**Chương 769: Hoắc Nhị ca: Em gái, có em thật tốt!**
Hoắc Diêu đối mặt với ánh mắt của bố, thần sắc tự nhiên, gật đầu: “Trước hết cứ đưa Tiểu Nhị vào trong đã.”
“Được.” Bố Hoắc chuyển sự chú ý, không hỏi thêm về mật khẩu nữa, cúi người ôm thùng giấy dưới đất rồi vào nhà.
Trước khi đến, ông đã gọi điện cho Hoắc Đình Duệ, dò hỏi và biết được tối nay anh có tiệc xã giao, sẽ không về nhà sớm.
Hai bố con vừa bước vào phòng khách, nhìn thấy cảnh tượng bừa bộn trước mắt, Hoắc Diêu ho khan một tiếng, chợt nghi ngờ: “Bố, chúng ta không đi nhầm chỗ chứ?”
Trên bàn trà đầy vỏ hạt dưa, giấy kẹo, vỏ trái cây, cùng với hơn chục lon nước ngọt và bia đã mở. Trên ghế sofa còn vương vãi vài dải lụa kỳ lạ, thảm trải sàn thì rải đầy hoa giấy và dây kim tuyến, nhìn qua là biết vừa có một bữa tiệc tùng náo nhiệt.
Bố Hoắc ôm thùng giấy với vẻ mặt không cảm xúc, một lúc lâu sau, ông cười khẩy hai tiếng.
Cái thằng chó này, hai ngày nay ông suýt nữa bị Hoắc Tiểu Nhị hành hạ đến gãy lưng, vậy mà nó lại ở nhà ăn mừng làm "ông chủ" thảnh thơi? Tưởng không về nhà là có thể tiêu dao tự tại, không cần nuôi con sao? Thật là ngây thơ!
Hoắc Diêu nghiêng đầu nhìn bố, thầm thắp một nén nhang cho người anh hai "chó" của mình. Cô không nói gì, cúi người tháo dây dắt Hoắc Tiểu Nhị, để nó tự do hoạt động.
Có lẽ vì đến môi trường mới, chú chó chạy nhảy rất vui vẻ, không hề lạ chỗ.
Ngay sau đó, Hoắc Diêu lại nhận lấy thùng từ tay bố Hoắc, lấy hai bát chó của Hoắc Tiểu Nhị ra đặt xuống đất, đổ nước và thức ăn cho chó, đảm bảo chú cún con sẽ không bị đói.
Sau khi làm xong những việc này, không lâu sau, hai bố con rời khỏi khu dân cư.
Trên xe, Hoắc Diêu suy nghĩ hai giây, lấy điện thoại ra, gửi một tin nhắn WeChat cho anh hai.
“Anh hai, bình hoa thanh hoa sứ của bố bị con trai anh làm đổ vỡ rồi, tâm trạng bố không được tốt lắm, anh cẩn thận đấy.”
Hoắc Đình Duệ nhận được tin nhắn này, trong lòng hoảng loạn, ngay cả tâm trạng ăn cơm với đồng nghiệp cũng không còn.
Anh nhắn lại cho Hoắc Diêu: “...Bố có nói gì khác không?”
“Không nói gì cả.”
Thấy vậy, Hoắc Đình Duệ càng hoảng hơn, không nói gì mới là đáng sợ nhất.
Đồng nghiệp bên cạnh hỏi anh gọi món gì, anh vội vẫy tay, quay người sang một bên, cầm điện thoại tiếp tục nhắn tin: “À, em gái, em nhất định phải an ủi bố thật tốt nhé, bố nghe lời em nhất mà. Anh hai sẽ không về nhà trong thời gian này đâu.”
Hoắc Tiểu Nhị gây họa, bố anh chắc chắn sẽ không đánh chó, mà chỉ tính sổ lên đầu anh. Nếu anh về nhà, chắc chắn đôi chân sẽ không giữ được.
Hoắc Diêu gửi lại một biểu tượng cảm xúc ngoan ngoãn.
Hoắc Đình Duệ thấy vậy, chỉ nghĩ rằng em gái sẽ giúp mình nói đỡ, liền khẽ thở phào nhẹ nhõm: “Em gái, may mà em nói cho anh biết chuyện này, có em thật tốt.”
Nếu anh mà không biết gì mà về nhà, thì đúng là toi đời.
Hoắc Diêu bên kia khẽ nhướng mày, vẫn gửi lại một biểu tượng cảm xúc ngoan ngoãn, rồi cất điện thoại.
Hoắc Đình Duệ cũng không nhắn tin nữa, đồng nghiệp bên cạnh quay đầu lại: “À đúng rồi, lát nữa ăn xong, có lẽ tôi không đến nhà anh chơi được đâu.”
Lúc này, trong đầu Hoắc Đình Duệ toàn là tin tức bố đang không vui, cũng không còn tâm trạng vui chơi, gật đầu: “Ừm, tối nay tôi cũng có chút việc.”
Nói xong, anh lại nói với hai người bạn khác trên bàn rằng tối nay có việc, không tụ tập nữa.
Sau khi ăn cơm với đồng nghiệp, mọi người ai về nhà nấy, Hoắc Đình Duệ lái xe về khu dân cư của mình.
Lên lầu, đi đến trước cửa phòng, anh đặt ngón trỏ lên, khóa cửa liền mở ra.