Vừa tốt nghiệp đại học, tôi đi giao đồ ăn lại đụng trúng hiện trường cầu hôn của bạn gái cũ.
Tình địch đứng giữa trung tâm khách sạn hạng sang bậc nhất thành phố, giơ tay ném cho tôi cả một xấp tiền boa: "Từ Triều, cố gắng giao đồ ăn thêm vài năm nữa, biết đâu sau này mua được nhà ở Bắc Thượng Quảng đấy."
Hả?
Cố gắng mua nhà á?
Cái khách sạn này chính là quà tốt nghiệp của tôi, tôi còn mua nhà làm gì?
1
Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi không muốn kế thừa gia nghiệp mà chọn đi giao đồ ăn.
Một là vì không hứng thú với sản nghiệp gia đình, hai là vì bạn gái từng nói cô ấy không thích loại phú nhị đại ăn bám gia đình.
Nhưng không ngờ, đơn giao đồ ăn đầu tiên lại đưa tôi thẳng đến hiện trường buổi tụ họp tốt nghiệp của bạn học.
Cả lớp đều có mặt, chỉ thiếu mỗi tôi.
Trước cửa phòng tiếp khách của khách sạn, tôi nghe thấy tiếng hò reo ầm ĩ bên trong.
"Hôn đi! Hôn đi! Anh Tống mau hôn đi!"
"Hôm nay chúng ta không say không về! Không chỉ chúc mừng tốt nghiệp, mà còn chúc mừng anh Tống ôm được mỹ nhân về tay!"
"Tôi nói rồi mà, hai người họ sớm muộn cũng thành đôi. Thằng nghèo Từ Triều kia ngoài cái mặt ra thì có gì xứng với nữ thần Y Y chứ?"
"Đúng vậy, may mà hôm nay không mời cái thằng nghèo kiết xác đó tới, không thì mất mặt chết đi được."
Tay tôi đang định đẩy cửa thì khựng lại, lặng lẽ tháo chìa khóa Ferrari và chiếc đồng hồ Rolex Submariner trên tay nhét vào túi.
Nhưng điều khiến tôi quan tâm nhất lại là cái tên họ nhắc tới — Trịnh Y Y, bạn gái tôi quen suốt ba năm.
Tôi không ngừng tự an ủi mình rằng chắc cô ấy vì nể tình bạn học nên mới miễn cưỡng tới dự.
Cho đến khi tôi mang 999 đóa hồng theo đơn hàng bước vào phòng tiếp khách, toàn thân tôi như đông cứng lại.
Giữa phòng, Trịnh Y Y và Tống Khải ngồi ở vị trí trung tâm, đang uống rượu giao bôi trong tư thế vô cùng thân mật.
Gò má Trịnh Y Y vì say mà ửng hồng, nhưng thần sắc tự nhiên, không hề có chút miễn cưỡng nào.
Sự xuất hiện của tôi khiến không khí cả phòng càng thêm náo nhiệt, nhiều nữ sinh còn lấy điện thoại ra chụp ảnh đầy ngưỡng mộ.
Tống Khải bất ngờ quỳ một gối xuống: "Y Y, lấy anh nhé. Anh yêu em thật lòng. Giấy tờ nhà và chìa khóa xe này là anh chuẩn bị cho em. Sau này anh nhất định sẽ khiến em trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian."
"Trời ơi! Nhà khu học xá Đông Thành đó! Ít nhất cũng năm sáu triệu tệ! Y Y mau đồng ý đi!"
"Y Y tớ ghen tị chết mất! Mau đồng ý đi! Không lẽ cậu muốn theo Từ Triều nghèo kiết xác chịu khổ cả đời sao?"
Hai người phụ họa đó chính là bạn thân của Trịnh Y Y, cũng là những kẻ suốt ba năm nay luôn xúi giục cô ấy chia tay tôi.
Để lấy lòng họ, tôi cam tâm tình nguyện làm trâu làm ngựa, thậm chí luận văn tốt nghiệp của họ cũng là tôi thức đêm viết giúp.
Bị mắng là chó liếm thì tôi nhận, nhưng bị mắng là nghèo thì không chịu nổi.
Đúng lúc tôi đang rối bời, đám đàn em của Tống Khải gọi tôi: "Ê thằng giao đồ ăn, không có mắt à? Không thấy đang cầu hôn sao? Mau mang hoa lại đây!"
Tống Khải nhà có chút tiền, cũng xem như phú nhị đại nhỏ, trong trường luôn rất phô trương, nên có không ít tay sai.
Suốt mấy năm đại học hắn luôn bám lấy Trịnh Y Y. Mấy lần tôi suýt đánh nhau với hắn đều bị Trịnh Y Y ngăn lại, lấy lý do giữ hòa khí bạn học.
Không ngờ vừa tốt nghiệp, họ đã nôn nóng muốn đá tôi ra ngoài.
Nói không đau lòng là giả.
Trịnh Y Y là mối tình đầu của tôi, là người tôi định cưới, nhưng giờ đây…
Tôi ôm bó hoa, cúi thấp đầu.
Tôi đợi.
Đợi cô ấy từ chối hắn.
Nhưng cho tới khi hoa được đặt xuống trước mặt hai người, cô ấy vẫn không nói một lời.
Tống Khải dịu dàng hỏi: "Y Y, 999 đóa hồng này anh đặc biệt chuẩn bị cho em, em có thích không?"
"Thích... tất nhiên là thích." Trịnh Y Y cuối cùng cũng lên tiếng, thẹn thùng nói, "Cảm ơn anh, Tống Khải."
"Em thích là tốt rồi, đây là giống hoa mới anh đặt từ nước ngoài, có tiền cũng chưa chắc mua được."
Nghe xong tôi bật cười.
Đúng là xạo chó cấp cao.
Hoa nhập khẩu cái rắm, rõ ràng là sáng nay tôi tận mắt thấy mấy bà cô ở chợ quê gói hoa.
Tiếng cười của tôi phá vỡ bầu không khí lãng mạn, sắc mặt Tống Khải lập tức khó coi.
Chưa kịp để đàn em hắn gây sự, tôi ném bó hoa xuống đất, cười như không cười nhìn bọn họ:
"Anh Tống, cầu hôn bạn gái tôi thuận lợi chứ?"
Đề xuất Điền Văn: Cửa Hàng Kinh Doanh Ở Dị Giới