Thời gian trôi qua không nhanh không chậm.
Chớp mắt đã là hai tháng sau.
Hai tháng qua, ta vẫn luôn lưu ý tin tức của Chúc Nguyên An, làm quản gia ở Chúc phủ mấy năm, dưới tay ta vẫn còn vài người có thể dùng được.
Ta chọn trong đó một người biết chữ, bảo hắn ghi chép lại tình hình mỗi ngày ở Chúc phủ, gửi ra cho ta.
Thư gửi ra, nội dung viết rất chi tiết, nhưng tổng kết lại đại khái cũng chỉ có hai câu.
Chuyện làm ăn của Chúc Nguyên An vô cùng phát đạt, ngày tháng trôi qua cùng Khương Phù cũng mặn nồng như mật. Có thể nói là, tình trường thương trường đều đắc ý.
Thật sự là đã đạt đến đỉnh cao của đời người.
Đối với tình trạng này, Linh Chi tỏ ra rất tức giận, xắn tay áo mắng vào không trung suốt một buổi sáng.
Ta đưa một ly nước qua, khuyên nàng thấm giọng.
“Linh Chi à, ngươi nói xem người ta khi nào ngã là đau nhất?”
“Hả?” Linh Chi uống cạn ly nước, lẩm bẩm: “Khi nào ngã là đau nh...
Bạn cần Đăng nhập để mở khóa từ chương 6 đến hết truyện với 500 linh thạch