Chương 491: Cô Hoắc vừa đẹp người, tốt bụng lại còn hiền lành!
Ông cụ liếc Dương Dực một cái, đặt mạnh quân cờ đen xuống bàn cờ, phát ra tiếng kêu giòn tan.
Dương Dực nghe thấy tiếng đó, chân run lên, theo phản xạ ngồi xuống, lưng thẳng tắp, ra vẻ chuyên tâm đánh cờ.
Trác Vân đi phía sau Mẫn Úc thấy vậy thì: “...”
May mà người trộm trà năm đó không phải anh ta.
Mẫn Úc lướt mắt qua bàn cờ, sau đó đặt ống nhựa tròn trong tay ngay ngắn lên chiếc bàn trà vuông bên cạnh.
Ông cụ liếc xéo, nhìn thứ ai đó đặt trên bàn trà, thấy hình bánh quy trên đó, liền bĩu môi, “Con mang hộp bánh quy về làm gì? Không biết ta xưa nay không thích ăn mấy thứ này sao?”
Mẫn Úc ngồi xuống ghế sofa, dưới ánh đèn, khuôn mặt tuấn tú toát lên vẻ thanh nhã như sương khói. Anh lơ đãng dựa vào ghế sofa, “Không phải bánh quy.”
Ông cụ nghe vậy liền hỏi: “Vậy là gì?”
Mẫn Úc đưa tay xoa thái dương, nhắm mắt lại, giọng nói không nặng không nhẹ: “Ông có thể tự mở ra xem.”
Tay ông cụ vốn định cầm quân cờ, lại đổi hướng, cầm lấy ống nhựa.
Vì bao bì nhựa che kín toàn bộ ống dài nên không thể nhìn thấy bên trong chứa gì từ bên ngoài.
Ông vặn nắp, khi nhìn thấy bên trong là hương trầm thì ngẩn người.
Ông cụ ngẩng đầu lên, hỏi: “Cây hương này...”
Lời ông vừa thốt ra, Trác Vân bên cạnh đã chủ động giải thích: “Đây là hương cô Hoắc tặng.”
Tay Mẫn Úc đang xoa thái dương khựng lại, mở mắt, liếc Trác Vân một cái.
Trác Vân không để ý đến vẻ mặt của chủ nhân, tiếp tục nói: “Cô Hoắc nghe nói ông buổi tối ngủ không ngon, đặc biệt tặng đấy ạ.”
Ông cụ nghe vậy, lại nghi ngờ nhìn Trác Vân, “Con bé đó lại có lòng tốt như vậy sao?”
Ông sao mà tin được?
Trác Vân lập tức nghiêm mặt, thay Hoắc Diêu nói: “Cô Hoắc vừa đẹp người, tốt bụng lại còn hiền lành.”
Dương Dực bên cạnh lặng lẽ liếc Trác Vân một cái, fan cuồng đã lên sóng.
Khóe môi ông cụ giật giật, đẹp người thì ông tin, nhưng tốt bụng? Hiền lành?
Vậy cái người không có tình cảm, muốn đuổi ông đi, còn dọa đánh người già năm đó, là giả sao?
Ông cụ ngửi hương, ngoài mùi đàn hương, còn thoang thoảng mùi thuốc, chắc là loại hương cô bé đã đốt cho ông đêm đó.
Đậy nắp hộp lại, ông cụ đứng dậy, cũng không đánh cờ nữa, ôm hương đi lên lầu hai.
Sau khi ông cụ đi, Dương Dực đang đứng thẳng tắp mới dám thả lỏng người. Anh xoa xoa đầu gối hơi cứng, có nỗi khổ mà không dám nói.
So với việc đối mặt với ông cụ, anh thà đi Châu Phi đào mỏ còn hơn.
Trác Vân đưa tay vỗ vai Dương Dực, “Anh em, vất vả rồi.”
Dương Dực vô cảm gạt tay anh ta ra, trên mặt gần như viết rõ chữ “cút”.
Trác Vân xoa xoa sống mũi, vòng qua tay vịn ghế sofa, không dám chọc người đang có tâm trạng không tốt, nên anh ta ngồi cách Dương Dực rất xa.
Dương Dực nhìn Mẫn Úc, nhớ ra một chuyện, liền nói: “À đúng rồi anh Úc, hệ thống giám sát của nhà họ Hoắc bên cạnh chắc là của tập đoàn DO.”
“Không phải chứ? Hệ thống an ninh của DO không phải chỉ cung cấp cho các bộ phận an ninh của vài quốc gia lớn thôi sao? Sao lại xuất hiện ở nhà họ Hoắc? Anh Dương có nhầm không?” Trác Vân kinh ngạc nói.
DO là công ty hệ thống an ninh hàng đầu thế giới, sở hữu công nghệ hacker tiên tiến nhất, gần như nắm giữ chuỗi công nghiệp internet của vô số thiết bị đầu cuối trên toàn cầu. Ngay cả nhà họ Mẫn nhiều lần đàm phán với công ty này muốn hợp tác, cũng bị từ chối thẳng thừng.
Nhà họ Hoắc lắp hệ thống của DO... nghĩ thôi đã thấy không thể nào.
Đề xuất Cổ Đại: Phế Phụ Trọng Sinh, Khó Lòng Vãn Hồi