Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 74: Riel Bieber

Hà, hà, hà!

Thùng! Thùng! Thùng!

Tiếng thở dốc và tiếng gõ mạnh ban đầu xen kẽ, sau đó chồng lên nhau, tựa như một lời thì thầm tà ác khiến tinh thần đám người Klein căng thẳng đến cực điểm.

Nhân lúc sự chú ý của Al, Dunn và Lolotta bị thu hút đi nơi khác, tên hề mặc áo đuôi tôm chợt rút một tờ giấy rất dài từ trong túi áo ra.

Phụp! Gã vung tay phải, tờ giấy tức thì bốc cháy, biến thành một chiếc roi lửa màu đen. Gã lập tức quất mạnh chiếc roi vào mắt cá chân mình.

Một tiếng kêu đau đớn chói tai vang lên, tên hề thoát khỏi xiềng xích vô hình, lập tức lộn nhào ra sau.

Pằng! Pằng! Pằng!

Phát súng của Dunn, Al và Lolotta đồng loạt bắn hụt, găm thẳng vào mấy thùng gỗ đằng sau.

Tên hề không dám ở lại, một tay đè chặt miệng vết thương, thân hình nhanh chóng lao ra khỏi kho hàng. Tốc độ của gã cực nhanh, trong chớp mắt đã chỉ còn lại một bóng lưng.

Ngay trước khi biến mất, bàn tay phải đang đè bụng của gã đột nhiên vẩy nhẹ. Vết thương trên bụng gã liền biến mất, lành lặn như chưa từng có gì xảy ra. Thay vào đó, tay trái của gã lại tóe máu, để lộ một viên đạn màu bạc lấp ló bên trong.

Đám người Dunn không đuổi theo, bởi tiếng thở dốc từ góc tối trong kho hàng đã trở nên lớn đến mức khiến ấn đường họ giật lên từng hồi, báo hiệu một điềm chẳng lành.

Ầm!

Cửa kho hàng đột nhiên nổ tung, gỗ vụn văng tung tóe. Ngay sau đó, một vật thể quấn đầy vải rách bay ra, rơi xuống cách Klein không xa.

Klein tập trung nhìn, phát hiện đó là một cánh tay với phần cơ bắp bị cắn xé tan nát, để lộ đoạn xương gãy trắng hếu bên trong.

Bịch! Bịch! Bịch!

Những mảnh thi thể tương tự liên tục bị ném ra ngoài. Đầu tiên là máu tươi lênh láng, sau đó là một con mắt với đồng tử đã giãn hết cỡ, rồi đến một vành tai như bị xé toạc khỏi đầu, một trái tim vẫn còn thoi thóp, và cả những đoạn ruột chứa đầy thứ dịch màu nâu vàng.

Nếu không phải đã từng chứng kiến cảnh tượng "cái nhìn của người khổng lồ" còn ghê tởm hơn ở nhà Riel Bieber, có lẽ lúc này Klein đã nôn thốc nôn tháo. Thần kinh hắn căng như dây đàn, phải vất vả lắm mới kiềm chế được ý muốn nổ súng vào cánh cửa tối om. Hắn dốc hết vỏ đạn rỗng ra, nhanh chóng nạp băng đạn săn ma mới vào.

Pằng!

Dunn quay người lại, bình tĩnh bắn một phát vào trong kho hàng. Nhưng phát súng của anh ta như chìm vào biển rộng, không một tiếng động nào vọng lại.

Hà! Hà! Hà!

Tiếng thở dốc ngày một lớn và dồn dập, một màu xám trắng bắt đầu tràn ngập khung cửa đã vỡ toác.

Hai tiếng pằng vang lên, viên đạn của Al Harson và Borgia xuyên qua lớp sương mù xám trắng, nhưng không thể ngăn cản "nó" ùa ra ngoài, cũng không tạo ra bất kỳ vết thương hay khiến chất lỏng nào bắn ra.

Klein nín thở, không bắn một cách mù quáng mà tập trung quan sát khối màu xám trắng kia dần dần để lộ ra hình dáng hoàn chỉnh.

Đây là một sinh vật hình người cao hơn hai mét, toàn bộ khớp tay và chân đều bị vặn vẹo một cách dị thường, như thể đã bị ai đó bẻ gãy. Những mảnh xương gãy sắc nhọn đâm thủng cả da thịt. Bề mặt cơ thể nó phủ một màu xám trắng đầy nếp nhăn, trông hệt như một bộ não người bị lột trần.

Toàn thân con quái vật rỉ ra một thứ chất lỏng đặc sệt, hôi thối màu xám trắng. Đầu nó trông lại khá bình thường, với những nếp nhăn hằn sâu và làn da tái nhợt. Miệng nó liên tục há ra ngậm vào, để lộ một chiếc răng sứ sắp rụng. Nước dãi màu đỏ tươi lẫn với những mảnh vụn xương thịt chảy xuống thành sợi.

Riel Bieber... Cmn đây còn là người sao? Klein lặng lẽ hít một hơi sâu, cảm nhận trái tim mình đang đập loạn xạ.

Pằng!

Viên đạn săn ma của Leonard xuyên thủng trán Riel Bieber, để lại một lỗ thủng sâu hoắm. Chất lỏng màu xám chảy ra, rơi xuống đất, xèo xèo uốn éo rồi biến thành những con giòi béo núc màu trắng sữa.

Nhưng con quái vật dường như không hề hấn gì, nó lao về phía Lolotta đang đứng gần nhất với một tốc độ không nhanh không chậm. Mục tiêu thật sự của nó dường như là chiếc rương sắt màu đen, vật phong ấn "2-049".

“Một Kẻ phi phàm đã mất khống chế...” Dunn trầm giọng nói. “Lolotta, nó có đặc tính của tử linh, cô tìm điểm yếu của nó đi!”

“Rõ.” Lolotta đáp gọn, lập tức đưa tay ấn lên hai mắt. Con ngươi của cô ta dần chuyển sang màu xám trắng, rồi trở nên hoàn toàn trong suốt, như thể đã tiến vào thế giới linh thể và vương quốc của người chết, quan sát kẻ địch từ một tầng thứ cao hơn để tìm ra “điểm yếu” cốt lõi.

Thấy bắn súng thông thường vô dụng, Klein quyết định không lãng phí đạn nữa. Hắn đưa tay khẽ gõ lên ấn đường để mở linh thị, định dùng nó hỗ trợ cho "Kẻ Đào Mộ" Lolotta.

Trong linh thị của hắn, linh quang của “Quái vật” Bieber chỉ còn lại một màu xám trắng duy nhất, đại diện cho sự điên cuồng thuần túy. Ngoài ra, Klein không nhìn thấy gì khác.

Lúc này, Al Harson và Leonard Mitchell đồng thời ngâm nga:

“Ôi, uy hiếp đáng sợ, khát khao rực đỏ!

Chí ít một chuyện là thật: Đời này trôi quá nhanh.

Một chuyện là thật, còn lại là giả dối,

Hoa nở một lần rồi từ giã cõi đời...”

...

Một sức mạnh ru ngủ lan tỏa ra, con quái vật xám trắng vặn vẹo kia lập tức chậm lại, dường như không thể chống cự lại bài thơ. Đúng lúc này, nó há miệng, phát ra một tiếng thét chói tai mà tai người thường không thể nghe thấy:

“A!”

...

Đầu Klein đau như búa bổ, hắn tự động thoát khỏi trạng thái linh thị. Hắn cảm thấy một dòng chất lỏng ấm nóng chảy ra từ mũi, đưa tay quệt thử thì thấy mu bàn tay đẫm máu tươi.

Al và Leonard đồng loạt ngã ngửa ra sau, máu tươi rỉ ra từ khóe miệng, mũi và mắt. Borgia, Dunn và Lolotta cũng phải lùi lại hai bước, sắc mặt tái nhợt.

Con quái vật chỉ "thét" một tiếng mà đã khiến sáu Kẻ phi phàm gần như suy sụp, trở nên yếu ớt vô cùng.

Bịch!

Nó áp sát Borgia, cánh tay dị dạng của nó đột ngột vung lên.

Pằng! Pằng! Pằng! Pằng!

Borgia và Dunn liên tục nổ súng nhưng không thể gây ra bất kỳ tổn thương nào cho quái vật Bieber.

Rầm! Borgia bị quật bay, khẩu súng lục nòng dài rơi loảng xoảng xuống đất. Anh ta cố gắng đứng dậy, nhưng nhất thời không thể gượng nổi.

Quái vật Bieber miệng chảy đầy dịch nhờn, lao tới chiếc rương sắt màu đen.

Pằng!

Đúng lúc mấu chốt, Al Harson bắn một phát vào chiếc rương, đẩy nó văng xa thêm cả chục mét, vừa vặn ngoài tầm với của quái vật Bieber.

Chiếc rương sắt xuất hiện thêm nhiều vết rạn, tiếng gõ bên trong ngày một mạnh, ngày một rõ.

“Tìm được rồi!” Lolotta cuối cùng cũng lên tiếng. “Tôi cần các anh khống chế nó, ít nhất ba giây!”

“Được.” Dunn đáp gọn, đưa tay ấn chặt lên ấn đường rồi nhắm mắt lại. Anh ta trông như đã chìm vào giấc ngủ, những gợn sóng vô hình bắt đầu lan tỏa ra từng vòng.

Trong giây lát, quái vật Bieber khựng lại, vẻ điên cuồng trong mắt nó nhanh chóng tan biến. Mí mắt, vốn chỉ còn là một lớp màng mỏng trong suốt, bắt đầu rũ xuống một cách không thể cưỡng lại.

Cơ thể Dunn bắt đầu run rẩy, dưới lớp quần áo như có thứ gì đó đang cựa quậy, phồng lên từng cục, trông như những con rắn độc không vảy.

Lolotta lao vút đi, trượt người xuống dưới quái vật Bieber. Cô ta tung một cú đấm móc lên trên, nhắm thẳng vào hạ bộ của nó.

Phụp!

Mặc kệ cơn đau như bị axit ăn mòn bàn tay, cô dồn sức, khiến nắm đấm của mình lún sâu hơn nữa vào cơ thể nó.

Xoạt! Lolotta giật mạnh tay về, lôi ra một đoạn ruột chứa đầy dịch vàng nâu và máu đen. Kẹt bên trong đoạn ruột đó dường như là một cuốn sổ tay cũ kỹ.

“A!”

Quái vật Bieber rít lên một tiếng thê lương, cơ thể nó bỗng phát sáng như sắp tan chảy.

“Nằm xuống!”

Al Harson vừa dứt lời, Klein đã thấy quái vật Bieber phình to ra.

Bùm!

Klein, dù đứng ở xa, vẫn bị sóng xung kích hất văng lên không rồi rơi bịch xuống đất. Đầu óc choáng váng, bụng dạ nôn nao, hắn cố gắng gượng dậy. Hắn nhìn thấy những mảnh thịt thối rữa ghê tởm vương vãi khắp nơi, là những gì còn lại của quái vật Bieber. Dunn và Lolotta thì bị hất văng xa cả chục mét, bất tỉnh nhân sự. Al Harson, Borgia và Leonard Mitchell cũng ngã sõng soài trên đất, người thì đau đớn rên rỉ, kẻ thì cố giãy giụa đứng lên nhưng bất thành.

Klein vừa định thở phào một hơi thì bỗng phát hiện một vật quen thuộc cách mình chừng hai, ba mét.

Chiếc rương sắt màu đen đã ngừng lăn, ngửa phần có vết nứt lên trên. Một cánh tay nhỏ màu nâu đang thò ra từ bên trong.

Vật phong ấn... "2-049"... Mẹ kiếp! Thần kinh Klein căng lên, hắn định lập tức lao người về sau vài mét để thoát khỏi phạm vi ảnh hưởng của vật phong ấn "2-049". Vụ nổ ban nãy đã hất chiếc rương sắt đến ngay cạnh hắn!

Đúng lúc này, đầu Klein đột nhiên ù đi, suy nghĩ cũng chậm hẳn lại.

Đề xuất Cổ Đại: Sau Khi Hòa Ly, Ta Diễm Tuyệt Kinh Thành
Quay lại truyện Quỷ Bí Chi Chủ
BÌNH LUẬN
joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor rất nhiều ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện