Lục Chấp đặt ngón trỏ lên môi, ra hiệu cho nàng im lặng.
Thẩm Linh Thư chớp chớp mắt, khó hiểu nhìn qua, vừa nhìn thấy, thân hình mảnh mai khẽ run rẩy.
Cách đó không xa dưới đình hóng mát đứng một đôi nam nữ, người đàn ông ép cô nương vào cột, bàn tay lớn nắm lấy cổ tay nàng, hai người dường như đang trò chuyện, ánh trăng như bạc, một góc áo bào của người đàn ông bay ra ngoài đình, nền xanh thẫm, thêu vân long chỉ vàng.
Miên Miên xoay cổ tay, muốn tránh, muốn chạy, nhưng không thể nhúc nhích mảy may, nàng ngẩng môi giận dữ nói, "Nam nữ thụ thụ bất thân, Điện hạ có ý gì đây?"
Ngoài đình tỳ nữ Thu Nguyệt của Miên Miên muốn đi tìm cứu binh nhưng lại sợ hủy hoại danh dự của cô nương, nhưng hành cung này người qua kẻ lại, nếu bị nhìn thấy, vậy thì hôn sự giữa cô nương và Khương gia chưa được công bố phải làm sao bây giờ!
Lục Lạn cúi đầu, lạnh lùng một khuôn mặt tuấn tú, nửa điểm ý cười cũng không thấy, chỉ ép sát tới gần, "Chuyện với Khương...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 5.000 linh thạch
Đề xuất Cổ Đại: Sư Muội Ác Độc Không Cần Tẩy Trắng, Một Mình Cân Hết Cả Tông Môn!