"Còn một điều nữa, chúng tôi tìm thấy dấu hiệu mang thai trong kết quả khám nghiệm tử thi của Phù An, đã hơn hai tháng rồi. Lục Ngôn, anh đã tự tay giết chết người yêu mình nhất, và giết cả đứa con của chính mình."
Nói xong những lời đó, Giáo sư Hứa tháo kính xuống, lau đi vệt nước mắt không biết đã thấm ra từ lúc nào. Ông lắc đầu, lẳng lặng rời đi với bóng lưng đầy vẻ chán chường. Suốt năm sáu năm làm học trò của ông, đây là lần đầu tiên tôi thấy vị giáo sư già vốn luôn tràn đầy nhiệt huyết ấy lại lộ ra dáng vẻ suy sụp đến thế.
Giáo sư Hứa đi rồi, phòng thẩm vấn chỉ còn lại mình Lục Ngôn. Không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, đến mức tiếng anh ta nói cũng có tiếng vang: "Nói những điều này thì có ích gì chứ, Chu Phù An cũng chẳng thể sống lại được. Ông ta tưởng nói vậy sẽ khiến tôi thấy cắn rứt sao? Nghĩ nhiều quá rồi."
Thế nhưng chỉ năm sáu giây sau, anh ta lại đau đớn vò đầu bứt tai, khiến mái tóc trở nên rối bời. "Làm sao có thể, đêm đó mình và Thẩm Sương nhắn tin qua lại, sao có thể làm lộ hành tung của Chu Phù An được?"
Lục Ngôn chìm vào suy tư rất lâu, càng về sau, sắc mặt anh ta càng trở nên u ám. Anh ta nhớ ra rồi, tất cả đều đã nhớ ra rồi...
Đêm đó sau khi tức giận bỏ đi, anh ta đã đập phá mọi thứ trong nhà để trút giận. Đúng lúc ấy, Thẩm Sương gửi tin nhắn đến: "Anh Lục Ngôn, anh đang làm gì vậy?"
Anh ta đã trả lời thế nào nhỉ? "Cãi nhau rồi, tâm trạng không tốt."
"Anh đừng buồn mà, có chuyện gì cứ nói với Sương Sương, em sẽ giúp anh giải tỏa tâm trạng."
Anh ta không trả lời, chỉ ném điện thoại sang một bên rồi đi ngủ. Sau đó, anh ta bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại, là Thẩm Sương, giọng cô ta đầy vẻ bất lực: "Anh Lục Ngôn, em bị trẹo chân rồi, anh đưa em đến bệnh viện được không?"
Sau khi đến bệnh viện lấy số xong, điện thoại trong túi quần anh ta rung lên. Lục Ngôn lấy ra xem, thấy là Chu Phù An gọi đến, sắc mặt càng thêm khó coi. Phù An dường như đã nói gì đó trong điện thoại về việc cô đang gặp nguy hiểm, nhưng lúc đó anh ta vẫn còn đang giận cô, cộng thêm dáng vẻ đi lại khập khiễng của Thẩm Sương khiến anh ta xót xa, nên đã lạnh lùng đuổi khéo cô.
Quan trọng hơn là, anh ta không tin Chu Phù An sẽ gặp nguy hiểm. Cô ấy lớn như vậy rồi, không chết được đâu.
Nhưng Lục Ngôn không ngờ rằng, cô thực sự đã chết. Và cái chết đó gián tiếp do chính tay anh ta gây ra. Không, chính xác là cô đã chết dưới tay anh ta, cùng với đứa con của họ.
Giáo sư Hứa nói đúng, chính thái độ mập mờ không dứt khoát của anh ta dành cho Thẩm Sương đã cho cô ta hy vọng, và cũng chính anh ta từ đầu đến cuối đã không nhận rõ trái tim mình. Cô gái năm xưa luôn bám theo sau anh ta, tính cách hoạt bát ồn ào ấy. Nếu anh ta có thể sớm nhận ra chút rung động nhỏ nhoi đó, rồi trân trọng cô mà không để lại nuối tiếc, liệu kết cục có khác đi không?
"Phù An, kẻ giết chết em chưa bao giờ là Thẩm Sương, mà chính là anh mới đúng."
Ngay khi ý nghĩ đó hiện lên, đôi mắt Lục Ngôn đỏ ngầu trong chớp mắt. Anh ta ngẩng đầu lên, rồi dùng sức đập mạnh đầu vào chiếc bàn sắt. Từng cú va chạm kịch liệt vang vọng khắp phòng thẩm vấn. Cho đến khi cảnh sát nghe thấy động tĩnh chạy vào mới khống chế được anh ta.
Sau đó, Thẩm Sương bị tuyên án tù chung thân vì tội cố ý giết người, còn Lục Ngôn bị tuyên án ba năm tù vì tội che giấu tội phạm. Tại tòa, khi thẩm phán tuyên án, trong lúc bị áp giải rời đi, Lục Ngôn đột nhiên dùng sức mạnh tông văng cảnh sát đang giữ mình.
Sau đó, anh ta rút ra một con dao găm không biết đã giấu từ lúc nào, đâm liên tiếp vào Thẩm Sương vẫn còn đang ngơ ngác. Lưỡi dao rút ra rồi lại đâm vào, từng nhát một, bức tường trắng tinh trong phút chốc nhuộm đỏ một mảng lớn.
"Anh Lục Ngôn..." Thẩm Sương còn chưa kịp phản ứng trước biến cố kinh hoàng này, cô ta đờ đẫn nhìn anh ta, ánh mắt đầy vẻ không cam tâm: "Anh... anh thực sự ra tay với em sao?"
"Phải, nếu không có cô, tất cả những chuyện này đã không xảy ra!"
Vở kịch náo loạn kết thúc với việc Thẩm Sương tử vong do mất máu quá nhiều, không thể cứu chữa, còn Lục Ngôn từ ba năm tù ban đầu chuyển thành án chung thân.
Ngày Lục Ngôn vào tù cũng chính là ngày bố tôi mãn hạn tù. Khi rời khỏi nhà lao, bố tôi đã đến thăm anh ta. Hai người nhìn nhau qua tấm kính ngăn cách, khung cảnh này chẳng hề xa lạ với họ. Chỉ có điều trước đây người ở bên trong là bố tôi, còn bây giờ vị trí đã hoán đổi.
Trong lúc cả hai còn đang im lặng, bố tôi là người lên tiếng trước: "Chuyện trốn thuế và chiếm đoạt công quỹ là thật, nhưng chuyện cưỡng bức Thẩm Sương, tôi không nhận. Giờ đã ra tù rồi, cái gì không làm thì vẫn là không làm. Tôi đã sớm nhận ra cô ta thích cậu, cũng nhận ra tình cảm cậu dành cho Phù An."
"Ông nói cái gì?" Lục Ngôn nghe vậy, ngẩn người nhìn ông.
Bố tôi chỉ cười: "Cậu là đứa trẻ ở viện mồ côi, còn con bé là đại tiểu thư được nhà họ Tiền nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa. Nó rạng rỡ, đơn thuần, hội tụ mọi phẩm chất tốt đẹp mà cậu không có. Thừa nhận đi, cậu đã bị con bé thu hút từ thời niên thiếu rồi, chỉ là lúc đó cậu không hề hay biết. Sau này dù cậu có nhận ra, nhưng vì mặc cảm tội lỗi với Thẩm Sương mà không dám thừa nhận thôi."
"Lục Ngôn, kẻ đáng thương thực sự không phải là Thẩm Sương - người tính toán mọi thứ nhưng chẳng được gì, cũng không phải là Phù An - người theo đuổi tình yêu đến sứt đầu mẻ trán vẫn không từ bỏ. Kẻ đáng thương nhất, từ đầu đến cuối luôn là cậu. Cậu chưa từng có được tình thân, còn tình yêu, dù đã từng sở hữu ngắn ngủi, cũng bị chính cậu giày vò đến mất sạch rồi!"
Ngày hôm đó sau khi bố tôi rời khỏi nhà tù, Lục Ngôn đã đập đầu tự sát. Tin tức anh ta tự sát lan truyền khắp thành phố Lan, khiến người ta không khỏi thở dài cảm thán. Vị pháp y Lục Ngôn lừng lẫy một thời, lại có ngày rơi vào kết cục như thế này.
Linh hồn tôi cũng theo vở kịch dần hạ màn này mà tan biến vào không trung. Như vậy cũng tốt, những khổ đau chốn nhân gian cuối cùng cũng không còn giày vò tôi được nữa.
Vào mùa xuân, sinh viên năm hai của Học viện Y thành phố Lan đã tự phát tổ chức một buổi lễ tưởng niệm. Trước bia mộ của tôi, đặt đầy những bó hoa cúc họa mi nhạt màu.
Hết.
Đề xuất Cổ Đại: Vi Quân Thê
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm, yêu nhà dịch ạ