhận ra sắc mặt hắn không tốt lắm.
“Hoàng đế sao vậy?” Dư Tịnh tùy miệng hỏi.
“Khởi bẩm Mẫu hậu, không có gì đáng ngại, chắc là đêm qua bị lạnh thôi ạ.” Kỳ Tẫn vừa đáp lời vừa cầm chén trà vừa pha bên cạnh, gạt gạt bọt trà, uống một ngụm.
“Bệ hạ long thể quan trọng, hay là mời thái y qua xem sao ạ?” Trương Thanh Sầm ở bên cạnh mở miệng nói. Dư Tịnh liếc nhìn nàng ấy một cái, liền thấy nàng ấy vẻ mặt đầy lo lắng.
“Không sao đâu.” Kỳ Tẫn đáp lời đặt chén trà xuống, lời tuy tùy ý nhưng lại không cho phép chối từ.
Trương Thanh Sầm muốn nói lại thôi, cuối cùng nhìn Dư Tịnh một cái, dường như có ý mong đợi. Dư Tịnh chạm phải ánh mắt của Trương Thanh Sầm, nghĩ thầm chẳng qua là một câu nói thôi, thế là mở miệng nói: “Hoàng đế vẫn là mời thái y xem sao đi, dù không sao, uống thuốc điều lý điều lý, khỏi cũng nhanh hơn.”
“Ừm.” Kỳ Tẫn nhàn nhạt đáp lời, nhưng vẫn không truyền thái y. Dư Tịnh thấy Kỳ Tẫn hơi có vẻ lấy lệ, cũng không mở miệng nữa, dù sao bản thân hắn không muốn, có mời thái y tới trước mặt hắn cũng vô dụng.
“Ngày Mẫu hậu sang xuân đi núi Vạn Cương, Lễ bộ đã định ngày hai mươi chín tháng hai, thần thiếp đã hỏi qua Ti Thiên Đài rồi, nói là một ngày tốt. Mẫu hậu thấy thế nào?” Trương Thanh Sầm lên tiếng hỏi han.
Đi núi Vạn Cương cầu phúc vốn không phải ý định của Dư Tịnh, đi ngày nào tự nhiên cũng không quan trọng.
“Rất tốt, Hoàng hậu có lòng rồi.” Dư Tịnh đáp lời.
“Vì Mẫu hậu là lẽ đương nhiên ạ.” Trương Thanh Sầm rũ mắt mỉm cười.
“Ồ đúng rồi Mẫu hậu, thần thiếp còn nghe nói, Lạc Thanh muội muội cùng Trịnh đại nhân đã từ U Châu khởi hành rồi, không lâu nữa là tới kinh sư. Nghĩ thầm trước khi Mẫu hậu đi núi Vạn Cương cầu phúc còn có thể gặp Lạc Thanh muội muội.” Trương Thanh Sầm tiếp tục nói.
Dư Tịnh nghe thấy tên Tam công chúa liền thấy đau đầu, nhếch môi, lấy lệ đáp lời: “Rất tốt rất tốt.”
Kỳ Tẫn luôn ngồi ở vị trí, yên lặng nghe họ nói chuyện, ngoại trừ thỉnh thoảng ho vài tiếng ra thì cũng không mở miệng.
Mấy người lại khách sáo vài câu, Kỳ Tẫn liền đứng dậy nói: “Mẫu hậu, nhi thần tiền triều còn có chút việc phải bận, xin cáo lui trước.”
“Việc tiền triều quan trọng, đi đi.” Dư Tịnh mở miệng nói.
“Nhi thần cáo lui.” Kỳ Tẫn vén long bào đứng dậy, sau đó đi ra ngoài. Trương Thanh Sầm đứng dậy, hướng về phía Kỳ Tẫn khẽ nhún người, ánh mắt lại nhìn theo hắn đi ra ngoài mới quay lại.
Sau khi Kỳ Tẫn đi, Dư Tịnh liền thấy Trương Thanh Sầm ở phía dưới có chút đứng ngồi không yên, một lát sau, cuối cùng nghe thấy nàng ấy mở miệng nói: “Mẫu hậu, thần thiếp có chút không yên tâm về Bệ hạ, muốn đích thân nấu canh lê đường phèn mang qua cho người, để người nhuận họng.”
Dư Tịnh mỉm cười, đáp lời: “Ừm.”
“Tạ Mẫu hậu.” Trương Thanh Sầm nghe thấy Dư Tịnh nói vậy, thở phào nhẹ nhõm đứng dậy rời đi.
Dư Tịnh nhìn bóng lưng Trương Thanh Sầm mà xuất thần, bất kể là với tư cách Hoàng hậu, thê tử hay là con dâu, nàng ấy đều chu toàn mọi mặt, không có gì để chê trách. Trước đây Dư Tịnh còn tưởng Trương Thanh Sầm vào cung làm hậu chẳng qua là vì phụ thân là Thái phó, quan chức cao, quyền thế lớn thôi. Hiện tại xem ra, nàng ấy đối với Kỳ Tẫn cũng không phải không có chân tình. Chỉ có điều Kỳ Tẫn đối với nàng ấy...
Không hiểu sao, trong đầu Dư Tịnh bỗng chốc hiện lên khuôn mặt của Tô Tư Dương.
Hỏi thế gian tình là chi, mà đôi lứa thề nguyền sống chết! Dư Tịnh trong lòng thầm cảm thán một câu, có chút bất lực lắc đầu. Nghĩ đến Tô Tư Dương, nàng liền thấy phiền lòng, có chút bực bội bưng chén trà trên bàn uống một ngụm lớn.
Vài ngày sau.
“Thái hậu nương nương, nghe tiểu thái giám hầu hạ ở điện Chính Dương nói, chứng ho của Bệ hạ gần đây là càng lúc càng dữ dội rồi ạ.”
Dư Tịnh đang dùng bữa sáng, nghe thấy A Ngọc nói vậy, tay gắp thức ăn khẽ khựng lại, đáp lời: “Có mời thái y tới xem không?”
“Mời rồi ạ.” A Ngọc đáp lời, “Nghe nói thuốc cũng uống mấy ngày rồi mà không thấy đỡ.”
“Sao lại thế được?” Dư Tịnh có chút kỳ lạ hỏi lại. Theo lý mà nói, Kỳ Tẫn cường tráng như vậy, tuổi trẻ khí thịnh, có đau ốm gì chắc hẳn nhanh chóng khỏi thôi, sao lại thế này được. Nhưng Dư Tịnh cũng không mấy lo lắng, nàng tuy chưa lật xem mệnh bộ nhưng nàng biết ngày chết của Kỳ Tẫn tuyệt đối không phải bây giờ. Vì Nguyệt Lão trước đây từng nhắc với nàng, nàng sẽ có một đứa cháu nội đáng yêu, Kỳ Tẫn hiện tại vẫn chưa có con. Nhưng Dư Tịnh rốt cuộc chưa từng lật xem mệnh bộ, mệnh số của phàm nhân tuy nói đều đã định sẵn, nhưng nàng là tiên thân hạ phàm, đã thay đổi mệnh số của Thịnh Hoa, mệnh số của người khác có đi theo đó mà thay đổi không, tất cả đều... chưa biết được.
“Bữa sáng dùng xong rồi, đi thăm Hoàng đế thôi.” Dư Tịnh mở miệng nói. Dù sao cũng được coi là gọi nàng một tiếng Mẫu hậu.
“Vâng.” A Ngọc đáp lời, dặn dò người bên dưới đi kho lương chuẩn bị đồ đạc.
Dư Tịnh bước ra khỏi cửa điện, một đám người hướng về phía nàng hành lễ thỉnh an, mấy ngày nay tuyết rơi lúc ngừng lúc rơi, hôm nay thì ngừng rồi, chỉ có điều trên tường cung vẫn còn chút tuyết tàn. Nàng bảo họ đứng dậy, không thấy Tạ Huyền thì thấy hơi kỳ lạ, tùy miệng hỏi thị vệ: “Tạ đại nhân đâu?”
“Khởi bẩm Thái hậu nương nương, Tạ đại nhân hôm nay hưu mộc ạ.” Thị vệ báo lại xong liền bồi thêm một câu, “Thái hậu nương nương có gì sai bảo không ạ?”
Dư Tịnh lắc đầu: “Không có gì.”
“A Ngọc, chúng ta đi thôi.”
“Vâng.”
Cả ngày nghẹt thở trong tẩm điện, Dư Tịnh liền không ngồi kiệu, nghĩ thầm đi bộ chút cũng tốt. Tuy trời lạnh nhưng cung Từ Ninh cách điện Thừa Minh xa, lúc sắp tới nơi lại đi đến mức cả người đều ấm áp hẳn lên, nhưng lại khá thoải mái.
“Nô tài bái kiến Thái hậu nương nương.” Từ Tân Thụ một nhóm người đợi ở cửa cung, thấy là Dư Tịnh, vội vàng hành lễ thỉnh an.
“Bình thân đi.” Dư Tịnh đáp lời, vừa định mở miệng liền nghe thấy Từ Tân Thụ nói.
“Bệ hạ hiện tại đang ở trong điện phê tấu chương, Thái hậu nương nương chờ nô tài vào trong thông báo một tiếng.”
“Ừm.” Dư Tịnh đáp lời, đứng dưới hành lang chờ đợi.
Tuy là đứng ngoài cửa nhưng lờ mờ vẫn có thể nghe thấy tiếng Kỳ Tẫn ho bên trong, từng trận từng trận, nghe chừng khá nặng.
“Két.” Trong điện mở ra, Từ Tân Thụ từ bên trong cúi người đi ra, mặt lộ vẻ nịnh bợ mỉm cười nói với Dư Tịnh: “Thái hậu nương nương, Bệ hạ mời người vào ạ.”
Dư Tịnh gật đầu, cất bước đi vào, vào đến trong điện, mùi long diên hương nồng nặc ập vào mũi, hoàn toàn khác hẳn với mùi hương Nguyệt Lân nhàn nhạt thắp ở cung Từ Ninh, mùi long diên hương rất bá đạo. Dư Tịnh đưa tay che che mũi, sau đó đi vào bên trong. Than lửa cháy vượng, trong điện ấm áp như xuân. Dư Tịnh liếc nhìn cách bài trí trong phòng, bàn ghế đều làm bằng gỗ tử đàn, đồ trang trí trên giá không nhiều, đơn giản nhưng không mất đi vẻ quý khí. Giữa điện là lò sưởi đồng xanh hoa văn rồng, ở giữa có một tầng nhỏ, nghĩ thầm là dùng để đốt hương. Khói hương giống như một nữ tử, lúc bay lên lộ ra dáng vẻ thướt tha yểu điệu.
“Khụ khụ khụ.” Trong nội điện tiếng ho của Kỳ Tẫn rất gần, Dư Tịnh có thể cảm nhận rõ ràng hắn đang dùng tay che lại. Tiếp theo là tiếng va chạm của sứ chén trà.
Dư Tịnh tới nội điện lúc đó Kỳ Tẫn đang dùng trà. Mấy ngày không gặp, sắc mặt tệ hơn nhiều so với ngày Tuế Thủ, nghĩ thầm có mấy ngày chưa được ngủ ngon rồi, dưới mắt có chút quầng thâm. Kỳ Tẫn như thế này trông bớt đi vài phần sắc sảo, lại thêm vài phần suy sụp.
Thấy Dư Tịnh vào, Kỳ Tẫn đặt chén trà xuống định đứng dậy: “Nhi thần...”
Lời chưa dứt, đã bị Dư Tịnh ngắt lời: “Giờ đã bệnh rồi, hành lễ thỉnh an thì miễn đi.”
Kỳ Tẫn nghe thấy lời này rõ ràng ngẩn người một lát, hoàn hồn lại đáp lời ngồi xuống: “Vâng.”
“Nghe nói Hoàng đế gần đây thân thể không tốt lắm?” Dư Tịnh đi thẳng vào vấn đề.
“Chẳng qua là bị lạnh thôi, làm phiền Mẫu hậu lo lắng rồi.” Kỳ Tẫn vừa nói vừa khẽ ho lên.
Dư Tịnh nhìn về phía Kỳ Tẫn, sắc mặt trắng bệch đến đáng sợ, trên bàn vẫn bày đầy tấu chương, bên cạnh đặt bút phê đỏ, khẽ thở dài một tiếng nói: “Tấu chương thì cứ gác lại đã, Hoàng đế dưỡng tốt long thể là quan trọng nhất.”
Kỳ Tẫn ngưng thần giây lát nói: “Không sao đâu, chẳng qua là... khụ khụ khụ... chẳng qua là bị lạnh thôi, nhanh chóng khỏi thôi ạ.”
Thấy Kỳ Tẫn kiên trì, Dư Tịnh cũng không nói gì thêm nữa, dù sao những gì cần nói nàng đều nói rồi. Tiếp theo nghĩ đến điều gì đó, mở miệng nói: “Hứa thái y y thuật không tệ, hay là Ai gia bảo ông ấy tới xem cho người thế nào?”
Nàng sau khi bị ám sát đều là do Hứa Minh Trân xem, mặc dù không biết y thuật của ông ta rốt cuộc thế nào nhưng thái y có thể xem bệnh cho Thịnh Hoa nghĩ thầm chắc hẳn là không tệ.
Dư Tịnh nói xong, trong điện rõ ràng im lặng một lát, tiếp theo mới nghe thấy Kỳ Tẫn nói: “Đa tạ Mẫu hậu, Mai thái y y thuật tương đương với Hứa thái y, có Mai thái y xem rồi thì không cần phiền phức nữa ạ.”
“Được.” Hắn là Hoàng đế, gọi một thái y tới xem bệnh có gì phiền phức hay không phiền phức chứ. Chẳng qua là không muốn thôi. Đã không muốn, Dư Tịnh cũng không cưỡng cầu nữa. Dặn dò A Ngọc đem đồ đạc mang tới thăm hỏi giao cho Từ Tân Thụ, ngồi thêm một lát liền đứng dậy đi ra.
Vừa ra khỏi cửa điện, đối diện liền bắt gặp Trương Thanh Sầm đang bưng đồ đi vào. Trương Thanh Sầm nhìn thấy Dư Tịnh, trước tiên có chút kinh ngạc, sau đó mỉm cười mở miệng nói: “Thần thiếp bái kiến Mẫu hậu.”
Dư Tịnh rũ mắt liếc nhìn đồ đạc Trương Thanh Sầm bưng trên tay: “Bình thân đi.”
“Vâng.” Trương Thanh Sầm đứng dậy, hào phóng giải thích với Dư Tịnh, “Thần thiếp thấy Bệ hạ gần đây ho dữ dội, đặc biệt nấu xuyên bối tỳ bà mang qua đây ạ.”
“Mau vào đi thôi, nếu nguội thì không tốt đâu.” Dư Tịnh đáp lời.
“Vâng.” Trương Thanh Sầm đáp lời, hai người lướt qua nhau.
A Ngọc đi bên cạnh Dư Tịnh thấp giọng nói nhỏ với Dư Tịnh: “Nghe nói Hoàng hậu nương nương gần đây luôn hầu hạ Bệ hạ, vô cùng tận tâm ạ.”
“Nhưng Bệ hạ đối với chuyện này dường như không mấy để tâm.” A Ngọc tiếp tục nói.
Dù sao cũng là làm đế vương, nhìn dáng vẻ của Kỳ Tẫn cũng không giống hạng người sẽ câu nệ vào chuyện nam nữ tình cảm. Tiếc cho một tấm chân tình của Trương Thanh Sầm. Sớm biết vậy trước khi xuống phàm trần xem thử dây tơ hồng của Kỳ Tẫn là kết cùng ai rồi. Nhưng không sao, lần sau nếu có cơ hội gặp Nguyệt Lão rồi hỏi ông ấy vậy.
Đề xuất Ngọt Sủng: Sau Khi Hình Tượng Phu Quân Thâm Tình Của Công Tử Hào Môn Sụp Đổ
[Pháo Hôi]
Khi nào có chương tiếp theo ạ?
[Pháo Hôi]
Truyện hay, cảm ơn editor ạ