Cô lại ôm thùng tỳ bà lên, quay người, ánh mắt nhìn thẳng vào Park Mi-na đang tái mét mặt mày, xấu hổ đến mức muốn chết đi sống lại, nói từng chữ một: "Cho nên, Park Mi-na bạn học, bây giờ mày còn cảm thấy tao sẽ đi trộm quả táo vừa chua vừa chát, vô vị, chỉ đáng làm rác rưởi của mày không?"Môi Park Mi-na run rẩy, không nói nên lời dù chỉ một chữ. Lòng tự...
Quay lại truyện Sau Khi Bị Toàn Mạng Bôi Đen, Ta Dựa Trồng Trọt Mà Bạo Hồng