Arges thầm thở phào một hơi, tiếp tục nói:
"Mục đích chính của chúng ta lần này là thăm dò khu di tích cổ xưa đó. Mọi thu hoạch trên đường đi chỉ là phụ. Tốt nhất là sau khi thăm dò xong, chúng ta sẽ rời đi ngay lập tức, không la cà sang các khu vực hay con đường khác."
"Về phần sau đó, anh muốn đi lúc nào, muốn đến khu vực nào, đều là việc của anh, tự anh quyết định."
Arges nhấn mạnh chuyện này là vì sợ Hermann Sparrow nổi lòng tham. Phải biết rằng người phi phàm không phải là động cơ vĩnh cửu, chắc chắn sẽ mệt mỏi. Sau một cuộc thăm dò như vậy, tất nhiên họ đã gần đến giới hạn, nếu còn cố đến khu vực khác để săn lùng sinh vật siêu phàm, e rằng vị thế giữa thợ săn và con mồi sẽ bị đảo ngược. Cho dù nhà mạo hiểm điên cuồng này có mạnh đến đâu, không sợ nguy hiểm, thì việc linh tính bị khô cạn trong thời gian dài cũng sẽ dẫn đến dấu hiệu mất khống chế.
Anh nghĩ tôi không biết điều đó sao? Tôi còn đang lo anh tham lam quá, muốn thu hoạch thật nhiều rồi mù quáng tiến sâu vào trong… Klein khẽ cười rồi đáp:
"Tôi là một người rất lễ phép."
"Lễ phép?" Arges có phần không hiểu ý của Hermann Sparrow.
Klein hơi nhếch mép, gương mặt ẩn trong bóng tối mang theo vài phần âm u:
"Lần đầu đến chơi nhà người khác, ở lại quá lâu là một hành vi bất lịch sự."
…Lối tư duy và logic hành động của người này hoàn toàn khác người thường… Chẳng trách lại là một nhà mạo hiểm điên cuồng… Arges ngẩn người trong giây lát, sau đó cầm đèn bão lên, cất bước tiến về phía trước giữa khung cảnh mờ ảo, nơi vạn vật chao đảo dưới ánh trăng đỏ ảm đạm.
"Chúng ta đi thôi."
Klein thản nhiên buông thõng hai tay, đi bên cạnh Arges như thể đang dạo chơi ở ngoại ô.
Hai người nhanh chóng tiến vào khu rừng rậm rạp, tối đen đến mức ánh trăng gần như không thể xuyên thủng. Cây cối nơi đây đều cao lớn và vững chãi, cành lá sum suê, cây nhỏ nhất cũng phải một người ôm mới xuể.
Đặc điểm chung của chúng là lớp vỏ cây có hình vảy rõ rệt, từng lớp vảy dày xếp chồng lên nhau, trông như thể chúng có thể sống lại và cựa quậy bất cứ lúc nào.
Giống như biến thể của cây Long Văn, cây Xà Lân? Klein thu ánh mắt lại, chuyển sự chú ý sang đám cỏ dại trông có vẻ bình thường dưới chân.
Cả anh và Arges đều không nói gì, giữ một sự im lặng kỳ lạ. Họ không hề cảm thấy cần phải nói gì đó để phá vỡ sự ngượng ngùng, dù xung quanh quá tĩnh lặng và có người đi bên cạnh.
Hai người càng đi sâu vào trong, nương theo ánh đèn bão, họ thấy cây cối phía trước dần trở nên thưa thớt.
Rầm! Rầm! Rầm!
Hàng loạt tiếng động nặng nề từ phía trước truyền đến, ngày một gần, ngày một rõ hơn.
Khi cả hai bước vào khu vực quang đãng, ánh đèn bão cuối cùng cũng chiếu tới nơi phát ra âm thanh, giúp họ nhìn rõ những bóng người đang khom lưng hoặc bò trườn trong bóng tối.
Trong số đó có người, có khỉ đầu chó, có sơn dương, có hổ. Chúng hoặc cầm đá, hoặc dùng nanh vuốt, không ngừng mài vào những thân cây và khối đá vôi chồng chất trước mặt, dường như đang xây dựng một tòa cung điện.
Không còn cành lá rậm rạp che khuất, vài tia trăng đỏ rực xuyên qua lớp sương mù dày đặc chiếu xuống mặt đất, phủ lên những bóng hình này một màu máu nhàn nhạt.
Có cả con người? Ánh mắt Klein chợt dán chặt, anh xòe năm ngón tay trái. Arges thì đi chậm lại, giữ cho dây thanh quản luôn ở trạng thái sẵn sàng rung lên bất cứ lúc nào.
Đúng lúc này, những bóng hình kia dường như cảm nhận được điều gì, chúng đồng loạt dừng động tác, quay người lại, nhìn về phía hai kẻ đột nhập.
Chúng hoặc có sắc mặt tái nhợt, hoặc da lông khô khốc, hoặc làn da thối rữa, trông không giống sinh vật sống chút nào.
Tử thi… Có sinh vật siêu phàm nào đó đang dùng tử thi để xây cung điện cho mình sao? Ánh mắt Klein lướt qua chúng, hướng về phía xa hơn, thấy một hang động tối tăm đang chạy xiên vào lòng đất. Cỏ dại xung quanh bị bật gốc, vài chiếc lông vũ trắng dính dầu mỡ màu vàng nhạt rơi vãi khắp nơi.
Lông vũ… tử thi… Klein lập tức nhớ tới sản phẩm phụ từ kế hoạch "Tử Thần Nhân Tạo" của Linh Giáo Đoàn, rồi lại liên tưởng đến khí tức lây nhiễm đã khiến mình mọc ra lông vũ.
"Lãnh chúa" của khu vực này không hề yếu… Anh bình tĩnh đưa ra phán đoán.
Lúc này, Arges đang cẩn thận quan sát bỗng do dự hai giây rồi đề nghị:
"Trước đây tôi chưa từng gặp tình huống này, không rõ cấp bậc của sinh vật siêu phàm kia. Hay là chúng ta đi vòng qua nó, chọn một mục tiêu chắc chắn hơn?"
Trực giác mách bảo y rằng hang động tối tăm dưới lòng đất kia đang che giấu một thứ gì đó cực kỳ nguy hiểm.
Chỉ chờ anh nói câu này thôi! Klein đang duy trì hình tượng Hermann Sparrow thầm thở phào nhẹ nhõm, anh "à" một tiếng:
"Làm vậy có hơi thiếu lễ phép không?"
Anh vừa dứt lời, mặt đất đột nhiên rung chuyển, dường như có sinh vật nào đó ở dưới đang trở mình!
Cảm nhận được mặt đất chấn động, Arges giật thót tim, liếc nhìn Hermann Sparrow, dùng hành động thay cho lời nói.
Một cơn gió lốc thình lình gào thét xuất hiện bên cạnh, giúp y lao sang bên với tốc độ nhanh hơn.
Sở dĩ Arges hành động ngay lập tức là vì lo Hermann Sparrow đột nhiên nổi điên, quyết định săn lùng sinh vật kinh hoàng đang ẩn náu dưới lòng đất tăm tối kia. Nếu làm vậy, dù cuối cùng có thể thắng, nhưng sẽ cực kỳ bất lợi cho cuộc thăm dò sau đó.
Là một "Thủy Thủ" dày dạn kinh nghiệm, y biết rằng hành động quyết đoán có sức ảnh hưởng và lan tỏa, có thể khiến đồng đội chưa kịp suy nghĩ đã hành động theo bản năng.
Klein thấy vậy, thầm thở phào một hơi, bỏ qua việc thảo luận về sự lễ phép, sải bước chạy theo sau "Người Treo Ngược".
Ngay sau đó, anh cảm thấy một cơn cuồng phong từ dưới chân thổi lên, vừa đẩy vừa nâng anh lao về phía trước. Điều này giúp anh giảm bớt sức lực để chống lại trọng lực, lại có thêm động lực, tốc độ tức khắc tăng lên hơn gấp đôi!
Trong tiếng gió gào thét, Klein và Arges lao ra khỏi khu vực thưa thớt cây cối, lách vào bóng tối sâu thẳm bên cạnh.
Đúng lúc này, tim hai người bỗng đập chậm lại, không giống như đang vận động mạnh, mà giống như đang nằm phơi nắng buổi chiều rồi dần chìm vào giấc ngủ.
Klein lập tức cảm thấy toàn thân rét run, một cảm giác âm u khó tả bỗng dưng ập đến, từ từ thấm vào cơ thể anh.
Cùng lúc đó, anh thấy một bóng đen khổng lồ từ phía sau đang vươn lên, dần dần che khuất ánh sáng từ chiếc đèn bão của Arges. Trong đầu anh tự nhiên hiện ra cảnh tượng tương ứng:
Từ hang động tối tăm dưới lòng đất chui ra một con mãng xà khổng lồ phải một người ôm mới xuể. Con rắn này có những lớp vảy to màu xanh đen và đôi mắt to một cách dị thường, như thể đang bùng lên hai ngọn lửa.
Giữa các kẽ vảy mọc ra những chiếc lông vũ màu trắng dính đầy dầu mỡ màu vàng nhạt, sau lưng nó thậm chí còn có thể xòe ra một đôi cánh chim dày cộm.
Con mãng xà khổng lồ này nửa bay nửa trườn mà nâng cơ thể lên, quấn quanh một gốc cây đại thụ đồ sộ, thè chiếc lưỡi đen sì, từ xa nhìn chằm chằm vào hai bóng người vừa xâm nhập lãnh địa của nó.
Đề xuất Huyền Huyễn: Cực Phẩm Phi Tiên
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ