Tuy không thể buộc vị Bán Thần hay vật phẩm phong ấn cấp bậc tương ứng kia phải lộ diện, nhưng Klein vẫn nắm được manh mối nhất định từ biểu hiện của đối phương. Hắn nghi ngờ một phe phái nào đó của hoàng tộc, ngoài việc hợp tác với Giáo phái Ma Nữ và Ince Zangwill, còn đang bí mật liên kết với một thế lực nắm giữ phần lớn danh sách của con đường "Hoàng Đế Đen".
Solomon, hay là hậu duệ của Trensoest? "Vua Ngũ Hải" Nast có dính líu đến chuyện này không? Klein đang mải suy nghĩ thì bên tai đột nhiên vang lên những tiếng cầu nguyện chồng chéo, vang vọng.
Việc này cắt ngang dòng suy nghĩ, khiến hắn theo bản năng lan tỏa linh tính, chạm vào quầng sáng bên cạnh chiếc ghế bành.
Sau đó, hắn trông thấy Danis.
Vị đại hải tặc khét tiếng này đang nhắm nghiền hai mắt, thành kính cầu nguyện "Kẻ Khờ".
"..." Klein hơi ngẩn người, hắn lấy chiếc đồng hồ quả quýt ra xem mấy lần, xác nhận bây giờ đã là hai ba giờ sáng.
Tên này có vấn đề à? Nửa đêm nửa hôm còn cầu nguyện cái gì? Có để người khác ngủ không vậy? Vừa bực mình vừa buồn cười, Klein cẩn thận quan sát, phát hiện Danis mang bộ dạng say khướt, bên ngoài còn mơ hồ vọng lại tiếng ca hát.
Đám thuyền viên của tàu "Golden Dream" lại đang tổ chức tiệc lửa trại sao? Lần này là để chúc mừng Hermann Sparrow cuối cùng cũng cuốn gói đi rồi? Vậy mà cũng kéo dài đến tận nửa đêm! Klein chợt hiểu ra vì sao Danis đến giờ này mới cầu nguyện.
Hắn hít một hơi, truyền ý niệm vào quầng sáng, trầm giọng phán:
"Hãy niệm thầm danh ta trong lòng."
...
"Hải Vương" Yann Courtman bay đến đảo Simium, tìm kiếm nơi con sóng thần bất thường vừa xuất hiện, cùng với chiếc thuyền không rõ thuộc băng hải tặc nào.
Hắn tin chắc rằng, trên con thuyền đó có một vị Bán Thần!
Vị Hồng y của Giáo hội Bão Tố, chấp sự cấp cao của "Kẻ Trừng Phạt", có thân hình cao lớn vạm vỡ, mái tóc màu lam sẫm. Hắn siết chặt nắm đấm, mây đen trên trời theo đó rẽ ra, ánh trăng đỏ rực chiếu rọi xuống mặt biển.
Xác định vị trí các vì sao trên trời, Yann Courtman bay về một hướng.
Đột nhiên, tốc độ của hắn chậm lại, vì phía trước trên mặt biển đang có một chiếc thuyền hải tặc mang biểu tượng "Đầu lâu một mắt" trôi dạt.
Con thuyền này không có người điều khiển, trôi nổi theo gió và sóng. Trên boong tàu, nhiều chỗ vẫn còn bốc lên những ngọn lửa đỏ sẫm, thi thể cháy đen nằm la liệt.
Trên một trong những cột buồm, có trói một người đàn ông trung niên đội mũ ba sừng và đeo bịt mắt màu đen. Con mắt lành lặn duy nhất của hắn trợn trừng, tràn ngập vẻ kinh hoàng. Ngực hắn bị một mảnh gỗ vỡ đâm xuyên qua, máu tươi nhuộm đỏ cả một mảng lớn.
Sinh mệnh và linh thể của hắn đều đã hoàn toàn tan biến.
Trên tàu "Golden Dream" nằm ngoài vùng bão, ánh trăng đỏ rực xuyên qua lớp mây mỏng, rọi vào căn phòng tối không một ngọn nến.
Danis đứng bên giường, bất động, tựa như vừa bị năng lực hóa đá của Medusa chiếu trúng.
Hàm hắn va vào nhau lập cập, hai chân run rẩy không ngừng dù rất khó nhận ra. Trong đầu hắn không ngừng hiện lên hình bóng mơ hồ ngự trên cõi sương mù xám trắng vô tận, cao hơn hết thảy vạn vật, cùng với giọng nói uy nghiêm, trầm thấp: "Hãy niệm thầm danh ta trong lòng."
"Ngài, ngài ấy thật sự hồi đáp... Thật sự hồi đáp!" Danis mấp máy môi, tự nói không thành tiếng, chỉ cảm thấy hai chân mình đã mềm nhũn.
Đây là lần đầu tiên hắn gặp phải tình huống cầu nguyện mà nhận được hồi đáp!
Điều này làm hắn sợ đến mức hồn xiêu phách lạc!
Tuy hắn sớm biết "Kẻ Khờ" là một vị tồn tại bí ẩn, là đối tượng mà tổ chức bí mật sau lưng Hermann Sparrow thờ phụng, và bởi vì mình đã tụng niệm tôn danh của ngài nên đã có liên hệ, một khi có hành vi bất kính hoặc phản bội, sẽ lập tức chết một cách bất đắc kỳ tử và khó hiểu. Nhưng những hiểu biết này đều đến từ kiến thức mà "Trung tướng Băng Sơn" Edwina dạy, còn thực tế hắn chưa từng gặp chuyện tương tự, cũng chưa bao giờ nghĩ rằng một vị tồn tại bí ẩn sẽ hồi đáp mình.
Khi sương mù, bóng dáng và âm thanh đột ngột xuất hiện trước mắt và bên tai, hắn mới lần đầu tiên biết rằng thật sự có chuyện một vị tồn tại vĩ đại trực tiếp hồi đáp tín đồ!
Đúng vậy, Danis đã bất tri bất giác thay đổi cách gọi trong lòng từ "vị tồn tại bí ẩn" thành "vị tồn tại vĩ đại".
Cảm giác kinh hãi và hoảng sợ dần lắng xuống, hắn vội vàng hít sâu, sau đó định đi đi lại lại để giải tỏa nỗi sợ còn sót lại trong lòng. Nhưng hắn vừa nhấc chân phải lên đã phát hiện chân mình thật sự đã mềm nhũn, chỉ có thể thuận thế ngã ngồi xuống mép giường.
"Vị tồn tại vĩ đại là thật, là thật..." Danis thì thầm, nhận thức rõ ràng rằng mình thật sự đã dính vào chuyện lớn rồi.
Khi còn ở trong thế giới sách, vì chỉ tụng niệm tôn danh mà không phát hiện điều gì bất thường, nên hắn chỉ sợ hãi vì biết trước hậu quả. Còn bây giờ, thứ hắn đối mặt lại là mối nguy hiểm ẩn giấu cuối cùng cũng đã lộ diện, cùng với càng nhiều điều không biết và không thể lường trước. Sao hắn có thể không rơi vào nỗi sợ hãi tột độ?
Không biết qua bao lâu, Danis thở hắt ra, tự an ủi mình trong lòng:
"Đây không hẳn là chuyện xấu, ít nhất Hermann Sparrow không chỉ còn sống, mà còn sống rất tốt!"
Nghĩ đến đây, hắn gượng cười, tự nhủ không thành tiếng:
"Từ nay về sau, mình cũng là thành viên của một tổ chức bí ẩn, là người có một vị tồn tại vĩ đại bảo hộ..."
Trong lúc suy nghĩ miên man, Danis quyết định sau này mỗi sáng thức dậy cũng sẽ cầu nguyện một lần. Hắn tin rằng không có vị tồn tại nào lại không thích một tín đồ trung thành.
Đương nhiên, hắn sẽ ghi nhớ thần dụ, những lời cầu nguyện thông thường chỉ niệm thầm trong lòng.
...
Sáng hôm sau, sau một đêm tiêu hao không nhỏ, Klein ngủ một mạch cho đến khi tự tỉnh.
Anh khoan thai rời giường, nhìn thấy bầu trời trong xanh ngoài cửa sổ, mặt đất ẩm ướt, trong phòng còn vương lại vết nước. Cả thế giới như vừa được gột rửa một lần, vô cùng trong lành, nhưng những chiếc lá cây hỗn độn, những cành cây gãy và đủ loại rác rưởi cho thấy đêm qua không hề yên bình.
Rửa mặt xong, Klein đổi sang một khuôn mặt người Ruen bình thường, gọi một ly "Nhựa cây Guru", đặc sản của đảo Simium, cùng một phần "Teyatiwa" khá đậm vị để bù đắp cho sự tiêu hao đêm qua.
Nhấp món đồ uống có vị tựa như nước chanh pha thêm đường, ăn món thịt cá và thịt dê hầm lẫn có vị chua ngọt của trái cây, Klein khoan khoái cầm lấy mấy tờ báo mà khách sạn cung cấp, bắt đầu đọc từng tờ một, từ "Báo Sáng Sunia" đến "Báo Tin Tức".
Khi bữa sáng kết thúc, anh mở tờ "Báo Kỳ Văn", tờ báo rất được giới mạo hiểm giả ưa chuộng, và thấy một tin tức bắt mắt:
"Nội chiến đẫm máu trong bão táp:
Theo nguồn tin đáng tin cậy, vào đêm khuya hôm qua, trên 'Tàu Đầu Lâu Một Mắt' của 'Thuyền trưởng Điên' Connors Victor, đám hải tặc đã xảy ra một cuộc nội chiến khốc liệt. Chúng đã xử tử 'Thuyền trưởng Điên' rồi tàn sát lẫn nhau, dường như không một ai sống sót.
Tất cả tội ác này đều bị một cơn bão khủng khiếp che lấp, không ai hay biết chân tướng, cho đến khi 'Tàu Đầu Lâu Một Mắt' trôi dạt đến gần bến tàu Simium, sự việc mới được phát hiện."
Bên dưới tin tức có đính kèm một bức ảnh không mấy rõ nét, dường như được chụp từ bến tàu.
Trong ảnh, "Tàu Đầu Lâu Một Mắt" với những đặc điểm rõ ràng có thể nhận ra ngay lập tức, bị hư hại nghiêm trọng, khắp nơi cháy đen. Chỉ có một cột buồm còn tương đối nguyên vẹn, nhưng chính giữa cột buồm có một bóng người đội mũ ba sừng bị đóng đinh vào đó.
Đề xuất Cổ Đại: Trọng Sinh: Tự Tay Xé Nát Muội Muội Đích Xuất Nhân Đạm Như Cúc
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ