Chương 36: Tranh Nhi Lại Ưu Tú Như Vậy
Cố Tuế An đồng ý xong liền cùng hai người rời khỏi sau tảng đá lớn, đi về phía con đường nhỏ, ở cách đó không xa phía trước, nàng nhìn thấy nam tử hôi y và nữ tử vừa chạy đi đang đứng ở đó.
“Sao ả ta cũng đi theo?” Hướng Dung Nhi nhíu mày hỏi.
“Cô nương này gặp phải mã tặc, chắc là thất lạc với người nhà rồi, nhà cô nương ấy ở Kinh Đô, chúng ta vừa hay cũng vào kinh, bèn quyết định đưa cô nương ấy đi cùng.” Hướng Dịch Hiên giải thích.
“Không được! Nhìn cái dáng vẻ lề mề chậm chạp của ả kìa, đây chẳng phải là làm lỡ thời gian của chúng ta sao?”
Hướng Dịch Hiên thở dài, biết muội muội nhà mình ăn mềm không ăn cứng, bèn ôn tồn nói: “Tiểu muội, vừa nãy là ca ca không đúng, không nên hung dữ với muội, cô nương này đáng thương như vậy, chúng ta đưa cô nương ấy theo cũng không lỡ bao nhiêu thời gian, muội nghĩ xem lúc trước muội gặp phải đám bắt cóc kia, nếu không phải Tranh Nhi tốt bụng cứu muội, muội e là cũng dữ nhiều lành ít.”
Hướng Dung Nhi nghe đến đây thì ngẩn người, nàng nhớ đến trải nghiệm lúc trước của mình.
Tuy hiện giờ nàng học võ công cũng hành tẩu giang hồ hai năm, gặp qua rất nhiều chuyện đáng sợ, nhưng chuyện lúc trước vẫn trở thành bóng ma tâm lý của nàng, nếu không phải Nguyễn tỷ tỷ cứu nàng, e là nàng đã sớm...
Nghĩ đến đây, nàng nhìn cô nương trước mắt, giống hệt nàng lúc trước, biểu cảm nàng dần dịu lại, có chút gượng gạo nói: “Muốn đi theo thì đi theo đi.”
Hướng Dịch Hiên nghe thấy muội muội đồng ý, cuối cùng cũng cười, hắn xoa đầu Hướng Dung Nhi khen ngợi: “Tiểu muội quả nhiên là một cô nương có tấm lòng lương thiện.”
“Hừ, đương nhiên rồi, vừa nãy nếu không phải huynh hung dữ với muội thì muội mới không nổi giận như vậy.” Hướng Dung Nhi hất bàn tay đang xoa đầu mình ra.
Hướng Dịch Hiên bị hất tay ra cũng không giận, hắn cười nói: “Là lỗi của ca ca, ca ca xin lỗi muội, đợi đến Kinh Đô muội muốn cái gì ca ca đều mua cho muội được không?”
Hướng Dung Nhi hừ hừ: “Thế còn tạm được.”
Cứ như vậy, Cố Tuế An đi cùng mấy người bọn họ về phía Kinh Đô.
Bởi vì đây là đường nhỏ, cho nên trên đường cũng không gặp người nào khác.
Lúc chập choạng tối, cả nhóm người cuối cùng cũng đi ra khỏi con đường nhỏ trong rừng, đến đường quan đạo.
Lúc này, trời lại bắt đầu đổ mưa phùn lất phất.
Mấy người lo lát nữa mưa to, bèn quyết định nghỉ ngơi một đêm ở một ngôi miếu đổ nát cách đó không xa phía trước, ngày mai lại tiếp tục lên đường.
Trong ngôi miếu đổ nát lâu năm không tu sửa, trên mặt đất lát đá phiến, nhưng không ít chỗ đã bong tróc hoặc vỡ nát, khắp nơi còn vương vãi cỏ khô.
Trúc Sanh nhặt mấy khúc gỗ nhóm lửa, Cố Tuế An ngồi gần đống lửa, lúc này, nàng mới phát hiện mình rất lạnh, nàng hơ hai tay gần đống lửa để sưởi ấm.
Mưa bên ngoài quả nhiên càng lúc càng lớn, mưa rơi rả rích đánh vào mái ngói, phát ra tiếng lộp bộp.
Đột nhiên, một cái bánh khô xuất hiện trước mặt Cố Tuế An.
“Này, đồ câm, ăn chút gì đi.” Hướng Dung Nhi đứng trước mặt Cố Tuế An, đưa bánh cho nàng.
Cố Tuế An ngẩn người.
Hướng Dung Nhi thấy dáng vẻ ngẩn ngơ của nàng thì mất kiên nhẫn ném cái bánh vào lòng nàng, sau đó nói với Hướng Dịch Hiên: “Ca ca, muội thấy ả ta đúng là bị mã tặc dọa cho ngốc rồi.”
Hướng Dịch Hiên kéo Hướng Dung Nhi cũng ngồi xuống bên đống lửa: “Nhà cô nương này ở Kinh Đô, chắc cũng không phải cô nương nhà nghèo khổ, đột nhiên gặp cảnh ngộ này nhất thời không hoàn hồn lại được cũng là bình thường.”
“Muội lúc trước cũng đâu có như ả, thôi không nói ả nữa, chiều mai chắc là đến Kinh Đô rồi, cuối cùng cũng có thể gặp Nguyễn tỷ tỷ rồi.” Hướng Dung Nhi nói xong trên khuôn mặt xinh đẹp lộ ra nụ cười.
“Cũng không biết Tranh Nhi hiện giờ thế nào rồi, Hầu phủ cửa cao quyền quý, nghe nói Hầu gia kia thê thiếp thành đàn, cũng không biết Tranh Nhi có thích ứng được không.” Hướng Dịch Hiên vẻ mặt đầy lo lắng nói.
“Yên tâm đi ca ca, Nguyễn tỷ tỷ là ân nhân cứu mạng của Thái tử điện hạ, Thái tử điện hạ chắc chắn sẽ che chở tỷ tỷ, hơn nữa Nguyễn tỷ tỷ ưu tú như vậy, ai mà không thích tỷ ấy chứ.”
Hướng Dịch Hiên nghe xong cười khổ một tiếng, đúng vậy, người thích Tranh Nhi nhiều như vậy, Tranh Nhi lại ưu tú như vậy, độc đáo như vậy, ngộ nhỡ Thái tử điện hạ cũng...
Vậy thì hắn hoàn toàn không có cơ hội rồi.
Hướng Dung Nhi ở bên cạnh không hề biết lời mình nói đã đâm một nhát vào tim ca ca nhà mình.
Cố Tuế An cầm bánh khô cúi đầu lẳng lặng gặm.
Nguyễn tỷ tỷ? Thái tử điện hạ?
Hóa ra bọn họ đều là bạn của nữ chính.
Là mấy người bạn nào nhỉ, đi cùng đường lâu như vậy bọn họ cũng chưa nói tên cho nàng biết, nàng không nói được cũng chẳng có cách nào hỏi.
Trên người đau đến mức suy nghĩ của nàng rối loạn, thôi, không nghĩ nữa.
“Này đồ câm, ngươi sống ở Kinh Đô có từng nghe nói về Nguyễn tỷ tỷ của ta không.” Hướng Dung Nhi gạt gạt đống lửa hỏi.
Cố Tuế An nghe vậy lắc đầu.
“Cái này cũng chưa từng nghe qua, cũng phải, nhìn bộ dạng này của ngươi gia cảnh chắc cũng chẳng tốt đẹp gì, dân chúng bình thường chưa từng nghe nói về Nguyễn tỷ tỷ của ta cũng là bình thường.”
Hướng Dung Nhi hiện giờ vẫn chưa biết khắp Kinh Đô đều đã biết sự tồn tại của Nguyễn tỷ tỷ nàng, chỉ tưởng hiện tại chỉ có cái vòng tròn con cái quan lại kia biết thôi.
Cố Tuế An không nói gì, đương nhiên nàng cũng không nói được, không biết vì sao, trên người nàng càng lúc càng đau, đau đến mức nàng bắt đầu toát mồ hôi lạnh.
Trúc Sanh chú ý tới sự khác thường của nàng: “Cô nương sao vậy?”
Vừa hỏi xong câu này Cố Tuế An liền ngã xuống đất, dọa mấy người bên cạnh giật mình.
Trúc Sanh vội vàng lại gần Cố Tuế An, hắn sờ trán Cố Tuế An, lại bắt đầu bắt mạch cho nàng.
“Cô nương này phát sốt rồi.”
Nói xong liền đứng dậy lấy từ trong gùi tre của mình ra một cái lọ, hắn đổ ra một viên thuốc bên trong, đút vào miệng nàng, lại lấy túi nước đút nàng uống một ngụm.
Thấy nàng nuốt thuốc xuống rồi mới thở phào nhẹ nhõm.
“Ăn viên thuốc này xong chắc là không sao rồi chứ.” Hướng Dung Nhi nhíu mày hỏi.
Trúc Sanh: “Viên thuốc này chỉ có thể làm dịu, đợi ngày mai đến Kinh Đô vẫn phải uống thuốc thang.” Nói xong hắn liền đứng dậy gom cỏ khô xung quanh chất vào một góc trong ngôi miếu đổ nát.
Sau đó bế Cố Tuế An đặt lên đống cỏ khô, sau đó còn cởi áo ngoài của mình đắp lên người nàng, sau đó lại trải một lớp cỏ khô lên trên áo ngoài.
“Trúc Sanh, sao huynh lại tận tâm với ả ta như vậy.” Hướng Dung Nhi nheo mắt, hỏi.
“Cô ấy là bệnh nhân, ta là đại phu.”
Hướng Dung Nhi còn muốn nói gì đó lại bị Hướng Dịch Hiên cắt ngang: “Tiểu muội, giờ không còn sớm nữa, muội cũng nghỉ ngơi sớm đi, ngày mai còn phải tiếp tục lên đường.”
“Được rồi được rồi.”
Đêm khuya, mưa bên ngoài ngôi miếu càng lúc càng lớn, cửa ngôi miếu này đã không đóng được nữa rồi, mấy người bèn khiêng mấy cái bàn cũ nát trong miếu chặn cửa lại.
Đêm càng lúc càng sâu, đống lửa trong miếu cũng dần tắt, chỉ còn lại một đống tro tàn, gió từ cửa sổ vỡ thổi vào, thổi tro tàn bay khắp nơi.
Sáng sớm hôm sau.
Mấy người Hướng Dịch Hiên vừa tỉnh dậy, liền nghe thấy bên ngoài truyền đến một trận tiếng vó ngựa.
Mấy người lập tức cảnh giác, đi đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài.
Bên ngoài không biết từ lúc nào đã xuất hiện rất nhiều binh lính mặc hắc giáp, từng người tay cầm trường thương, cưỡi trên những con tuấn mã cao lớn màu đen.
Đột nhiên, Hướng Dung Nhi nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc trong đám Hắc Giáp Vệ đó, nàng trừng lớn hai mắt, hưng phấn hét lớn về phía ngoài cửa sổ:
“Nguyễn tỷ tỷ ——”
Đề xuất Cổ Đại: Kiếp Trước Gả Tướng Quân Sống Cảnh Phòng Không, Kiếp Này Xoay Vần Gả Thái Tử
[Pháo Hôi]
Xưng hô trong truyện đọc cấn quá bị thay đổi thì phải
[Nguyên Anh]
Trả lờicấn là như nào b? Bên mình đang thử nghiệm lại cách dịch, đây là bản mới, cần những đánh giá từ mọi người để điều chỉnh cho chuẩn nè.
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor ạ
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Hay
[Pháo Hôi]
Có ai giống t k đọc được chap 126 không
[Nguyên Anh]
Trả lờià lỗi đó. Mình fix lại r.
[Pháo Hôi]
Hay
[Pháo Hôi]
Hay
[Pháo Hôi]
Cullmc