Thấy tôi vẫn bất động, Thẩm Hách ngạo mạn bồi thêm một câu:
“Thay ngay trước mặt tôi, giảm thêm năm trăm.”
Lời này nghe sao mà quen thuộc đến thế. Trước đây, chính tôi cũng từng dùng cách này để cố tình làm khó hắn.
Chỉ là Thẩm Hách đã lầm to rồi. Hắn cứ ngỡ bản thân đang trừng phạt tôi, nhưng thực chất lại là đang ban thưởng cho tôi.
“Được thôi!”
Nhanh như cắt, tôi trút bỏ xiêm y, chỉ còn lại bộ nội y ren mỏng manh. Thẩm Hách kinh ngạc đến mức ngụm cà phê trong miệng suýt chút nữa thì phun ra ngoài.
“Không cần nữa!”
Tôi lập tức khước từ: “Không được!”
“Tôi là người có đạo đức của kẻ đi thuê nhà!...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 5 giờ 1 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 500 linh thạch
Đề xuất Trọng Sinh: Đời Người Bị Đánh Cắp