Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 960: Gặp nhau (2)

Yên tâm, trừ phi con cự long tâm linh kia mất kiểm soát, định khiêu chiến ba giáo hội lớn, nếu không thì căn bệnh tinh thần đó sẽ không có thêm người lây nhiễm đâu... Audrey thầm nhủ.

Theo cô nghĩ, người phi phàm của chính phủ hẳn đã tiếp quản chuyện này, dù sao một căn bệnh tinh thần có tính lây nhiễm đương nhiên sẽ được bàn giao cho họ.

Vì vậy, huy hiệu cự long trong tủ kính trưng bày kia chắc chắn đã được họ xác nhận không có vấn đề gì rồi mới tặng lại cho hội. Ngành cảnh sát không có quyền hạn này!

Audrey vừa vô cùng đồng cảm với những người đã chết trong đội khảo cổ và các thành viên của Hội Tâm lý Luyện kim, như thể chính mình đã trải qua thảm kịch, vừa rất tò mò không biết con cự long tâm linh kia có còn ở gần thôn trang Hedrak hay không.

Dùng cách thức thực thể để ẩn náu trong biển tiềm thức tập thể của các sinh linh, hẳn là rất khó bị phát hiện và tìm ra... có điều...

Ba giáo hội lớn đều có lịch sử lâu đời, ở Kỷ Đệ Tứ, thậm chí là sớm hơn, chắc chắn đã từng qua lại với con cự long tâm linh, có lẽ có các ghi chép tương ứng lưu truyền đến ngày nay... Hơn nữa, Hội Tâm lý Luyện kim nắm giữ con đường "Người Quan Sát", sở hữu những thành viên cấp cao, nên hiểu biết của họ về biển tiềm thức tập thể sẽ không kém con cự long tâm linh kia là bao. Trong lần thăm dò đầu tiên, vì tin tức không đủ mà gặp phải thảm kịch rồi thất bại, thì đội ngũ phái tới lần thứ hai chắc chắn sẽ rất lớn mạnh... Ừm, con cự long tâm linh kia tuy mạnh hơn dự đoán của Hội Tâm lý Luyện kim, nhưng nó cũng sẽ không ngốc đến mức ở nguyên một chỗ đợi người khác đến tìm. Hẳn là nó đã rời đi rồi... Audrey dùng những tình hình mà mình nắm được để đưa ra dự đoán.

Cô không có suy nghĩ đến thôn trang Hedrak tìm ra chân tướng, là vì cô đã sớm biết thực lực của mình không đủ để đối phó với con cự long tâm linh kia.

Dự tính duy nhất của cô lúc này là nêu vấn đề này ra trong buổi họp hội Tarot cuối tuần, xem các thành viên khác có thể cung cấp thông tin gì giá trị không. Ví dụ như, liệu có phải vì nơi này có phong tục thờ phụng cự long nên con cự long tâm linh mới có thể trực tiếp tiến vào sống trong biển tiềm thức tập thể? Hay ngược lại, chính vì con cự long tâm linh này sống trong biển tiềm thức tập thể nên người dân xung quanh thỉnh thoảng mới mơ thấy nó, rồi theo bản năng mà chịu ảnh hưởng, từ đó hình thành nên phong tục thờ phụng cự long?

...

Buổi chiều thứ sáu, Klein cầm danh sách khách mời cho vũ hội tối mai, nghiêm túc ghi nhớ những chủ đề nên tán gẫu với từng người.

"Gặp nghị viên Macht thì phải ca ngợi bầu không khí gần đây ở Backlund, hàn huyên với Giáo sư Portland Mormont thì có thể nói vài câu bông đùa liên quan đến Viện Khoa học Hoàng gia..." Klein lẩm nhẩm học thuộc, bên tai bỗng vang lên tiếng khẩn cầu hư ảo, lặp đi lặp lại.

Một người đàn ông... Tính theo thời gian, có lẽ là ngài "Người Treo Ngược"... Klein trầm ngâm bỏ tờ giấy trong tay xuống, uống một hơi cạn sạch tách trà son môi, rồi đứng dậy rời khỏi căn phòng có ban công lớn bán lộ thiên, trở về phòng tắm trong phòng ngủ chính.

Anh đi nghịch bốn bước, tiến vào phía trên sương mù xám, phát hiện người cầu nguyện đúng là "Người Treo Ngược".

Vị này nhờ ngài "Kẻ Khờ" vĩ đại chuyển lời đến "Thế Giới" rằng hắn đã đến thủ phủ của quần đảo Roth, "Thành Khẳng Khái" Bayam. Đợi thêm hai hôm nữa để bổ sung vật tư là hắn có thể lên đường đến hòn đảo nguyên thủy.

Hắn bảo "Thế Giới" chuẩn bị trước, tránh đến lúc đó không kịp hội quân. Hắn cũng tỏ ý rằng nếu đối phương không có cách nào dễ dàng đến được hòn đảo nguyên thủy, hắn có thể sắp xếp cho "Thế Giới" bí mật đi nhờ tàu "Kẻ Báo Thù U Lam".

Đi tàu "Kẻ Báo Thù U Lam", dẫn theo một đám thủy thủ của Giáo hội Gió Bão đến gần hòn đảo nguyên thủy ư? Khí gây tê Huyết tộc mua từ chỗ Emlyn có thể duy trì được bao lâu? Liệu có đủ thời gian thăm dò không? Klein ngẫm nghĩ, cụ thể hóa ra "Thế Giới" Hermann Sparrow, để hắn thành kính cầu nguyện:

"... Không cần phiền toái như vậy."

"Anh ở Bayam hẳn là có thể tự do hành động, mười hai giờ đêm nay, gặp nhau ở nghĩa trang ngoài thành phố."

"Trước đó cứ bổ sung đầy đủ vật tư của anh đi."

...

Trong một khách sạn ở Bayam, Arges hơi nhíu mày khi nghe câu trả lời của Hermann Sparrow.

Ở "Thành Khẳng Khái", hắn quả thật có thể tự do hành động, bởi vì đám thủy thủ đều đã đổ xô đến những nơi như "Red Theater" và chắc chắn sẽ không về trong đêm nay. Còn ban ngày, sau khi tỉnh dậy, họ tất nhiên sẽ lại đi đánh vài ván bạc, mặc sức phóng túng để trút hết những áp lực và buồn khổ khi phải lênh đênh dài ngày trên biển.

Nói cách khác, cho dù Arges biến mất một ngày một đêm, thì cũng không ai phát hiện ra.

... Ý của "Thế Giới" là lợi dụng kẽ hở này? Việc này quả thực còn tốt hơn dùng khí gây tê của Huyết tộc. Biện pháp đó đã dùng hai lần rồi, không chừng đã có người nảy sinh nghi ngờ và đang chờ cơ hội để kiểm chứng... Nhưng không có thuyền thì làm sao đến được đảo nguyên thủy... Ơ, "Bút ký lữ hành Lemano"? Tiểu thư "Ma Thuật Sư" từng đề cập trên đó có ghi năng lực phi phàm loại "Truyền tống", nhưng chỉ có một trang, chắc chắn không đủ để đi đi lại lại rồi... Arges dựa vào năng lực liên tưởng mạnh mẽ, mơ hồ đoán ra được "Thế Giới" Hermann Sparrow định làm thế nào, nhưng lại cho rằng suy đoán đó thiếu mất điều kiện tất yếu.

Mang theo nghi ngờ như vậy, hắn tìm được người liên lạc của quân phản kháng, bổ sung một đống phù chú lĩnh vực gió bão được chế tác bằng thiếc trắng.

Đợi đến mười một giờ đêm, Arges lặng lẽ ra khỏi khách sạn, dọc theo bóng tối bên đường, đi thẳng ra ngoài thành phố.

Hắn không lo đám thủy thủ quay về sẽ phát hiện mình vắng mặt, bởi vì hắn cũng có nhu cầu sinh lý, cũng có khả năng đang ngủ trên giường của một cô nàng nào đó ở "Red Theater" mà không nỡ về. Mà ở Bayam, những kỹ viện như vậy có rất nhiều, gái đứng đường cũng không thiếu, nên dù có xác nhận hắn không ở "Red Theater" cũng không thể kết luận là hắn có vấn đề.

Ra khỏi Bayam, Arges đi trên con đường nhỏ hẹp không thể cho xe ngựa thông hành, dẫn đến dãy núi gần bờ biển.

Bỗng nhiên, ánh mắt hắn chợt khựng lại, phát hiện ra chút vấn đề.

Dưới ánh trăng đỏ rực, một ngọn núi vốn sừng sững ở đó đột nhiên không thấy đâu nữa!

Thay vào đó là những khối đá chồng chất, không một bóng cây ngọn cỏ, địa hình gần như đã hoàn toàn thay đổi!

Việc này... lúc trước Arges từ cảng tư nhân của quân phản kháng qua đây, không có cơ hội để ý đến ngọn núi bên này, cho nên mãi đến bây giờ mới phát hiện ra điều bất thường!

Ngọn núi bị sụp ư? Sao có thể sụp được? Đúng rồi, báo chí lúc trước quả thực có nhắc tới việc Bayam gặp một cơn địa chấn nhẹ, rung lắc tập trung ở dãy núi bên ngoài thành phố... Hơn nữa, chấp sự của giáo hội từng nói, Hermann Sparrow suýt chút nữa đã phá hủy Bayam, mà chuyện đó còn có Bán Thần tham dự... Thời điểm xảy ra hai việc này rất gần nhau... Chẳng lẽ, chẳng lẽ là do Hermann Sparrow gây ra? Hắn khơi ra một trận chiến cấp Bán Thần, bản thân lại tẩu thoát thành công, tiện tay giết luôn cả "Thượng Tướng Máu"? Đồng tử Arges chợt phóng to, bước chân dần chậm lại, sau đó dừng hẳn.

Đề xuất Cổ Đại: Tám Năm Sau Ngày Ép Ta Gả Thay, Đích Tỷ Xuyên Không Đã Hối Hận
Quay lại truyện Quỷ Bí Chi Chủ
BÌNH LUẬN
Tuan Nguyen
Tuan Nguyen

[Pháo Hôi]

3 tuần trước
Trả lời

Cảm ơn editor rất nhiều ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện