Cố Ngôn Âm nhìn chiếc áo nhỏ xíu kia, im lặng một lát rồi mới hắng giọng: "Trưởng lão?"
Đại trưởng lão lúc này mới nhướng mi mắt lên: "Sao thế?"
Vừa ngẩng đầu, ông liền thấy Cục Than trong lòng Cố Ngôn Âm. Cục Than gần như rúc cả người vào cánh tay nàng, chỉ lộ ra cái mông tròn vo và cái đuôi nhỏ lắc lư không ngừng.
Đại trưởng lão lập tức cười tít mắt: "Nhị đại nương có việc gì thế?"
Cố Ngôn Âm nghe vậy, xốc nách rồng con đưa đến trước mặt trưởng lão. Rồng con đang nhắm tịt mắt, tò mò ngậm một cái móng vuốt mập mạp, chép chép cái miệng nhỏ, gặm ngon lành cành đào.
Đại trưởng lão cười không thấy tổ quốc đâu, ông nhìn rồng con từ trên xuống dưới: "Ôi chao cục cưng bé bỏng của ta, một ngày không gặp hình như lại đẹp trai hơn rồi?"
Hồng Long thấy thế vội chen vào, lộ ra cái đầu tóc như chó gặm: "Hầy, ông nội, bọn con không định nói chuyện này! Ông có biết cái hắc hỏa trên người Thái gia gia là gì không?"
"Vừa nãy Cục Than cũng phun ra ngọn lửa y hệt." Bọn họ rất ăn ý né tránh cái tên Cục Than.
Đại trưởng lão nghe vậy sắc mặt biến đổi, ông nhíu mày, ánh mắt chuyển từ đầu Hồng Long sang rồng con đang gặm móng, trông rồng con vô hại thế kia: "Thật hay đùa đấy?"
"Bọn con lừa ông làm gì?"
Đại trưởng lão nhìn rồng con với ánh mắt ôn hòa, trong đôi mắt đục ngầu thoáng nét tang thương, dấu vết thời gian hằn sâu trên khuôn mặt ông. Một lát sau, ông thở dài thườn thượt: "Nhị đại nương, người theo ta vào trong."
Đám Hồng Long thấy vậy vội làu bàu bất mãn: "Tại sao bọn con không được vào?!"
Đại trưởng lão giơ gậy lên, trừng mắt hung dữ: "Còn lải nhải nữa là ông đánh chết!"
Đám rồng lập tức im thin thít, nhưng vẫn không cam lòng muốn bám theo. Đại trưởng lão vung gậy, cửa hang liền xuất hiện một kết giới trong suốt, chặn đứng đám Hồng Long bên ngoài.
Đại trưởng lão nhìn Cố Ngôn Âm, đưa cho nàng mấy quả linh quả, thần sắc thoáng vẻ cô đơn: "Dù sao sớm muộn gì Nhị đại gia cũng sẽ nói cho người biết, ta cũng chẳng giấu người làm gì!"
"Có lẽ người cũng biết rồi, năm xưa Long tộc chúng ta di cư cả tộc đến đây, từ đó về sau chưa từng rời đi."
Đại trưởng lão đặt cây gậy xuống, giống như một ông lão bình thường, mệt mỏi ngồi xuống ghế: "Sau đó ấy à, Long Quân bất ngờ ngã xuống, Long tộc thương vong nặng nề."
Cố Ngôn Âm nhìn dáng vẻ của Đại trưởng lão, tay ôm rồng con bất giác siết chặt. Rồng con chẳng hay biết gì, chỉ tò mò liếm mu bàn tay Cố Ngôn Âm, vui vẻ vẫy cái đuôi nhỏ.
"Chắc người cũng phát hiện ra rồi, rồng cái trong tộc cực kỳ ít..." Đại trưởng lão đặt chiếc áo nhỏ sang một bên.
Năm xưa, Lạc Hà Giản này không phải như bây giờ. Lạc Hà Giản trước kia chỗ nào cũng cây cối xanh tốt, phong cảnh tuyệt đẹp. Sau khi họ chuyển đến đây, lại phát hiện sâu trong Lạc Hà Giản không biết từ bao giờ xuất hiện một vết nứt khổng lồ. Thỉnh thoảng lại có rất nhiều quái vật khát máu hung tàn bò ra từ vết nứt đó. Những con quái vật ấy gặp tu sĩ và linh thú là tấn công điên cuồng. Lúc đó, quá nửa số rồng trong tộc dưới sự dẫn dắt của Long Quân đều đi giúp đỡ, săn giết quái vật khắp nơi.
Ai ngờ, trong một lần họ ra ngoài, từ vết nứt đó bỗng bùng lên một ngọn lửa đen quỷ dị. Ngọn lửa đó gặp gió liền bùng phát, dù là vảy rồng cứng nhất của Long tộc cũng không thể chống đỡ. Lúc đó, mấy con rồng ở lại Lạc Hà Giản không ai sống sót, đều bỏ mạng trong biển lửa.
Thậm chí có kẻ may mắn sống sót cũng bị hắc hỏa xâm nhập tâm trí, biến thành quái vật mất lý trí, tàn sát đồng loại. Mấy con rồng cái vì bảo vệ rồng con và trứng rồng đành phải giao chiến kịch liệt với đám rồng mất trí đó. Cuối cùng, quả bất địch chúng, họ chết dưới tay đồng loại.
Khi Long Quân bọn họ trở về, Lạc Hà Giản xanh tươi ngày nào đã biến thành biển lửa, khắp nơi là xác rồng, đập vào mắt là hắc hỏa kinh người.
Ngọn lửa đen quỷ dị đó vẫn lan tràn khắp nơi, không ai ngăn cản nổi. Lạc Hà Giản và các linh thú xung quanh đều thương vong thảm trọng.
Còn Đại La An Nguyên Trận chính là do các vị trưởng lão lúc đó nghiên cứu ra để đối phó với những con rồng mất trí.
Đại trưởng lão mím môi. Lúc đó ông vẫn còn là một con rồng con, thậm chí không thể đến gần hắc hỏa. Ông được rồng khác mang đi trốn thoát khỏi nơi này. Ông chỉ nhớ, một ngày nọ tỉnh dậy, hắc hỏa đó bỗng nhiên biến mất hoàn toàn.
Sau này, ông nghe cha nói, là Long Quân đã hóa thành nguyên hình, nuốt trọn hắc hỏa vào bụng, dùng thân xác và tu vi cả đời để phong ấn hắc hỏa, rồi nhảy thẳng xuống vực Phược Thần.
Từ đó về sau, Long Quân ngã xuống.
Long tộc bọn họ vẫn luôn canh giữ ở nơi này.
Mãi đến gần đây, hắc hỏa đó mới cùng Yến Kỳ Vọng và rồng con xuất hiện trở lại.
Cố Ngôn Âm nghe xong lời Đại trưởng lão, nàng trầm mặc giây lát. Trong sách không giới thiệu chi tiết về thân phận của Yến Kỳ Vọng, nàng cũng chưa từng nghĩ đến hướng đó. Nhìn Cục Than đang mải mê gặm từng cái móng vuốt, và quả trứng vàng trong tay áo, đáp án khiến nàng thắc mắc bấy lâu nay như chực trào ra.
Hắn là một con hắc long, tại sao lại sinh ra quả trứng vàng, tại sao hắn lại mạnh đến thế...
"Yến Kỳ Vọng hắn..."
Đại trưởng lão phất tay, bất lực nói: "Là ngài ấy!"
"Hiện tại xem bộ dạng rồng con thế này chắc không có vấn đề gì đâu, còn lại phải đợi Nhị đại gia về rồi tính tiếp!" Hắc hỏa này ông cũng không hiểu rõ, những con rồng hiểu rõ nó đa phần đã ngã xuống rồi.
...
Khi Cố Ngôn Âm rời đi, đám rồng dường như nhận ra sự bất thường của nàng nên không hỏi thêm gì, chỉ lẳng lặng đưa nàng về hang động, lại còn tặng thêm ít linh quả tươi ngon.
Dung Ngọc Kiều đứng từ xa đã thấy Cố Ngôn Âm được cả đám rồng vây quanh, nàng ta bất mãn nhíu mày. Hồng Long đại ca bọn họ vì nữ tu nhân tộc thấp hèn này mà không đến thăm nàng ta sao?
Nàng ta thậm chí còn ngửi thấy mùi Bạc Ly Quả nồng đậm trên người Cố Ngôn Âm. Vậy là Hồng Long đã đưa hết số quả đó cho nữ tu này, không cho nàng ta quả nào? Dựa vào cái gì chứ?
Dung Ngọc Kiều không cam lòng, rõ ràng nàng ta thân thiết với đám Hồng Long hơn, rõ ràng bọn họ quen biết bao nhiêu năm rồi!
Nàng ta đứng trong bóng tối, ánh mắt lướt qua đám rồng rồi dừng lại trong lòng Cố Ngôn Âm. Trong lòng nàng dường như đang ôm thứ gì đó, nhưng bị đám rồng xung quanh che chắn kỹ càng, nàng ta chẳng nhìn rõ được.
Mắt Dung Ngọc Kiều tối sầm lại, đi về hang động. Nhìn hang động lạnh lẽo, càng nghĩ nàng ta càng không cam tâm, rõ ràng nàng ta mới là người đáng được chúng tinh phủng nguyệt!
Nàng ta dậm chân không cam lòng, đi ra khỏi hang, chạy thẳng đến chỗ Hồng Long. Đến nơi thì thấy Hồng Long đã về, trên tay đang nghịch một cái ná cao su.
Mắt Dung Ngọc Kiều lóe lên, nàng ta giả vờ tò mò hỏi: "Hồng Long đại ca, huynh về rồi à!" Nàng ta ngồi xuống cạnh Hồng Long, "Muội thấy hết rồi, nữ tu chiều nay ở cùng các huynh là ai thế? Tẩu tử sao?"
Hồng Long nghe vậy trừng mắt lườm nàng ta: "Phỉ phui! Nói bậy bạ! Nghĩ linh tinh cái gì thế, đó là Thái nãi nãi của ta! Muội nói thế để ông nội ta nghe thấy là đánh chết ta đấy!"
"Vợ của Đại trưởng lão?" Sắc mặt Dung Ngọc Kiều biến đổi, đáy mắt hiện lên vẻ chán ghét.
Hồng Long bất lực: "Là Thái nãi nãi!"
Tức là con rồng đó còn già hơn cả Đại trưởng lão á?
Dung Ngọc Kiều nhíu mày, trong lòng càng thêm khinh bỉ. Nữ tu nhân tộc này vì bảo vật Long tộc mà cam tâm tình nguyện gả cho một con rồng già sắp xuống lỗ, đúng là không biết liêm sỉ!
Nhưng mục đích của nữ tu thấp hèn đó cũng đạt được rồi, thứ quý giá như Bạc Ly Quả mà ả cũng lấy được!
Nàng ta ngồi xuống cạnh Hồng Long như hồi nhỏ. Hồng Long đang làm một cái ná nhỏ, trông rất chăm chú. Dung Ngọc Kiều chống cằm, ánh mắt dán chặt lên mặt Hồng Long. Ngồi nửa ngày mà Hồng Long vẫn chưa có ý định dừng tay, Dung Ngọc Kiều nhíu mày, buồn bực lên tiếng: "Hồng Long đại ca..."
Hồng Long liếc nhìn nàng ta: "Sao thế? Sao mặt mày ủ rũ vậy?"
Dung Ngọc Kiều hừ nhẹ một tiếng, rồi nghiêm mặt nói: "Nói ra có thể Hồng Long đại ca sẽ không vui, nhưng muội vẫn phải nhắc nhở huynh."
Hồng Long thấy nàng ta nghiêm túc như vậy cũng chỉnh đốn lại: "Muội nói đi."
"Huynh đừng có không tin nhé, nữ tu nhân tộc tuy bọn họ xinh đẹp." Dung Ngọc Kiều chớp mắt, hạ thấp giọng: "Nhưng bọn họ giỏi lừa tiền lừa tình nhất đấy..."
"Phụ nữ càng đẹp thì càng biết lừa người!"
Hồng Long nghe vậy đặt cái ná xuống, nhíu mày, gần như hiểu ngay ý nàng ta. Hắn ngẩng đầu nhìn Dung Ngọc Kiều: "Muội đang nói Cố Ngôn Âm?" Phải biết rằng, trong Long tộc hiện tại tính đi tính lại chỉ có mỗi Cố Ngôn Âm là tu sĩ nhân tộc.
Dung Ngọc Kiều vội lắc đầu, phản bác: "Muội không có ý nhắm vào ai cả, chỉ là nữ tu nhân tộc đa phần..."
Hồng Long giơ tay ngắt lời nàng ta, vẻ mặt nghiêm túc: "Sau này muội đừng nói với ta những lời như vậy nữa."
Trong hang động rơi vào sự im lặng ngượng ngùng. Dung Ngọc Kiều hoảng hốt nắm chặt vạt váy, dậm chân: "Có phải muội nói sai gì khiến huynh giận rồi không, Hồng Long đại ca, muội..."
Hồng Long hờ hững phất tay, thuận miệng đáp: "Không giận, ta chưa nhỏ mọn thế."
"Nhưng mà thì sao chứ, giờ bả là Thái nãi nãi của ta!"
Dung Ngọc Kiều còn muốn nói: "Hồng..."
"Muội nói xem chuyện này muội lo bò trắng răng làm gì? Bả có lừa thì cũng lừa tiền lừa sắc Thái gia gia ta, liên quan quái gì đến ta!" Hồng Long ngắt lời nàng ta, nhìn nàng ta đầy bất lực và khó hiểu.
Thái gia gia hắn khéo còn mong được lừa ấy chứ, gấp cái gì mà gấp!
Hơn nữa, mấy ngày nay tiếp xúc, hắn thấy khá thích vị Thái nãi nãi này, hắn còn định hôm nào rủ Thái nãi nãi ra so vài đường quyền!
"Chưa nói đến chuyện Thái nãi nãi ta không phải loại người đó, cho dù bả có lừa thật, muội là con gái, lại nghèo rớt mồng tơi mặt sạch hơn túi, bả lừa sắc cũng chẳng lừa đến đầu muội, muội gấp cái gì?"
Dung Ngọc Kiều: "?"
Không phải chứ, não huynh có vấn đề à?
Đề xuất Trọng Sinh: Trở Về Đêm Tân Hôn, Ta Chọn Nhị Hoàng Tử