Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 858: Những người bạn cũ

Trong chuyện này, ưu thế thứ hai của Klein là anh có hội Tarot, có được sự giúp đỡ mà Giáo hội Nữ Thần Đêm Tối và "Kẻ Gác Đêm" không thể ngờ tới. Hơn nữa, anh cũng có thể cân nhắc phát triển một "Kẻ Gác Đêm" của giáo khu Backlund hoặc một người canh gác gia nhập hội, thông qua nội gián để hoàn thành vụ trộm, giống như lúc trước đã lợi dụng Đại đế Russell để lấy được bút ký của gia tộc Antigonus.

"Vẫn là nên thường xuyên đến nhà thờ, chỉ có như vậy mới tìm được mục tiêu..." Klein nhìn mình trong gương, lặng lẽ gật đầu.

Không thể không nói, nội tâm anh lúc này khá mâu thuẫn, nếu thật sự có một "Kẻ Gác Đêm" hoặc người canh gác nguyện ý bán đứng giáo hội, cống hiến sức lực cho "Ngài Kẻ Khờ", anh sẽ là người đầu tiên tìm cách giáng thần phạt, diệt trừ kẻ phản bội này!

Thở ra một hơi, tự giễu một chút, Klein mặc vào bộ vest đuôi tôm, đội mũ, rời khỏi phòng rồi đi sang bên cạnh.

Anh mở dù, đi vòng sang một con phố khác, nhân lúc ánh đèn đường khá xa và màn mưa phùn mông lung, anh bỗng nhiên biến trở về hình dạng của Sherlock Moriarty.

Nhìn ống quần xuất hiện nếp uốn, Klein đưa tay vẫy một chiếc xe ngựa, chuẩn bị đi đến nhà của Isengard Stanton cũng ở khu Hilston.

Hơn nửa tiếng đồng hồ sau, tòa kiến trúc toát lên vẻ cổ xưa và u tối xuất hiện trong mắt Klein.

Anh trả 2 saule tiền xe, trong màn mưa phùn kèm theo ánh sáng mờ nhạt, anh bước đi trầm ổn, vòng qua vũng nước, đi tới cửa nhà của vị đại thám tử.

Thu lại cây dù, đưa tay kéo vang chuông cửa, Klein chờ đợi một lát liền thấy một người đàn ông trẻ tuổi với khuôn mặt rộng mở cửa ra.

Người đàn ông này có mái tóc màu lúa mạch, đôi mắt màu bụi lam, xương gò má hơi cao, rất có đặc điểm của vùng Rumberg và Temasek.

Trợ thủ mới của ngài Isengard Stanton? Người của Giáo hội Thần Tri Thức và Trí Tuệ? Klein lấy mũ xuống, mỉm cười nói:

"Chào buổi tối, ngài Isengard Stanton có ở nhà không?"

"Có, ngài ấy bận rộn cả ngày vừa về, mới dùng bữa xong." Người trẻ tuổi tóc màu lúa mạch lễ phép đáp lại rồi nói: "Xin hỏi ngài là vị nào?"

Klein cười ha hả nói:

"Nói cho đại thám tử, một người bạn của ông ta đi nghỉ phép đã trở về."

Người trẻ tuổi kia hơi ngẩn ra một chút, buột miệng hỏi:

"Ngài Sherlock Moriarty?"

Lại biết mình? Điều này cho thấy ngài Isengard Stanton thường nhắc tới người bạn này, hay là Giáo hội Thần Tri Thức và Trí Tuệ biết mình lúc trước có dính líu vào sự kiện Đại Sương Mù ở Backlund? Klein giữ nguyên nụ cười, không để lộ nét mặt mà gật đầu nói:

"Đúng vậy, tôi là Sherlock Moriarty."

Người trẻ tuổi mắt lam lúc này tránh đường, tươi cười ấm áp mà làm động tác mời:

"Ngài Stanton vẫn luôn lo lắng cho ngài, sợ ngài gặp phải chuyện gì ngoài ý muốn, bây giờ ngài ấy có thể yên tâm rồi."

Klein đưa cây dù cho đối phương, một bên cởi mũ cởi áo khoác, một bên đi vào phòng. Lúc này, Isengard Stanton như có phát hiện đã buông tờ báo và cái tẩu trong tay, rời khỏi ghế bành, đi tới trước vài bước, nhìn về phía này.

"Ồ, Sherlock, cậu cuối cùng cũng trở về, thật sự là đã lâu không gặp, bạn của tôi." Isengard với khuôn mặt gầy và tóc mai hoa râm lộ ra nụ cười, đón tới, cũng mở hai cánh tay, nỗ lực cho một cái ôm thân tình.

Klein không quen lễ nghi giữa nam giới, miễn cưỡng đáp lại một chút, vừa cười vừa nói:

"Ngài Stanton, đây không phải phong cách của tín đồ Trí Tuệ."

Mục sư và giám mục của "Thần Tri Thức và Trí Tuệ" dù sao vẫn có một loại cao ngạo toát ra từ nội tâm, rất ít khi chọn dùng lễ ôm.

Trên thực tế, ngoại trừ đế quốc Fossack tục tằn, vương quốc Intis phóng khoáng, các quốc gia và khu vực khác đều hiếm thấy nghi lễ này, chỉ xuất hiện giữa những người bạn vô cùng thân thiết.

Isengard lùi về phía sau hai bước, khẽ cười nói:

"Không, Sherlock, đối với những người bạn thật sự có trí tuệ, chúng tôi không bao giờ tiếc rẻ sự tôn kính và thân thiết.”

"Trong lòng tôi, cậu là đại thám tử có thể lọt vào top 5 của toàn bộ Backlund."

Mình thích nghe những lời như vậy! Klein cười thầm một tiếng, hài hước hỏi ngược lại:

"Cho nên ngài là đại thám tử trong top 3?"

Được một vị tín đồ của "Thần Tri Thức và Trí Tuệ" trong top 7 tán thưởng là thật sự có trí tuệ, quả thật làm người nghe vui vẻ.

"Tôi hy vọng trong lòng cậu cũng là như thế." Isengard khéo léo và ôn hòa đáp lại, sau đó mời Klein vào phòng khách, ngồi xuống sô pha.

Bản thân ông thì dựa vào ghế bành, cầm lấy cái tẩu, hít một hơi thật sâu, chậm rãi thở ra và nói:

"Tôi thật vui khi cậu không gặp phải chuyện gì ngoài ý muốn, cơ thể và trạng thái tinh thần của cậu đều rất tốt.”

"Thế nào, chơi ở vịnh Disi vui chứ?"

Klein đã sớm chuẩn bị lý do thoái thác, bình tĩnh cười nói:

"Thực ra, tôi không đi vịnh Disi. Tôi ở nơi ấy một tuần rồi đã đi Conston, ha ha, trước đây tôi bị cuốn vào một ít phiền phức tại Backlund, chỉ có thể tìm một nơi để lánh mặt một thời gian."

Sherlock Moriarty là một người đến từ quận Between Sea, có khẩu âm không quá rõ ràng, gây phiền phức rồi trốn về cố hương là một lựa chọn rất bình thường, Conston là thủ phủ của quận Between Sea.

"Tôi biết." Isengard trầm thấp đáp lại.

Ông không hỏi Sherlock rốt cuộc đã gây ra phiền phức gì, ngược lại cười nói:

"Nói chung, hoan nghênh cậu trở lại Backlund, nếu có gì cần giúp đỡ, đều có thể tới tìm tôi."

Klein không khách khí, lập tức mở miệng nói:

"Lần này tôi đến bái phỏng ngài, một là thăm người bạn đã lâu không gặp, hai là hy vọng ông có thể đại diện tôi bán đi cổ phần của công ty xe đạp Backlund, ha ha, tất cả văn kiện đều rất đầy đủ, không cần thủ tục khác."

Vì sắm vai một phú ông thần bí và trả nợ cho tiểu thư Tín Sứ 10.000 đồng vàng, anh không chỉ dự định thanh lý những vật phẩm bản thân không thể dùng được, mà còn chuẩn bị bán đi 10% cổ phần của công ty xe đạp Backlund, dù sao thì Sherlock Moriarty trong một thời gian rất dài không có cách nào xuất hiện quang minh chính đại.

"Thật sự muốn bán đi sao?" Isengard lắc lắc cái tẩu nói: "Tuy rằng tôi không làm thương nhân, nhưng tôi nhìn ra được, xe đạp là một loại thương phẩm rất có giá trị và tiềm năng mở rộng, tương lai thương mại của nó tựa như mặt trời ban mai, vẫn chưa đạt đến cực hạn của mình. Cậu bán đi bây giờ sẽ tổn thất rất nhiều tiền."

"Cho nên, rất nhiều người mua khẳng định đồng ý trả cái giá này." Klein khẽ cười nói: "Tôi tin tưởng người có thể nhìn ra giá trị và tương lai của xe đạp không phải số ít, mà Franmi và Leipad khẳng định không muốn giảm bớt bất cứ cổ phần nào ở giai đoạn hiện nay. 10% của tôi bán ra gấp hai ba lần giá bình thường không thành vấn đề. Isengard, định giá giao dịch không chỉ nhìn vào hiện tại, còn phải nhìn vào tương lai."

Kể một câu chuyện mê người cho người mua hoặc nhà đầu tư, vẽ ra một tương lai tốt đẹp là vô cùng cần thiết! Đương nhiên, giá trị và tương lai của xe đạp không cần mình miêu tả thêm, người có đầu óc kinh doanh đều có thể nhìn ra được, vấn đề duy nhất nằm ở sản lượng cao su thiên nhiên... Klein yên lặng bổ sung hai câu trong lòng.

"Định giá giao dịch không chỉ nhìn vào hiện tại, còn phải nhìn vào tương lai..." Isengard thấp giọng lặp lại lời của Klein, sau một lúc mới tán thưởng từ đáy lòng: "Sherlock, có lẽ cậu nên đi kinh doanh thì hơn. Bất quá, tương lai luôn tồn tại rất nhiều điều ngoài ý muốn."

"Có can đảm mạo hiểm là tinh thần kỵ sĩ của lĩnh vực thương nghiệp. Được rồi, tôi thừa nhận, gần đây tôi cần gấp một số tiền lớn." Klein cười đáp lại.

Isengard cầm lấy cái tẩu, thỏa mãn hít một hơi rồi nói:

"Cậu đã thuyết phục được tôi.”

"Tôi sẽ mời luật sư chuyên môn và kế toán xác định giá trị hiện tại của công ty xe đạp Backlund, sau đó cộng thêm giá trị kỳ vọng, mang 10% cổ phần của cậu bán ra, khấu trừ các chi phí tương ứng và khoản thuế phải nộp từ tiền mặt thu được.”

"Ừm... Tôi nên liên lạc với cậu thế nào? Hợp đồng thuê căn nhà ở phố Minsk của cậu hình như đã sớm hết hạn."

Đề xuất Ngược Tâm: Hồn Phách Rời Đi, Phu Quân Ta Hóa Cuồng
Quay lại truyện Quỷ Bí Chi Chủ
BÌNH LUẬN
Tuan Nguyen
Tuan Nguyen

[Pháo Hôi]

4 tuần trước
Trả lời

Cảm ơn editor rất nhiều ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện