Chúc Nguyên An từng là anh hùng của ta.
Năm năm trước, vào ngày ta lỡ chân ngã gãy chân, chàng đã kiên định nói với ta: “Sau này nếu nàng gả không được, ta nhất định sẽ dùng kiệu tám người khiêng đến rước.”
Chỉ một câu nói đó, chàng đã trở thành ánh sáng trong những ngày tăm tối của ta.
Sau này, chàng thực hiện lời hứa, cưới ta về cửa.
Ngày thành thân, chàng không màng đến ánh mắt chế giễu của mọi người, đích thân đẩy ta đang ngồi trên xe lăn vào động phòng.
Lúc đó, ta cứ ngỡ mình được ông trời chiếu cố, một kẻ tàn phế cũng tìm được lương nhân.
Nhưng ảo giác như vậy chỉ duy trì đến ngày sinh thần hai mươi tuổi.
Ngày hôm đó, ta nhận được hai tin tức.
Một tốt, một xấu.
Tin xấu là Chúc Nguyên An đã nuôi ngoại thất, hơn nữa hai người họ đã lén lút qua lại từ lâu.
Tin tốt là, đôi chân của ta có hy vọng hồi phục.
Bình luận