Người này luôn mang theo một đống giấy chứng nhận phóng viên giả... Sao lúc trước không nói cho Sherlock Moriarty biết là có thể đăng quảng cáo với giá ưu đãi nhỉ? Khinh thường thám tử à? Klein thầm lẩm bẩm, đoạn trao đổi danh thiếp với đối phương.
"Tôi vẫn luôn có nhu cầu về phương diện này."
Tiếp đó, anh chuyển sang Alan, đưa một tấm danh thiếp khác cho anh ta:
"Lúc trước tôi từng đổ bệnh, vừa khỏi chưa được bao lâu nên rất hiểu tầm quan trọng của một bác sĩ."
"Tôi là bác sĩ ngoại khoa, tôi nghĩ ông sẽ không hy vọng gặp lại tôi đâu." Tuy ngoài miệng Alan nói vậy nhưng vẫn nhận lấy danh thiếp.
Không, thực ra tôi rất mong được gặp lại anh, thậm chí còn muốn tham dự tiệc mừng con anh chào đời nữa... Klein lại nghĩ thầm, rồi cố ý chuyển đề tài sang lĩnh vực y tế. Tán gẫu với Alan và Mike cũng không tệ lắm.
Lúc trước, anh vẫn luôn đau đầu vì không biết làm thế nào để tiếp cận Alan, tạo cơ hội gặp lại thai nhi kia. Dù sao hạc giấy có thể bị phá hủy bất cứ lúc nào, có khi còn chẳng dùng được lần nào. Mà Sherlock Moriarty lại rất khó quang minh chính đại xuất hiện ở Backlund để đến nhà thăm hỏi, càng đừng nói đến chuyện tham dự tiệc mừng đứa bé chào đời.
Hiện giờ thì không thành vấn đề rồi, được phu nhân Mary giới thiệu, mình có thể tự nhiên thân thiết với Alan. Đến lúc đó, chắc chắn anh ta sẽ mời mình. Ha ha, chưa biết chừng còn có thể làm cha đỡ đầu cho "Rắn Thủy Ngân", dù sao mình cũng là tín đồ của Nữ Thần... Việc này liệu có khiến thai nhi nào đó thẹn quá hóa giận không nhỉ... Phải cẩn thận mới được, nếu Alan không đề cập đến thì mình tuyệt đối không được chủ động đề nghị... Klein vui vẻ nghĩ.
Anh rất chuyên nghiệp trong việc kiểm soát bản thân, không để mình tỏ ra quá nhiệt tình trong lần gặp đầu tiên, chỉ trò chuyện vài câu phiếm rồi đi theo Mary làm quen với các vị khách khác.
Trong quá trình này, Klein không quên ghi nhớ các món ăn và thức uống, tỏ ra rất thích ứng với hoàn cảnh.
Đi hết một vòng, Mary ngừng lại, cân nhắc nói:
"Trong đây đều là bạn của tôi."
Ý là không mời người ở phe đối lập, đồng thời còn ngụ ý tôi cũng là bạn của bà? Klein khẽ gật đầu:
"Với tư cách một quý ngài, có lẽ tôi không nên hỏi, nhưng với tư cách một thương nhân, tôi phải biết người đang tranh đoạt quyền kiểm soát công ty Cowim với bà là ai, hoặc là những ai?"
Mary im lặng hai giây rồi đáp:
"Nam tước Sinderlas và bạn bè của ông ta. Họ muốn đẩy công ty Cowim đi theo hướng giao dịch chứng khoán để kiếm chác lợi nhuận kếch xù. Họ không quan tâm tương lai công ty sẽ phát triển thế nào."
Nam tước Sinderlas, một trong những người giàu có nhất Ruen, trở thành quý tộc nhờ quyên góp cho Đảng Bảo Thủ, là một chủ ngân hàng, chủ nhà xưởng và đại thương nhân... Lập trường của ông ta có chút mơ hồ, tuy dựa vào Đảng Bảo Thủ để nhận tước vị nhưng lại đồng thuận với giới thương nhân, thân cận với Tân Đảng... Klein ngẫm nghĩ, mỉm cười hỏi lại:
"Vì sao bà không mời ngài Hall giúp đỡ? Cha ông ấy là một đại quý tộc, chủ một ngân hàng lớn, ông ấy có thể mang đến sự giúp đỡ hữu hiệu nhất."
Phu nhân Mary cười cay đắng:
"Ngài Hall không muốn tham gia vào chuyện này. Ông ấy nói mình là thư ký của Ủy ban Điều tra Khí ô nhiễm Quốc gia, không thể có hành vi buôn bán liên quan đến than đá và than củi."
Một chính trị gia rất có nguyên tắc... Nhưng, hẳn là ngài Hall không muốn trở mặt với Nam tước Sinderlas... Ha ha, nếu lúc trước mình chọn một vị quản gia khác, thì hiện giờ hẳn là đã có quan hệ với ngài Nam tước Sinderlas... Ông ta có nhiều tiền như vậy, nếu thật sự ra một cái giá cao, thì mình không từ chối nổi đâu... Ôi, liệu có xảy ra tình tiết dùng tiền đập chết mình không... Klein không hỏi thêm nữa, chuyển đề tài:
"Tôi sẽ chờ kết quả của báo cáo điều tra."
Thấy Dwayne Dantes không hề chùn bước, Mary nói với vẻ hơi cảm kích:
"Thời đại này, có rất ít người mang tinh thần hiệp sĩ, mà ông là một trong số đó."
Klein mỉm cười, không hứa hẹn gì cả. Sau khi dùng xong bữa ăn nguội, anh lên chiếc xe ngựa bốn bánh xa hoa của mình, đi về khu Bắc.
Klein đang lơ đãng ngắm nhìn cảnh đường phố ngoài cửa sổ, bỗng nghiêng đầu nói với người hầu Richardson ở bên cạnh:
"Chuyển hướng đến Giáo đường St. Samuel."
Lần trước trong giáo đường xảy ra vụ việc bất thường, sau đó nhanh chóng yên ắng trở lại, anh từ đầu đến cuối đều không tìm được đáp án chính xác. Điều này khiến anh không thể không cân nhắc đến việc tìm cơ hội tiếp xúc với những người trông coi nội bộ.
Mà anh nhớ rõ, mỗi buổi chiều đều có ít nhất một vị trông coi nội bộ đến phòng cầu nguyện lớn để cầu khấn Nữ Thần.
Nên tiếp xúc thế nào đây? Trong hoàn cảnh đó, ngay cả việc nói chuyện cũng có vẻ ồn ào... Mà nếu cố ý quá mức sẽ khiến người ta dễ nghi ngờ... Klein hơi nhíu mày, quyết định quan sát trước, nghĩ biện pháp sau.
Xe ngựa không đổi hướng, vẫn đi thẳng đến phố Berklund, nhưng không hề dừng lại ở đó mà tiếp tục đi về phía trước.
Klein trong thùng xe nhắm mắt lại, đè nén tâm trạng đột nhiên có chút căng thẳng của mình.
Giáo đường St. Samuel, khu Bắc.
Klein vừa tiến vào phòng cầu nguyện chính, lập tức nương theo những vệt nắng chiếu vào từ bức tường phía sau thánh đàn, đảo mắt nhìn một vòng, thu hết hình ảnh các tín đồ đang cầu nguyện vào trong mắt.
Chỉ nhìn lướt qua như vậy, Klein đã nhanh chóng nhận ra mục tiêu. Anh không hề có biểu hiện khác thường nào, chỉ men theo lối đi tiến về phía trước.
Ở hàng ghế đầu tiên, có một ông già mặc áo choàng dài màu đen của nhân viên thần chức đang ngồi đó, nhưng trên người lại toát ra vẻ lạnh lùng, sắc mặt nhợt nhạt, mái tóc vàng khô héo. Ông ta đang nhắm hai mắt, chuyên tâm cầu nguyện, là một trong những người trông coi nội bộ mà Klein cảm nhận được trước đó.
Ông ta thường trực ban vào thứ sáu... Klein không ngồi gần, mà tìm một vị trí cách đó hai hàng ghế rồi ngồi xuống, đưa mũ và gậy cho người hầu Richardson ở bên cạnh.
Sau đó, trong lúc ngồi xuống, anh dùng ngón cái tay trái nhanh chóng bấm hai lần vào khớp ngón trỏ, lặng lẽ mở ra tầm nhìn "Dây Linh Thể".
Ngay lập tức, trước mắt Klein xuất hiện những sợi tơ mảnh màu đen hư ảo, chúng ào ạt tuôn ra từ cơ thể của các sinh linh khác nhau, từng búi tơ bò lan ra phía xa vô tận.
Vừa ngồi yên vị, tầm mắt Klein bắt đầu di chuyển, đặt sự chú ý vào người trông coi nội bộ kia.
Vừa nhìn ông ta, anh suýt thì bật ra một tiếng "ồ", nhưng nhờ vào năng lực khống chế của "Thằng Hề" và sự chuẩn bị sẵn cho tình huống bất thường, anh vẫn dễ dàng giữ được vẻ điềm tĩnh.
Trong tầm mắt của anh, ông già tóc vàng khô héo kia tuy cũng có "Dây Linh Thể" mọc ra, nhưng bên trong cơ thể lại là một màu đen kịt, như thể đang nuốt chửng gốc rễ của những sợi tơ hư ảo kia, hoàn toàn khác với những người phi phàm bình thường!
Quả nhiên, họ đã bị sức mạnh của trung tâm phong ấn ăn mòn, xuất hiện sự biến đổi về mặt linh hồn... Xem ra, vấn đề càng gần với suy đoán thứ hai mà mình đưa ra lần trước. Ở một mức độ nào đó, họ đã trở thành một phần của trung tâm phong ấn, một khi có dấu hiệu mất khống chế, sẽ lập tức kích hoạt phản ứng bản năng của vật phẩm kia, ép họ trở lại bình thường... Chẳng trách người trông coi nội bộ phải là người tự nguyện, mà khi bước vào tuổi già, họ hẳn là sẽ cực kỳ rõ ràng hậu quả của việc đó như thế nào... Klein chẳng hiểu sao lại cảm thấy thổn thức, định đóng cảm quan đối với "Dây Linh Thể", thu lại tầm mắt.
Đề xuất Bí Ẩn: Siêu Thời Không Ám Luyến
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ