Chương 1083: Kẻ xui xẻo đã bỏ lỡ cuộc đua kia!
Min Vũ không đáp lời Dương Dực, mà trực tiếp đưa chìa khóa một chiếc xe đua cho Hứa Dao.
Hứa Dao cầm lấy chìa khóa, ngón tay nhẹ nhàng xoay tròn, nghe thấy lời Dương Dực, liền nhìn về phía Min Vũ, hỏi: “Vẫn còn người nào nữa không?”
“Không.” Min Vũ trả lời lạnh nhạt.
“Ồ.” Hứa Dao gật đầu, không hỏi thêm, trực tiếp bấm nút mở khóa trên chìa khóa xe. Ngay lập tức, một chiếc siêu xe đỏ cực kỳ ngầu cách đó không xa lập tức bật đèn sáng lên.
Hứa Dao nhướn mày, bước về phía chiếc xe, tiến lại gần, quay đầu quét một vòng, khẽ tặc lưỡi, mở cửa lên ngồi vào khoang lái.
Cắm chìa khóa vào, động cơ khởi động, tiếng gầm rú tràn đầy kiêu ngạo vang vọng giữa sân đua vốn tĩnh mịch.
Dương Dực ở phía không xa nhìn chăm chăm về hướng Hứa Dao, tâm trạng ngỡ ngàng không hiểu chuyện gì xảy ra.
Nàng Hứa tiểu cô nương sao lại… Dương Dực đầu óc quay không kịp, một lúc lâu sau mắt bỗng mở to, cô nàng đua xe tối hôm đó chẳng phải chính là Hứa Dao sao???
Dương Dực gãi đầu, bắt đầu hồi tưởng lại tình hình hôm đó.
Anh ta và cô nữ tay đua đó chỉ tiếp xúc chưa đến một phút khi trao tấm séc, dù khi đó mơ hồ cảm nhận bóng dáng kia có phần quen thuộc, nhưng sau đó điện thoại của chủ nhân vang lên làm anh ta lỡ mất cơ hội suy xét.
Giờ nghĩ lại bóng dáng đó dần hiện lên rõ nét như hình ảnh của Hứa Dao.
Dương Dực ngơ ngác, cảm thấy thế giới này thật kỳ ảo.
Anh ta không khỏi nhớ đến hôm qua khi mời Hứa Dao đến giúp khôi phục video giám sát, lúc ấy nàng thoáng có nét khác lạ, chẳng trách nàng nói không thể phục hồi, thậm chí còn phải mời hacker số một xuất thủ, chẳng qua là muốn che dấu sự thật.
Hứa tiểu cô nương bị mời tới khôi phục chính những ghi hình nàng đã xoá… tâm trạng chắc hẳn phức tạp lắm, nghĩ đến đây Dương Dực mặt thoắt giật liên hồi.
Lúc này Hứa Dao vẫn đang kiểm tra hiệu năng xe, Min Vũ tay cầm mũ bảo hiểm chuyên dùng cho đua xe tiến lại, gõ cửa xe, Hứa Dao giơ đầu lên nhìn anh ta.
Min Vũ dựa nhẹ vào cửa xe, vừa đưa mũ bảo hiểm cho nàng, vừa hỏi: “Chưa nhớ ra gì sao?”
Hứa Dao không vội đội mũ, nghe vậy hơi nghiêng người: “Hay ông cho một chút gợi ý?”
Min Vũ liếc nàng một cái, rồi ngẩng cằm, ánh mắt chăm chú hướng về chiếc siêu xe bên cạnh, nhưng không nói gì, chỉ âm thầm nhìn chằm chằm vào chiếc xe đó.
Hứa Dao nhìn theo ánh mắt anh, mới để ý chiếc siêu xe bên cạnh trông còn ngầu hơn hẳn.
Thiết kế thân xe uyển chuyển, phối với lớp sơn đen nhám chất lượng cao, bên hông cửa xe còn khắc dấu hiệu đại bàng tung cánh, không phô trương nhưng tỏa ra khí chất bí ẩn.
Hứa Dao nhìn dấu hiệu quen thuộc đó, khóe môi co rút, nếu không nhầm thì đây chính là biểu tượng riêng của Vương Đua xe Phi Ưng nhiệm kỳ trước?
Người vừa tình cờ gặp nàng trước khi tổng kết vô địch, cuối cùng lại chẳng được cơ hội tranh tài, kẻ đầy đen đủi?
Ký ức bao giờ cũng chất chứa màu sắc huyền ảo, Hứa Dao âm thầm rút mắt nhìn đi.
Chẳng trách hôm nay tổng thể y như đang nói nàng là loại người đào mỏ rồi không chịu chịu trách nhiệm vậy.
“Có vẻ như nàng đã nhớ ra rồi.” Min Vũ khẽ cười lạnh, giọng điệu pha chút se lạnh.
Hứa Dao hơi lo lắng, đầu cúi thấp hơn nữa, nghĩ một hồi, trực tiếp đội mũ bảo hiểm lên đầu, khoá kín tầm nhìn ai kia, lúc ấy mới cảm thấy an toàn: “À, ông đang nói cái gì vậy, tôi nghe không hiểu chút nào cả.”
Min Vũ bên cạnh: “...”
Thật là loại người trơ trẽn đến mức đáng sợ.
Đề xuất Cổ Đại: Ánh Trăng Sáng Bỏ Trốn Của Quyền Thần