“Đã xảy ra chuyện gì?”
“Tiểu thư!” Linh Chi quay đầu lại nhìn thấy tôi, trong mắt lập tức đong đầy nước mắt.
Nàng nha đầu đanh đá vừa rồi còn xắn tay áo mắng người, giờ phút này lại uất ức như một đứa trẻ nhỏ, nhào về phía tôi.
“Tiểu thư, bọn họ quá ức hiếp người rồi!” Linh Chi chớp mắt hai cái, nước mắt rơi xuống, “Cô gia sai người đưa cho con hồ... kia...”
Linh Chi khựng lại, một lúc sau mới nức nở đổi lời: “Đưa cho Khương cô nương Huyết Bích Đan.”
Ba chữ “Huyết Bích Đan” vừa thốt ra, tôi lập tức hiểu được tại sao Linh Chi lại phẫn nộ đến vậy.
Huyết Bích Đan đúng như tên gọi, là một vị đan dược.
Vô cùng trân quý.
Lần đầu tiên tôi nghe nói đến vị đan dược này là từ miệng của Lý lang trung.
Lúc đó, lang trung đã nói trước mặt tôi và Chúc Nguyên An rằng, nếu có thể tìm được vật này, nhất định sẽ có ích lớn cho việc phục hồi chấn thương ở chân của tôi.
Chúc Nguyên An nghe xong, không nói hai lời, lập tức giao phó người đi tìm.
Không tiếc giá nào, không hỏi tiền bạc, nhất định phải có được.
Nhưng thứ trân quý sở dĩ trân quý là vì nó khó tìm.
Trước sau đã phái đi rất nhiều người, đến rất nhiều nơi, đều là đi tay không về.
Không ngờ, bây giờ lại tìm được rồi.
Chỉ là, Huyết Bích Đan này không được đưa đến tay tôi, mà lại được Chúc Nguyên An dâng cho Khương Phù.
“Minh Quý, ngươi đem đan dược lại đây! Đây vốn là thứ cô gia tìm cho tiểu thư, dựa vào cái gì mà đưa cho người không liên quan dùng?”
“Ôi chao, bà cô của tôi ơi.” Minh Quý ủ rũ cúi đầu, “Đây là mệnh lệnh của gia mà, gia dặn phải đưa cho Khương cô nương, chúng tôi cũng không dám làm bừa đâu.”
“Phu nhân...”
Minh Quý ôm cái hộp đi tới, hành lễ với tôi: “Phu nhân, người xưa thường nói, thời thế ép người. Những ngày qua tiểu nhân đứng bên cạnh quan sát, gia đối với vị biểu muội này của mình là đã để tâm rồi, nếu người cứ khăng khăng tranh chấp, đến lúc đó làm tổn thương tình cảm phu thê thì thật không đáng.”
“Phi!”
Minh Quý vừa dứt lời đã bị Linh Chi nhổ một bãi.
“Ngươi ở đây đe dọa ai đó? Chủ tử làm việc thế nào, còn cần ngươi đến dạy sao?”
“Đưa cho ta!”
Linh Chi nói xong, đưa tay ra cướp.
Minh Quý tự nhiên không chịu đưa, hai người mỗi người nắm một bên hộp, không ai chịu nhường ai.
Đang lúc giằng co không dứt, bỗng nhiên có một bàn tay đặt lên giữa chiếc hộp.
“Đã là biểu ca nói rõ là cho ta, vậy thì chính là của ta, kẻ nào không biết xấu hổ còn tới tranh đoạt?”
Nói xong, Khương Phù dùng sức vỗ mạnh một cái, tiếng “bạch” vang lên, chiếc hộp rơi xuống đất.
Nàng ta nhanh chóng cúi người nhặt lên.
Một chuỗi động tác liền mạch lưu loát, hoàn toàn không nhìn ra là một người đang bị thương.
“Biểu tẩu, nếu người muốn thì cứ xin biểu ca đi tìm lần nữa là được, dù sao cũng không nên tới cướp chứ.”
Khương Phù được nha hoàn đỡ, chậm rãi đi tới trước mặt tôi.
Sau đó giơ chiếc hộp lên, treo lơ lửng trên đỉnh đầu tôi.
“Hoặc là, nếu biểu tẩu thật sự muốn, Phù Nương cũng có thể nhường cho người.” Nàng ta cúi đầu cười, “Chỉ là phải làm phiền người đứng dậy nhận lấy một chút.”
Người ta đều nói nữ tử mắt phượng, vừa kiều diễm vừa mị hoặc.
Nhưng lúc này trong đôi mắt phượng của Khương Phù, tôi không thấy được sự dịu dàng, cũng không thấy được sự mị hoặc.
Thứ có thể nhìn thấy chỉ có sự mỉa mai và đắc ý.
Ánh mắt như vậy không phải tôi chưa từng thấy qua, chẳng qua trước kia, những người đó chỉ làm vậy ở nơi tối tăm.
Dám ở trước mặt bao nhiêu người, công khai cười nhạo tật ở chân của tôi như thế này, đây là lần đầu tiên.
Đám hạ nhân đầy sân tuy ngậm chặt miệng, nhưng sự hưng phấn muốn xem náo nhiệt trong mắt họ không thể che giấu được.
Thật đúng là...
Khiến người ta không mấy vui vẻ.
Tôi ngẩng đầu, nở một nụ cười hòa ái: “Biểu muội Phù Nương, ta có câu này muốn nói với muội.”
Khương Phù giơ chiếc hộp, không hiểu ý gì.
Tôi thì ngoắc ngoắc tay, ra hiệu nàng ta ghé tai lại gần.
Thấy tôi như vậy, Khương Phù cười nhạo một tiếng: “Ồ, đúng rồi, Phù Nương quên mất, tẩu tẩu đôi chân tàn phế, không đứng lên được.”
“Vậy thì chỉ có thể để ta chịu khó cúi người xuống vậy, thật là phiền phức.”
Nói xong, Khương Phù cúi đầu, chậm rãi ghé sát khuôn mặt nghiêng về phía tôi.
Da nàng ta mịn màng, nhưng không tính là trắng trẻo.
Nếu bị ăn một cái tát, chắc cũng không dễ nhìn ra lắm.
Vậy xem ra...
Phải đánh thêm vài cái nữa mới có thể nhớ đời!
Trâm cài trên đầu Khương Phù khẽ đung đưa, ngày càng gần tôi hơn.
Tôi giơ cánh tay lên, tay trái đột nhiên túm lấy búi tóc của nàng ta, đồng thời tay phải giơ cao lên.
“A! Ngươi muốn làm gì?”
Khương Phù kinh hãi kêu lên, theo bản năng giơ tay định gạt cánh tay tôi ra.
Nhưng nàng ta thử hai cái liền phát hiện, căn bản không gạt nổi.
Mấy năm nay, đôi chân không thể cử động, tôi liền chăm chỉ rèn luyện đôi tay.
Mỗi ngày lúc rảnh rỗi thường nâng vật nặng, lực cánh tay tự nhiên không yếu.
Cho nên, cái tát này cũng sẽ không nhẹ!
Làn gió từ lòng bàn tay mang theo những lọn tóc rối bên tai Khương Phù, cái tát nặng nề chỉ còn cách nửa tấc là giáng xuống, nàng ta sợ tới mức rụt cổ, nhắm chặt mắt lại.
“Dừng tay!”
Cổ tay đang tích tụ toàn bộ sức lực bỗng nhiên bị ai đó nắm chặt, không thể cử động.
Dù không ngẩng đầu, tôi cũng biết đó là ai rồi.
Đến thật không đúng lúc.