Bogda ngơ ngác cầm túi giấy màu nâu vàng đựng thảo dược rời khỏi Hiệu thuốc Dân tộc Lawson. Mãi đến khi đứng chờ xe ngựa công cộng, anh ta mới giật mình nhận ra: Cả 10 bảng chỉ để mua một túi đồ thế này thôi sao? Số tiền này gần bằng cả tháng lương của mình rồi! Nếu không phải tin tưởng Anna và Joyce, có lẽ mình đã không mang nhiều tiền mặt như vậy đến câu lạc bộ bói toán!
Chẳng lẽ việc anh Moretti kia chỉ lấy phí xem bói 8 penny là vì đã ngầm hợp tác với ông chủ gian manh của Hiệu thuốc Lawson để kiếm được nhiều tiền hơn? Chuyện này... thật giống những vụ lừa đảo kinh điển mà báo chí hay đưa tin! Bogda liên tưởng trước sau, bắt đầu nghi ngờ Klein, thậm chí là cả Anna và Joyce.
Xe ngựa công cộng chạy theo tuyến đã dừng lại. Anh ta nhìn túi thuốc trong tay, cuối cùng không đủ can đảm quay lại đòi tiền, đành lòng trĩu nặng bước lên xe.
...
Trong Hiệu thuốc Dân tộc Lawson, ông chủ nhìn bóng lưng Bogda xa dần, đột nhiên quay đầu gọi với về phía cánh cửa sau, nơi chất đống thảo dược:
"Scharmaine, từ hôm nay không cần đi thu mua thảo dược nữa."
"Sao vậy ạ? Thầy, có chuyện gì sao?" Một thiếu niên xinh trai có mái tóc rối bời bước ra.
Ông chủ cười nói: "Đây là vị khách thứ 16 tìm tới vì danh tiếng của thầy rồi. Nếu cứ tiếp tục, thầy sợ Kẻ Gác Đêm, Kẻ Trừng Phạt và Trái Tim Máy Móc sẽ để ý tới mất. Đã đến lúc chúng ta nên nghĩ đến chuyện sang thành phố khác rồi."
"Vậy có chuyển nhượng cửa hiệu không ạ?" Scharmaine giật mình, hỏi một câu đầy quan tâm.
Ông chủ cười hì hì, nói: "Nếu trò định ở lại thì có thể làm chủ cửa hiệu này. Coi như trò đã có đủ năng lực về điều chế thuốc rồi. Đương nhiên, nhớ gửi 50% lợi nhuận hằng tháng vào tài khoản không ký danh của thầy ở ngân hàng Backlund đấy."
"Nhưng em còn chưa học được thứ mà thầy thực sự am hiểu." Scharmaine tỏ ra không quen với việc cứ ở một thành phố chưa tới một năm rồi lại rời đi, đồng thời cũng luyến tiếc phương pháp điều chế thần kỳ mà thầy mình am hiểu.
Ông chủ ngồi lên ghế dựa, nhàn nhã đung đưa và nói:
"Đó không phải thứ muốn là có thể học được..."
...
Một ly chất lỏng sủi bọt màu xanh đen xuất hiện trước mắt Bogda. Cái mùi hệt như tất thối và màu sắc khiến người ta buồn nôn làm anh ta cực kỳ nghi ngờ quyết định của mình ngày hôm nay.
Máu vừa lấy ra từ gà trống được nhỏ vào, cha của Bogda sầu lo nhìn con trai: "Ba thấy phẫu thuật vẫn là lựa chọn tốt nhất."
Lượng máu gà trống ít ỏi cuộn lên vài vòng trong thứ chất lỏng đang sủi bọt rồi biến mất. Bogda hít một hơi thật sâu: "Nếu thuốc này không có tác dụng, con sẽ cân nhắc việc phẫu thuật."
"Chúa phù hộ cho con." Cha của Bogda vẽ thánh huy tam giác trước ngực.
Đợi chất lỏng nguội đi, với suy nghĩ không thể lãng phí 10 bảng, Bogda cầm ly lên, nhắm mắt, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch. Mùi tanh tưởi xen lẫn mùi máu tươi tràn ngập cổ họng, khiến anh ta suýt nôn ra tất cả.
Đêm ấy, Bogda bị tiêu chảy, phải chạy vào nhà vệ sinh đến sáu lần. Mãi đến khi vầng trăng đỏ dần biến mất, anh ta mới mơ màng thiếp đi.
Không biết bao lâu sau, anh ta choàng tỉnh vì mơ thấy bị ông chủ công ty trách mắng.
"May quá, may là mình đã xin nghỉ đông ba ngày, không phải vội đến công ty." Bogda thở phào một hơi, chợt nhận ra tinh thần mình khá tốt, trái ngược hẳn với trạng thái nặng nề mấy tuần vừa qua.
Theo bản năng, Bogda giơ tay ấn vào bụng phải. Nơi mà trước đây chỉ khẽ chạm đã đau không chịu nổi giờ đã trở lại bình thường, chỉ còn cảm giác đau âm ỉ.
"Thực sự có hiệu quả ư? Rõ ràng gã bào chế thuốc kia trông như một tên lừa đảo mà..." Bogda vừa mừng vừa sợ, anh xuống giường, hoạt động cơ thể và cảm nhận được sự khỏe khoắn đã mất từ lâu đang quay trở lại.
Anh trầm tư hồi lâu rồi lẩm bẩm:
"Theo lời dặn của vị dược sư kia, còn phải uống hai liều nữa. Đợi uống xong mình sẽ đến bệnh viện tìm một bác sĩ nội khoa xem sao... Mà vị dược sư đó hình như không nói một ngày uống mấy liều... Càng nghĩ càng thấy ông ta giống lừa đảo..."
...
Trong phòng làm việc của nhân viên văn thư tại công ty Bảo an Gai Đen, Klein đã xin trước được một căn phòng yên tĩnh không ai làm phiền.
Hắn cầm dao khắc, vận linh tính rồi chăm chú tạo hình những câu thần chú và ký hiệu tượng trưng lên hai món trang sức bạc. Đó là tiếng Hermes cổ dùng để khẩn cầu tai qua nạn khỏi, là ký hiệu thần bí học tượng trưng cho Nữ thần Đêm Tối, Nữ hoàng của Tai ương và Sợ hãi. Ngoài ra, Klein còn thêm vào con số "7" tương ứng với Nữ thần và các dấu hiệu ma pháp liên quan.
Mặt khác, bùa chú và bùa hộ mệnh phải được khắc ở cả hai mặt. Mỗi mặt có ký hiệu, thần chú, dấu hiệu nào, vị trí ra sao, cách thức đặc thù gì đều thuộc phạm trù thần bí học cấp cao hơn, thường bị người đời truyền tụng sai lệch.
Lúc này, bên tay phải Klein có không ít vật liệu đã bị khắc hỏng. Sau nhiều lần luyện tập và xác nhận mình đã nắm vững kỹ thuật, hắn mới dám bắt tay vào chế tạo bùa hộ mệnh cho Benson và Melissa.
Hắn tập trung tinh thần, để linh tính tuôn ra từ mũi dao khắc, vẽ nên con số "7" trên bề mặt trang sức. Thần chú và ký hiệu ở mặt kia đã được khắc xong, chỉ chờ hoàn thiện nốt mặt này.
Khi nét cuối cùng được khắc xong, tất cả linh tính nối liền với nhau. Klein bỗng cảm thấy một luồng năng lượng kỳ quái, to lớn và đáng sợ dâng lên khắp căn phòng. Nó đến nhanh và đi cũng nhanh. Trong linh thị của Klein, những câu thần chú trên hai mặt trang sức bạc đã hoàn toàn hợp thành một thể thống nhất, tỏa ra một màu đen tĩnh lặng và an bình.
Hắn đặt dao khắc xuống, vuốt ve món trang sức bạc được tạo nên từ "hình tròn" và "đường thẳng đứng", cảm nhận được sự mát lạnh xen lẫn chút ấm áp.
"Xong rồi!" Hắn vui mừng cất cả chiếc bùa hộ mệnh vừa làm xong lẫn chiếc đã chế tạo từ trước vào túi áo, chờ cơ hội đưa cho Benson và Melissa.
Loại bùa hộ mệnh do người phi phàm chế tạo này sẽ có hiệu quả nhất định, có thể giúp người đeo vô thức tránh được những tai ách ở mức độ tương đương, nhưng sẽ không quá khoa trương. Hơn nữa, linh tính sẽ hao mòn dần theo thời gian. Trừ phi dùng nghi thức ma pháp cấp cao để gia cố, nếu không thì một năm đã là giới hạn. Mà nghi thức ma pháp cấp cao lại có yêu cầu đáng sợ về linh tính, hiện tại Klein vẫn chưa làm được.
Đến lúc đó lại dùng linh tính vẽ thêm một lần nữa là được... Klein gật đầu, bắt đầu dọn dẹp đống lộn xộn trên bàn.
Tạm thời hắn không chế tác đồ cho bản thân, bởi bùa hộ mệnh ở cấp độ này có hiệu quả hạn chế với hắn. Mục tiêu của hắn là nắm vững bùa chú học thêm một bước nữa, rồi phối hợp với nghi thức ma pháp để chế tác vài lá bùa phòng thân dùng âm tiết đặc thù để kích hoạt.
Làm xong, Klein vừa bước ra khỏi phòng làm việc của nhân viên văn thư, chuẩn bị giao nộp vật liệu hỏng thì thấy Đội trưởng Dunn trong chiếc áo gió màu đen đi tới.
Dunn lướt đôi mắt xám sâu thẳm qua, khóe miệng nhếch lên nói: "Klein, Thánh Đường đã trả lời rồi. Cậu đã là thành viên chính thức của chúng tôi."
"Thật ạ? Vậy thì tốt quá!" Klein biểu lộ vẻ vui mừng nửa thật nửa giả.
Dunn mỉm cười, gật đầu nói: "Bây giờ cậu có thể đi nhận thêm 3 bảng tiền lương cho tuần này, mỗi tuần sau sẽ là 4,5 bảng, cho tới khi toàn bộ chi phí ứng trước được thanh toán hết. Đúng rồi, tôi đã nhắc đến nghi thức của Kẻ Gác Đêm chưa nhỉ? Mỗi một Kẻ Gác Đêm chính thức đều phải tự mình hoàn thành một nhiệm vụ, chỉ như vậy mới được đồng đội chấp nhận. Xét đến biểu hiện xuất sắc của cậu lúc trước, tôi cho rằng có thể dùng một nhiệm vụ ủy thác bình thường để thay thế. Đến lúc đó, tôi sẽ chính thức giới thiệu cậu với toàn bộ Kẻ Gác Đêm của thành phố Tingen."
Klein không chút do dự đáp: "Vâng."
3 bảng cộng thêm 7 bảng tiền bồi thường, vậy là thêm một bộ vest nữa không thành vấn đề! Mà còn thừa khá nhiều! Hừm, không biết khi nào mình mới có nhiệm vụ...
Klein cứ thế chờ đợi, mãi cho đến Chủ nhật, ngày diễn ra tiệc sinh nhật của Selina.
...
Đổi xong bộ vest, dùng bàn chải và khăn tay vệ sinh chiếc mũ phớt, Klein soi gương, vô cùng hài lòng đi xuống tầng một. Lúc này, Melissa đang quan sát quần áo của Benson.
"Có vấn đề gì à?" Benson giơ cây gậy batoong lên, bị em gái nhìn mà thấy hơi chột dạ.
Anh ta nhìn kỹ bản thân một lượt, cảm thấy hoàn toàn không có vấn đề gì, ăn mặc vậy cũng đủ tươm tất rồi.
Melissa tỏ ra nghiêm túc, nói: "Benson, bộ vest này của anh cũ quá. Hôm nay là tiệc sinh nhật, sẽ có không ít tiểu thư và quý cô xinh đẹp tham gia, em cho rằng anh ăn mặc như vậy là không tôn trọng họ."
Klein vốn cũng không hiểu, nhưng nghe Melissa nhấn mạnh như vậy bèn tỉnh ngộ, hắn cười hì hì đi tới: "Vóc dáng của em và Benson tương tự nhau, anh ấy có thể mặc bộ vest đuôi én kia của em."
Hắn đã thông báo chuyện vừa mua một bộ vest khác cho hai anh em, nói là lúc kiểm tra một vài hiện vật thì quần áo bị rách, vì vậy công ty đã hào phóng bồi thường. Đương nhiên là hắn che giấu chuyện "thăng chức tăng lương", sợ dọa Melissa và Benson, nên định chờ nửa năm nữa mới nói cho họ biết.
Lời giải thích ấy khiến Benson và Melissa rất hâm mộ, cảm thấy công ty Bảo an Gai Đen là một công ty không có gì để phàn nàn.
"Không cần phải vậy chứ?" Benson hỏi lại, vẫn hoàn toàn không hiểu tình hình.
"Không, rất cần thiết." Klein đẩy Benson lên cầu thang: "Bộ vest kia của em treo trên giá để mũ ấy."
Dõi mắt nhìn Benson mờ mịt đi lên tầng, Klein quay người cười nói với Melissa:
"Em hy vọng Benson có thể nhân bữa tiệc sinh nhật của Selina mà bắt đầu một mối quan hệ với một quý cô nào đó à?"
Trong khoảng thời gian này, hắn đã đọc không ít báo và tạp chí, biết rằng những bữa tiệc của giới quý tộc và tầng lớp trung lưu thường là nơi để xem mắt.
Melissa gật đầu rất nghiêm túc: "Vâng, Benson đã bỏ lỡ quá nhiều thứ vì chúng ta rồi."
Em gái à, sao em giống mẹ thế... Klein nhìn Melissa, bỗng lắc đầu bật cười.
Đề xuất Trọng Sinh: Bồ Châu
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ