Sáng hôm sau, Chu Diên định gõ cửa xem Thẩm An thế nào.
Nhưng gõ mãi vẫn không thấy ai đáp lời.
Khi anh đẩy cửa bước vào, chỉ thấy Thẩm An nằm một mình trong phòng.
Trong lòng Chu Diên dấy lên một cảm giác bất an.
Anh tiến lại gần, chạm vào trán Thẩm An, thấy người cô còn nóng hơn cả hôm qua.
Chu Diên vừa gọi điện cho bác sĩ gia đình, vừa nhắn tin cho Lâm Viện:
Chu Diên: Em đi lúc nào vậy?
Lâm Viện: Ôi, sáng nay em về rồi! Tại An An đã đỡ nhiều rồi nên em quên không báo anh.
Lâm Viện: Anh đừng vào làm phiền cô ấy nhé.
Đọc tin nhắn của Lâm Viện, Chu Diên không muốn bận tâm thêm nữa. Anh biết chắc chắn Lâm Viện không hề rời đi vào buổi sáng.
Anh nhíu mày day thái dương, cảm thấy đau đầu. Lâm Viện nói Thẩm An đã ổn, nhưng rõ ràng tình trạng của cô ấy còn nghiêm trọng hơn hôm qua rất nhiều.
Không còn cách nào khác, anh đành quay lại phòng để đo nhiệt độ cho Thẩm An.
Khoảnh khắc Chu Diên vén chăn lên chuẩn bị đo nhiệt độ, một cánh tay mảnh mai, mềm mại bất chợt lọt vào tầm mắt anh.
Thẩm An không mặc gì cả.
Chu Diên vội vàng kéo chăn đắp lại cho cô.
Anh nhớ rõ ràng hôm qua Thẩm An vẫn còn mặc đồ ngủ.
Anh định gọi Thẩm An dậy để cô tùy tiện khoác một bộ đồ nào đó, nhưng gọi mãi cô vẫn không tỉnh.
Nhìn Thẩm An nhắm nghiền mắt, vẻ mặt khó chịu, lại nghĩ đến việc bác sĩ sắp đến nơi.
Sau khi tự trấn an bản thân, Chu Diên vội vàng lấy một bộ đồ ngủ, nhắm chặt mắt lại và dựa vào cảm giác để mặc cho Thẩm An.
Vì nhắm mắt, tay Chu Diên vô tình chạm phải một nơi nhạy cảm. Khi anh kịp phản ứng, mặt anh đã nóng bừng.
Đúng lúc Chu Diên đang miên man suy nghĩ, tiếng chuông cửa vang lên cắt ngang dòng suy tư của anh.
Bác sĩ đo lại nhiệt độ cho Thẩm An, sau đó truyền dịch và dặn dò vài điều cần lưu ý rồi rời đi.
Chu Diên định nấu chút cháo cho Thẩm An, để khi cô tỉnh dậy có thể ăn ngay. Nhưng anh lại sợ cô ngủ không yên, vô tình đè vào tay đang truyền dịch.
Suy nghĩ một lát, anh quyết định không rời khỏi phòng.
Khi Thẩm An tỉnh dậy, cô thấy Chu Diên đang mặc đồ thường ngày, ngồi bên cạnh giường mình, thong thả đọc sách.
Chu Diên đương nhiên nghe thấy động tĩnh, anh khép sách lại và hỏi: "Em có thấy chỗ nào khó chịu lắm không?"
Thẩm An định ngồi dậy tựa lưng vào thành giường. Chu Diên thấy vậy liền nhẹ nhàng đỡ cô, lấy gối kê dưới lưng cho cô.
Nhìn Chu Diên, trong lòng Thẩm An dấy lên một cảm xúc khó tả.
"Cảm ơn anh, Chu Diên. Em không sao rồi."
Chu Diên lúc này mới thở phào nhẹ nhõm: "Em nghỉ ngơi thêm chút đi, anh đi nấu chút cháo cho em."
"Không cần đâu, Chu Diên, phiền anh quá."
Chu Diên khẽ cười: "Không phiền chút nào. Em cứ ngoan ngoãn nghỉ ngơi đi, anh sẽ quay lại ngay."
Nghe những lời đó, tim Thẩm An bỗng đập nhanh lạ thường.
Cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra, tại sao mình lại có cảm giác khác lạ với bạn trai của Lâm Viện chứ?
Nghĩ đến đây, cô vội vỗ nhẹ lên má mình.
"Chắc là do mình bị bệnh, tỉnh dậy thấy có người bên cạnh nên mới vậy thôi." Thẩm An chỉ có thể tự an ủi mình như thế.
Chu Diên đương nhiên không hề hay biết những suy nghĩ thầm kín trong lòng Thẩm An, anh vẫn đang tỉ mỉ nấu cháo trong bếp.
Sợ Thẩm An không có khẩu vị, anh đặc biệt nấu món cháo hải sản.
Chu Diên cũng giữ lời, rất nhanh đã quay trở lại.
Thẩm An nhìn bát cháo trước mặt, cảm kích nói: "Cảm ơn anh, Chu Diên."
Chu Diên thổi nguội thìa cháo trên tay: "Không sao đâu, mau ăn đi." Vừa nói, anh vừa múc một thìa đưa đến bên miệng Thẩm An.
Thẩm An sững người, rồi đưa tay ra: "Em tự ăn được mà."
Chu Diên mỉm cười nhìn Thẩm An: "Em chắc không?"
Tay Thẩm An còn chưa kịp chạm vào bát đã cảm thấy một cơn đau nhói.
Lúc này cô mới nhận ra, độ dài của dây truyền dịch không đủ để cô cử động thoải mái.
"Không sao đâu, em xuống giường từ phía bên kia là được."
Chu Diên không nói gì, chỉ nhẹ nhàng khuấy đều bát cháo.
Thẩm An vốn định xuống giường, nhưng chân vừa chạm đất thì dường như chợt nhớ ra điều gì đó, cô vội vàng rụt lại.
Chu Diên khẽ cười, không nói thêm lời nào.
Đề xuất Ngược Tâm: Phu Quân Lấy Tiền Đồ Của Phụ Thân Ta Làm Ván Cược