Chương 344: Ở cùng một khu dân cư?
Lão Phái: 【He he he, ngươi chỉ ta cách chế loại hương đó, ta sẽ không nói gì nữa đâu.】
Hồ Diêu khẽ cười, vừa gõ dãy chữ “Lão nhân gia, rửa mặt đi ngủ đi,” định gửi thì thấy đối phương tiếp tục nhắn thêm một tin.
Lão Phái: 【Sau này ngươi mua dược liệu ở ta, ta sẽ giảm cho ngươi 30%.】
Hồ Diêu vội xóa đoạn trả lời ban nãy, đổi lại: 【Được rồi, ta sẽ dạy cho ngươi thật kỹ.】
Lão Phái đang chuẩn bị ra chiêu mạnh: 【……】
Thế mà ngươi đồng ý luôn sao?
Không giống như ta nghĩ chút nào.
 ̄□ ̄||
*
Cất điện thoại lại, Hồ Diêu quay ra nhìn ngoài cửa sổ ô tô, suy tư về dược liệu cho lão thái thái cũng gần hết rồi, phải chuẩn bị luyện lại ít để gửi về.
Ừ, về nhà sẽ lập danh mục.
Chẳng mấy chốc, xe trở lại khu dân cư.
Hồ Diêu vừa vào nhà thì điện thoại reo chuông.
Là Trác Vân gọi đến.
Cô vừa thay giày vừa bấm nút nghe máy.
“Tiểu cô nương Hồ, hiện giờ ngươi có ở nhà không?” Trác Vân lễ phép hỏi qua điện thoại.
Hiện giờ hắn đang đứng dưới khu chung cư cũ bên gia trang họ Hồ, bên ghế phụ có Dương Dực ngồi.
“Ồ, ta có ở đây, có việc gì?” Hồ Diêu bước vào phòng khách, rót một ly nước uống.
Trác Vân đưa lên một hộp hình vuông: “Tình hình là, ta có thứ muốn nhờ ngươi xem giúp, có tiện xuống dưới gặp ta được không?”
“Bây giờ à?” Hồ Diêu nhướn mày.
“Ừ, ta đang ở dưới nhà ngươi.” Trác Vân nhìn ra ngoài cửa kính.
“Chúng ta đã chuyển nhà rồi, không ở đó nữa.” Hồ Diêu đặt ly nước lên bàn.
Bên cạnh, Hồ phụ thân nghe thấy con gái nói vậy tưởng người quen, liền hỏi: “Con gái, ai gọi điện cho con vậy?”
Hồ Diêu quay lại trả lời: “Là bạn mà cha không biết.”
Nghe tiếng trả lời trong điện thoại, Trác Vân thấy giọng hơi quen mà không biết nghe ở đâu, ngập ngừng hỏi: “À, vậy giờ cô ở đâu? Có thể gửi địa chỉ cho tôi không?”
Hồ Diêu lặng thinh một lát rồi nói: “Ta sẽ gửi định vị cho ngươi.”
“Ừ, tốt, lát nữa ta đến tìm ngươi.” Trác Vân nói.
Tắt máy, Hồ Diêu mở WeChat của Trác Vân, gửi ngay cho hắn một định vị.
Hai giây sau, cô nhận được một dấu hỏi của đối phương.
Hồ Diêu mím môi, không hồi đáp nữa.
*
Trác Vân nhìn định vị trên điện thoại, ngẩn người ra, đây chẳng phải chính là khu dân cư mà chủ nhân của hắn đang sống sao?
“Này, mày đang mơ màng cái gì thế?” Dương Dực bên cạnh thấy Trác Vân mở định vị WeChat mà có vẻ ngây ngốc, không nhịn hỏi.
Trác Vân ngẩng đầu, đưa điện thoại cho Dương Dực xem: “Xem này.”
Dương Dực quan sát màn hình một lúc rồi nét mặt cũng có phần lạ lùng.
“Tiểu cô nương Hồ nhà ta lại chuyển đến chung khu với chủ nhân rồi.” Trác Vân thu điện thoại lại, nổ máy xe.
Hai phút sau, hắn trầm ngâm: “Lúc trước ta còn định mua tòa biệt thự kế bên, giờ may chưa mua.”
Dương Dực liếc hắn một cái, trong lòng nghĩ, vì mày tự mua không được thôi.
Nửa tiếng sau, xe quay lại khu dân cư, Trác Vân tiếp tục nhắn tin hỏi Hồ Diêu đang ở khu nào, tầng mấy.
Không lâu sau đã nhận được trả lời.
Nhìn địa chỉ cụ thể, Trác Vân ngẩn người lần nữa, đúng là quá trùng hợp.
Tòa biệt thự hắn từng muốn mua, lại chính là nhà mới của tiểu cô nương Hồ?
Vậy chủ nhân biệt thự đó trước đây hắn tìm, chẳng phải chính là phụ thân của tiểu cô nương Hồ sao?
Sau đó, tâm trạng Trác Vân phức tạp, quay đầu nhìn Dương Dực.
Đề xuất Huyền Huyễn: Toàn Trí Độc Giả