Chương 258: Chủ nhân có phải người sẽ đến những chỗ như thế không?
Hồ Dao vừa đăng bức ảnh lên vòng bạn bè, liền cầm đũa bắt đầu ăn mì.
Chủ quán mì kéo một chiếc ghế ngồi không xa đó, yên lặng nhìn Hồ Dao ăn mì, nét mặt đầy những vết nhăn và dấu vết thăng trầm khó tránh khỏi nở nụ cười.
Cô tiểu cô nương xinh đẹp, dáng vẻ thanh nhã mỗi khi cử động, khí chất thoát tục rõ ràng không phù hợp với quán mì nhỏ bé của ông, thế nhưng lại kỳ lạ không hề cảm thấy bất hợp lí.
Ông chủ quán nhìn ngắm, luôn có cảm giác cảnh tượng này rất quen thuộc, nhưng ông dám chắc đây là lần đầu tiên cô bé này đến quán của mình.
Hồ Dao không để ý biểu cảm của chủ quán mì, ăn được nửa chừng tự nhiên nhớ ra điều gì đó, liền cầm điện thoại, mở WeChat của Mẫn Ức và nhắn một tin.
[Ra ngoài ăn đêm không?]
Hôm qua ở sân bay, đối phương còn mời cô đi ngắm cảnh đêm kinh thành, lúc đó cô từ chối, vì không rõ mất bao lâu để làm thuốc giải cho Tứ ca.
Giờ chuyện thuốc giải đã xử lý xong, cũng đến lúc rủ đối phương đi ăn đêm, nói thật, trước kia người ta mời cô ăn nhiều lần, giờ cũng phải đáp lễ chứ.
Khoảng hai phút sau, Hồ Dao nhận được phản hồi từ Mẫn Ức.
[Được, cậu ở khách sạn à? Gửi định vị cho tao, tao đến.]
Mẫn Ức không xem động thái trên vòng bạn bè.
Hồ Dao gửi định vị chợ đêm cho y, rồi mới nhắn: [Tao ở ngoài, trên mạng nhiều người check-in chợ đêm này, đi một vòng thấy cũng ổn, cậu có muốn đến không?]
Mẫn Ức mở định vị Hồ Dao gửi, thấy là khu phố cổ, người liền im lặng.
Nửa phút sau, y trả lời: [Được, khoảng 20 phút là tới.]
[Ừ, đợi nhé.]
Mẫn Ức đứng dậy, mở địa chỉ định vị trên điện thoại, đưa cho Trác Vân ngồi không xa: “Đi đến chỗ này.”
Trác Vân đứng lên, nhận điện thoại, ngón tay phóng to màn hình, trợn mắt: “Úc ca, đây không phải khu phố cổ sao? Sao ông đi chỗ đó muộn thế này?”
Bên cạnh Trác Vân là Dương Dực, lần nào nghe Trác Vân gọi chủ tử là Úc ca, lại thấy mạch máu thái dương cứ nổi lên, đau nhói.
Dương Dực bấm bấm thái dương, nghiêng đầu nhìn màn hình điện thoại, nói: “Tớ nhớ chỗ này là chợ đêm mà?”
Mấy năm gần đây Trác Vân không có mặt ở kinh thành, nên không quen thuộc một số nơi, nghe vậy liền quay sang nhìn Dương Dực: “Chợ đêm á?”
“Ừ, chắc chỗ nhiều thanh niên hoặc du khách thích đến, buổi tối cũng nhộn nhịp lắm,” Dương Dực giải thích ngắn gọn.
Ý nói rõ ràng là nơi đông người.
Trác Vân vò mũi, trong lòng thắc mắc sao chủ nhân lại đột nhiên muốn tới chỗ này, rồi bỗng nhớ ra điều gì, nhanh chóng đứng dậy, rất hăng hái nói: “À, Úc ca, tao ngay lập tức đi lấy xe.”
Chắc chắn là cô Hồ tiểu thư đang ở chợ đêm.
Dương Dực thấy vậy, vô cớ nắm lấy cánh tay Trác Vân: “Này... chỗ đó là chợ đêm, rất đông người!”
Chủ nhân sao có thể đến mấy chỗ thế kia chứ?
Trác Vân liếc nhìn chủ nhân vừa mặc xong áo khoác, rồi vẫy tay về phía Dương Dực: “Cũng chỉ là chợ đêm thôi mà, không sao đâu.”
Dương Dực hoàn toàn không hiểu tại sao Trác Vân vẫn muốn cả gan, thế nhưng nhìn thái độ chủ nhân quyết định đến nơi đó, y cũng đứng lên theo sau: “Tớ quen chợ đêm, tao đi.”
Nghe vậy, Trác Vân giả vờ không nghe thấy có người tranh vị trí tài xế với mình, bước đi nhanh chóng.
Đề xuất Ngọt Sủng: Sống Lại Thành Bảo Bối Trong Lòng Nhiếp Chính Vương