Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 723: Quyển Nhật Ký Của Kỵ Sĩ

Ba giờ chiều, ánh nắng dịu nhẹ chiếu rọi một khu vườn hoa gần Đại học Storn.

Phó giáo sư Michel Ruyter, dù mới bốn mươi tuổi, đã bảnh bao trong bộ vest đuôi tôm thường mặc trong các buổi yến tiệc, cổ thắt nơ bướm chỉnh tề, đang kiên nhẫn chờ đợi ở cửa.

Chạng vạng hôm qua, ông nhận được một bức thư. Người đưa thư là một người hầu của nhà Bá tước Hall, gia tộc quý tộc lớn nhất quận Đông Chester. Người viết thư chính là con gái của vị Thượng nghị sĩ đầy quyền lực ấy, tiểu thư Audrey Hall, người được mệnh danh là ‘Viên ngọc quý chói lọi nhất Backlund’.

Trong thư, vị tiểu thư tôn quý này đề cập rằng cô đã nghe được trong một buổi tiệc rằng ngài Michel Ruyter là một nhà sưu tầm xuất sắc. Với tư cách là một người cũng có đam mê với lĩnh vực này, cô vô cùng hy vọng có thể đến tham quan bộ sưu tập của ông.

Michel Ruyter không có lý do gì để từ chối.

Rất nhanh, một chiếc xe ngựa có huy hiệu gia tộc trang nhã đã tiến đến cổng lớn.

Hai người hầu đã được dặn dò từ trước liền mở cánh cổng sắt ở bên ngoài, dẫn chiếc xe ngựa đi vòng qua vườn hoa, tiến vào trước thềm nhà.

Một vị nữ quản gia bước xuống trước, theo sau là hộ vệ và thị nữ.

Tiếp theo, một bàn tay đeo găng lụa trắng vươn ra.

Dưới sự giúp đỡ của các thị nữ, Audrey tao nhã bước lên tấm thảm mà Michel đã cho người trải sẵn.

Michel thoáng ngẩn người, rồi ánh mắt sáng rực lên. Giây phút này, ông cảm thấy tất cả những đóa hoa trong vườn dường như đều lu mờ trước vẻ đẹp của cô.

Ông tiến lên hai bước, ngả mũ cúi chào:

"Xin chào mừng tiểu thư tôn quý.

"Cô ghé thăm là niềm vinh hạnh cho tôi và cả gia đình."

Audrey gỡ chiếc mũ có mạng che mặt xuống, đưa cho thị nữ, đáp lại vài câu xã giao rồi theo chân Michel Ruyter đi qua phòng khách, tiến vào phòng sưu tầm ở tầng một.

Đến đây, Michel dường như đã tìm lại được sự tự tin của một người chủ nhà, bắt đầu từ phía bên trái, chỉ vào các món đồ sưu tầm và giới thiệu:

"Đây là chiếc mũ giáp từ thời Chiến tranh Hoa Hồng Trắng. Sau một thời gian dài nghiên cứu, tôi có thể xác nhận chủ nhân của nó là một thành viên của gia tộc Solon, khi đó, họ vẫn còn là hoàng tộc."

Chiếc mũ giáp màu vàng được thiết kế tinh xảo, đỉnh mũ có vật trang trí hình một con chim đang sải cánh, còn phần che mặt được ghép từ những miếng kim loại hình vảy cá.

"Tổ tiên của tôi đã được ban tước vị đầu tiên chính trong cuộc chiến này." Audrey hứng thú đáp lại.

Cô nhanh chóng điều chỉnh tâm trạng, để bản thân trông như một vị khách đến tham quan thật sự.

"Thất bại trong Chiến tranh Hai Mươi Năm đã khiến vương quốc phải chịu đựng khuất nhục trong nhiều năm, nhưng nó cũng tôi luyện nên biết bao anh hùng." Michel nịnh hót một câu.

Chiến tranh Hoa Hồng Trắng xảy ra sau Chiến tranh Hai Mươi Năm và trước Trận chiến Lời thề, khi Ruen đánh bại Intis và một lần nữa trở nên hùng mạnh.

Michel tiếp tục giới thiệu những món sưu tầm của mình, Audrey lắng nghe vô cùng tập trung, thỉnh thoảng lại đặt câu hỏi, trao đổi với ông.

Cuối cùng, Michel chỉ tay về phía một quyển nhật ký có bìa da màu đen:

"Nó thuộc về một kỵ sĩ đã đồn trú trên đảo Sunia trong Chiến tranh Hai Mươi Năm.

"Tên của vị kỵ sĩ này đã phai mờ trong dòng chảy lịch sử, chỉ còn lại quyển nhật ký này chứng minh rằng anh ta đã từng tồn tại, đã kiên cường bám trụ tại đảo Sunia cho đến giây phút cuối cùng.

"Quyển nhật ký này không chỉ là tài liệu trực tiếp để nghiên cứu giai đoạn lịch sử đó, mà bản thân nó cũng ẩn chứa một vấn đề nhất định. Vị kỵ sĩ đó có nhiều thói quen ngữ pháp rất lạ, đây có thể là manh mối giúp chúng ta tìm ra thân phận thật sự của anh ta."

Audrey có trực giác rằng quyển nhật ký này chính là mục tiêu của mình, vì thế cô bèn tiến lại gần hơn một chút, quả nhiên phát hiện trên bìa da màu đen có những đường cong mờ nhạt, chúng cùng nhau bao quanh hình một con rồng khổng lồ được vẽ theo lối trừu tượng.

Dựa vào giọng điệu giới thiệu và những biểu cảm nhỏ nhặt của Phó giáo sư Michel, cô nhận thấy sự hứng thú của ông đối với quyển nhật ký này chủ yếu tập trung vào nội dung bên trong chứ không phải bản thân nó. Ông không quá yêu quý nó... Mình có cơ hội rất lớn để mua được nó... Audrey bình tĩnh đưa ra phán đoán, cô nghiêng đầu, mỉm cười nhìn Michel Ruyter và hỏi:

"Cụ thể là những thói quen lạ nào ạ?"

"Ông ấy thích dùng câu đơn, những câu rất ngắn gọn..." Michel giảng giải với vẻ đầy tự hào.

Audrey vẫn là một người lắng nghe xuất sắc, cô mỉm cười nhìn ông, tỏ vẻ vô cùng chăm chú, điều này càng khiến Michel nói say sưa hơn.

Nghe một lúc, cô bỗng cảm thấy thói quen ngữ pháp của vị kỵ sĩ kia có chút quen thuộc.

"Đó là..." Đôi mắt Audrey khẽ thay đổi, cô nhanh chóng nhớ ra nguồn gốc của cảm giác quen thuộc này.

Đó là thói quen ngữ pháp của tiếng Cự Long mà cô đã thực sự học và nắm vững những điều cơ bản!

Một vị kỵ sĩ hiểu được tiếng Cự Long, thậm chí trong giai đoạn trưởng thành còn chủ yếu sử dụng tiếng Cự Long... Thảo nào "Hội Tâm Lý Luyện Kim" lại muốn có được quyển nhật ký mà anh ta để lại... Audrey giật mình thu lại dòng suy nghĩ, vui vẻ tiếp tục trao đổi với Michel Ruyter về vấn đề ngữ pháp này.

Rất nhanh, họ đã thảo luận xong về quyển nhật ký, Michel bắt đầu giới thiệu đến món đồ sưu tầm tiếp theo.

Thời gian trôi đi, cuộc tham quan dần đi đến hồi kết. Vốn dĩ Audrey định đợi đến lần gặp sau mới ngỏ lời mua, để mục đích của mình không quá lộ liễu. Nhưng bầu không khí thân thiện và cuộc trò chuyện tự nhiên khiến cô cảm thấy đây chính là một cơ hội tốt, vì thế cô liền sử dụng năng lực của chiếc vòng cổ "Nói Dối", khiến hai má mình ửng lên một màu hồng e thẹn:

"Ngài Ruyter, chiếc mũ giáp của hoàng tộc Solon từ thời Chiến tranh Hoa Hồng Trắng kia là một vật kỷ niệm về tổ tiên của tôi. Tôi xin mạn phép hỏi một câu, liệu tôi có thể mua nó từ chỗ ngài không? Và cả quyển nhật ký từ thời Chiến tranh Hai Mươi Năm nữa, vì tôi vô cùng kính nể vị kỵ sĩ đã kiên cường bám trụ tại đảo Sunia, nên cũng rất muốn sở hữu nó.

"Tôi biết đây là một yêu cầu không được lịch sự cho lắm, nhưng hy vọng ngài có thể thấu hiểu cho tâm trạng của tôi. Đương nhiên, ngài hoàn toàn có quyền từ chối."

Ánh mắt cô khẽ lay động, có chút né tránh, nửa cố ý nửa chân thật, khiến bản thân trông vừa chột dạ, vừa rụt rè, lại vừa đáng thương.

Michel bất giác dời tầm mắt đi, giọng ông dịu lại:

"Tôi là một nhà sưu tầm, tôi không bán các món đồ trong bộ sưu tập của mình."

Giọng điệu và cách dùng từ của ông ấy không đủ kiên quyết... Thông tin thu thập được trước đó cho thấy, ông ấy là một quý ông rất coi trọng danh dự, việc dùng tiền để mua thẳng đồ sưu tầm của ông có lẽ là cách mà ông không thể chấp nhận được... "Hội Tâm Lý Luyện Kim" không giao nhiệm vụ này cho người khác, một mặt là để mình tích lũy cống hiến, mặt khác hẳn là vì e dè thái độ của vị phó giáo sư này... Phải đổi cách khác... Trước khi đến đây, Audrey đã cẩn thận vạch ra nhiều phương án khác nhau dựa trên những thông tin thu thập được. Sau một thoáng suy nghĩ, cô lập tức chuyển chủ đề:

"Ngài Ruyter, tôi nghe nói ngài đang cố gắng thành lập một viện nghiên cứu cổ vật tại Đại học Storn?"

"Đúng vậy, đó là mục tiêu của tôi trong mấy năm gần đây." Michel một lần nữa nhìn về phía Audrey, thản nhiên đáp.

Đề xuất Huyền Huyễn: Xuyên Thành Thế Thân Rồi Phi Thăng
Quay lại truyện Quỷ Bí Chi Chủ
BÌNH LUẬN
Tuan Nguyen
Tuan Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor rất nhiều ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện