**Chương 945: Nhà mẹ đẻ của Nhị phu nhân**
Vừa dứt lời, chưa đầy vài giây, người đàn ông cảm thấy vật lạnh lẽo trên thái dương đã được rút ra. Hắn ta đổ mồ hôi lạnh khắp người, ngồi bệt xuống đất. Hắn không thể ngờ rằng chỉ vì nhận một nhiệm vụ đơn giản là bắt cóc người theo lệnh của thiếu gia Tống gia mà lại chọc phải tổ ong vò vẽ. Rốt cuộc cô gái đó có lai lịch thế nào?
Thành Minh đứng dậy, không thèm nhìn ba người đang nằm dưới đất nữa, chỉ khẽ nghiêng đầu nói với thuộc hạ bên cạnh: “Phế bỏ.”
Nghe thấy hai chữ ‘phế bỏ’, sắc mặt ba người lập tức tái mét, đặc biệt là kẻ trước đó đã cầm điện thoại của Hoắc Dao và cúp máy, bỗng nhiên nhớ lại câu nói của Hoắc Dao lúc bấy giờ: Cúp điện thoại sẽ gặp rắc rối lớn. Vậy ra, lúc đó cô ấy không phải đang đe dọa hắn, mà là thật sự...
***
Thành Minh quay trở lại xe, tay anh ta tùy ý đặt lên khung cửa xe. Vài phút sau, thuộc hạ lên xe, mang theo mùi máu tanh thoang thoảng.
“Thành ca, đã hỏi rõ rồi, Tống Trắc của Tống gia đã sắp xếp bọn chúng đi bắt cóc đại tiểu thư, cụ thể là vì chuyện gì thì bọn chúng cũng không rõ lắm.” Người thuộc hạ vừa khởi động xe vừa nói.
“Là Tống gia nào?” Thành Minh khẽ nheo mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ xe.
“Nếu tôi nhớ không nhầm, thì đó là bên nhà mẹ đẻ của Nhị phu nhân.”
Mặc dù Thành Minh đã đoán được, nhưng sắc mặt anh ta vẫn có chút thay đổi vào lúc này.
Người thuộc hạ lái xe liếc nhìn gương chiếu hậu, sau vài giây im lặng, liền khẽ hỏi: “Thành ca, bây giờ chuyện này phải xử lý thế nào?” Theo thông lệ trước đây của bọn họ, Tống gia e rằng sẽ xong đời, nhưng Tống gia này lại chính là nhà mẹ đẻ của Nhị phu nhân, mặc dù đã cắt đứt quan hệ từ nhiều năm trước, nhưng dù sao huyết thống vẫn còn đó.
Thành Minh mím môi. Mãi một lúc sau, anh ta mới nói: “Trước tiên hãy đi đón đại tiểu thư về, còn những chuyện khác... tính sau.”
“Vâng.” Người thuộc hạ lái xe khẽ đáp. Vài phút sau, anh ta chợt nhớ ra điều gì đó, liền nói: “À phải rồi Thành ca, tay của mấy người đó đã từng bị tháo khớp.”
“Hửm?” Thành Minh nhìn về phía trước. Lúc nãy, sự chú ý của anh ta đều tập trung vào việc tìm lại đại tiểu thư, mặc dù thấy tay của mấy người đó đều băng bó, nhưng cũng không nghĩ nhiều.
“Có lẽ trước chúng ta, ba người này đã bị người khác đánh một trận rồi.” Người thuộc hạ lái xe suy đoán.
Thành Minh nheo mắt lại. Chẳng lẽ có ai đó đã đi tìm đại tiểu thư trước bọn họ rồi sao?
***
Hoắc Dao bước ra từ biệt thự của Tống Trắc, mu bàn tay hơi ửng đỏ, còn có một vết trầy nhỏ. Vừa mệt vừa đói, cô liếc nhìn một cái, khá là ghét bỏ.
Cô vừa đi ra ngoài khu biệt thự, vừa lấy điện thoại ra, chạm vào màn hình nhưng không có phản ứng. Lúc này mới nhớ ra điện thoại đã hết pin và tắt nguồn. Thế là, cô lại cất điện thoại đi.
Khu biệt thự này khá lớn, Hoắc Dao đi bộ hơn mười phút mới đến được cổng chính.
Có lẽ vì lạ mặt, bảo vệ ở chốt gác còn hỏi cô vài câu rồi mới mở cửa cho cô ra ngoài.
Điện thoại hết pin, trong túi không có tiền, xung quanh lại không có xe để bắt. Hoắc Dao bỗng nhiên có chút tự kỷ nhìn bầu trời đã tối sầm.
Trời ơi, sao mà khổ thế này.
Hoắc Dao thở dài một tiếng, thu lại ánh mắt. Đang định đi tiếp dọc theo con đường thì phía trước, một chiếc xe sedan màu đen lao nhanh tới trên đường. Đèn pha chói mắt quét qua, khiến cô theo bản năng giơ tay lên che mắt.
Khoảnh khắc tiếp theo, một tiếng phanh xe chói tai vang lên bên tai, ánh đèn chói mắt cũng tan biến.
Hoắc Dao dừng lại vài giây, hạ tay xuống, khẽ nheo mắt, nhìn về phía chiếc xe đang đỗ bên đường, cách cô không xa.
Đề xuất Trọng Sinh: Tâm Can Của Nhiếp Chính Vương