Ánh mắt Kano rõ ràng trợn to, thân thể còng queo của ông ta suýt nữa thì thẳng lên:
"Cậu làm thế nào đến được nơi này?"
Trong mắt ông ta, cậu học trò này của Roy Kim đáng lẽ đã sớm bị con xúc xắc đùa chết rồi.
Darkwell vội chỉ vào Hermann Sparrow, nói:
"Nhờ có vị tiên sinh này, ngài ấy là một nhà mạo hiểm hùng mạnh, đã cung cấp sự bảo vệ hiệu quả nhất cùng phương pháp phong ấn con xúc xắc trong thời gian ngắn."
"Phương pháp gì?" Người gõ chuông Kano bật thốt lên hỏi.
Klein mỉm cười nói:
"Bí mật kinh doanh."
Sắc mặt Kano biến đổi vài lần, ông ta đặt tay lên ngực, cúi người:
"Tôi xin đại diện cho tổ chức của chúng tôi, cảm tạ sự giúp đỡ của anh."
Darkwell nhân cơ hội nói:
"Giá thuê ngài ấy là 1.000 bảng kèm theo một yêu cầu, yêu cầu là chúng ta giúp ngài ấy tìm kiếm một vật phẩm thần kỳ có tính công kích mạnh mẽ mà hiệu quả xấu không quá nghiêm trọng, ngài ấy sẽ mua với giá hợp lý.
"Ừm, tôi chỉ có hơn 300 bảng một chút, cho nên chỉ ứng trước chừng đó, còn lại, chỉ có thể trông cậy vào mọi người..."
Kano lặng lẽ nghe xong, khóe miệng khẽ động nói:
"Tôi chỉ có hơn 100 bảng..."
Bỗng nhiên, bầu không khí trong phòng người gõ chuông lặng ngắt như tờ. Gió từ bên ngoài lùa qua khe hở, thổi vào, lướt qua mặt ba người.
Cuối cùng, Kano lại mở miệng:
"Có lẽ Nghị viên Richard có, tôi sẽ đưa hai người đi gặp ông ấy."
Xem ra ông ta khá tin tưởng chúng ta. Dù sao một Nghị viên Vận mệnh cũng không thể so sánh với "Xúc xắc Xác suất", nếu chúng ta thật sự có vấn đề, thì đã không mang con xúc xắc đến đây, để tránh xảy ra bất trắc và bị cướp mất vật phẩm độc nhất này... Klein nhìn người gõ chuông Kano từ trong góc phòng lấy ra một ngọn đèn bão.
Lúc này, anh lặng lẽ mở Linh Thị, quan sát đối phương một cách đơn giản.
Vừa quan sát, Klein đã suýt nhíu mày, bởi vì màu sắc khí tràng của Kano vô cùng kỳ lạ.
Màu sắc cảm xúc của ông ta không có gì bất thường, nhưng trạng thái đại diện cho cơ thể lại có vẻ không được tự nhiên. Trái tim màu xanh, đầu màu tím, hệ tiêu hóa màu vàng, tất cả các màu sắc này cho cảm giác như được chắp vá lại với nhau, không hề hài hòa.
Tinh thần của Kano cũng cho người ta cảm giác tương tự.
Một con quái vật được chắp vá lại mà thành? Klein dựa vào kiến thức và hiểu biết của bản thân để đưa ra phán đoán sơ bộ.
Kano chuẩn bị xong đèn bão, quay đầu nhìn nhà mạo hiểm Hermann Sparrow, không có vẻ mặt gì nói:
"Tôi rất nhạy cảm với Linh Thị.
"Tôi nghĩ anh cũng đã phát hiện ra vài vấn đề. Ta không phải là một người được sinh ra tự nhiên, mà là một sản phẩm được luyện thành từ cơ thể con người của Giáo hội Đại Địa Mẫu Thần, một sản phẩm tương đối thất bại. Vì vậy, ta hoàn toàn không có năng lực ở phương diện kia."
Câu cuối cùng của ông ta là nói với Darkwell.
Kano không nói gì nữa, cầm theo đèn bão, khoác áo bào đen, thân thể cao lớn còng queo, mượn ánh hào quang mờ nhạt đó, đi xuống từng bậc thang của gác chuông trong bóng đêm yên tĩnh.
Sản phẩm được luyện thành từ cơ thể con người của Giáo hội Đại Địa Mẫu Thần ư? Nhưng nhà thờ San Draco lại thuộc về Giáo hội Bão Tố mà... Vì là một sản phẩm tương đối thất bại và không được coi trọng, Kano đã phản bội Giáo hội Đại Địa Mẫu Thần để trở thành thành viên của Học phái Sinh Mệnh? Điều này có thể lý giải, Giáo hội Đại Địa Mẫu Thần và Học phái Sinh Mệnh đều nắm giữ con đường "Dược Sư", tất nhiên sẽ có qua lại nhất định... Nhưng tại sao Học phái Sinh Mệnh lại phái một người trông có vẻ không đơn giản đến làm người gõ chuông cho Giáo hội Bão Tố? Để che giấu thân phận bình thường, hay giữa hai bên tồn tại mối liên hệ nào đó? Klein bề ngoài vẫn bình tĩnh đi theo sau Kano, từng bước ra khỏi gác chuông, vòng đến một cây cầu đá gần đó.
Vừa tới gần vòm cầu bên trái nhất, Klein chợt có cảm giác, ngẩng đầu nhìn lên trên.
Con cú mèo Harry cũng bay theo, đậu trên một cành cây.
Rắc!
Cành cây đó đột nhiên gãy, Harry rơi thẳng xuống, thật vất vả mới bay lên trở lại được, không bị rơi xuống đất.
Darkwell đang định mở miệng thì Kano đã trầm giọng giải thích:
"Nghị viên Richard đang bị thương, sức mạnh có chút mất kiểm soát. Chỉ cần đi vào một phạm vi nhất định gần ông ấy, sẽ bị dính phải vận rủi."
Kano dừng bước, ném chiếc hộp đựng xúc xắc về phía vòm cầu:
"Thưa ngài Nghị viên, học trò của Roy Kim đã mang con xúc xắc đến đây rồi."
"Tốt lắm." Một giọng nói khàn khàn vang lên từ sâu trong vòm cầu tăm tối.
Một bàn tay mọc vài chiếc vảy trắng bạc mò mẫm vươn ra từ trong bóng tối, đè lên chiếc hộp rơi trên nền đất bùn.
Tiếp đó, ông ta mở hộp, lấy ra viên xúc xắc màu trắng ngà bên trong.
Bàn tay còn lại, cũng có vảy trắng bạc, được đưa ra theo, trong lòng bàn tay nắm một vật phẩm trông như làm bằng da.
Vật phẩm đó trông giống một đoạn ống nước, đầu đuôi nối liền nhau, dưới ánh trăng đỏ rực hiện ra màu xám trắng, bề mặt có những phù hiệu và ký hiệu phức tạp, cùng với không ít cổ ngữ Hermes ám chỉ "Rắn Thủy Ngân" Will Onsetin.
Nghị viên Vận mệnh Richard mở vật phẩm này ra, nhét "Xúc xắc Xác suất" vào trong, sau đó lại để đầu đuôi của nó nối liền với nhau.
Dùng vận mệnh lặp lại trong biên độ nhỏ để phong ấn "Xúc xắc Xác suất", khiến nó luôn ở trong trạng thái ngủ say hoặc tĩnh lặng? Quả nhiên, "Rắn Thủy Ngân" Will Onsetin đã đoán được những chuyện tương tự và có sự chuẩn bị nhất định... Klein thầm thở phào, thu hồi tầm mắt, nghe Richard trầm giọng nói:
"Tôi đã biết thỏa thuận của các người, ngài Hermann Sparrow.
"Vật phẩm thần kỳ thì chờ tôi hồi phục sẽ giúp anh tìm kiếm.
"700 bảng còn lại... tôi sẽ lập tức gia tăng may mắn cho anh, anh đến vài sòng bạc ở Olavi chơi một chút là có thể thu về khoản thù lao tương ứng. Nhớ kỹ, mỗi sòng bạc không được thắng quá 200 bảng, và tổng cộng cũng không được vượt quá 700 bảng."
Nói cách khác, ông ta cũng không có tiền... Xem bộ dạng bị thương phải trốn chui trốn nhủi của ông ta, không mang theo tiền cũng là chuyện bình thường... Klein khẽ gật đầu một cách khó nhận ra, đáp:
"Được."
Anh chờ đợi vài chục giây nhưng không cảm thấy gì, lúc này Nghị viên Vận mệnh Richard lại thở ra một hơi, nói:
"Anh đã đủ may mắn rồi."
Thật không? Klein quyết định tin tưởng đối phương. Anh không làm phiền Darkwell báo cáo chuyện thầy mình bị giam giữ với trưởng bối, mà dựa theo lời giới thiệu của người gõ chuông Kano, tìm đến một sòng bạc gần đó và ngồi vào bàn chơi bài 21 điểm.
Hơn 10 phút sau, anh rời khỏi sòng bạc với vẻ mặt vừa hoang mang vừa ngây dại.
Anh vừa rồi không những không thắng được tiền, mà còn thua mất 30 bảng!
Bảo là gia tăng may mắn cơ mà? Tại sao mình lại tin ông ta chứ? Lão già này đúng là đồ lừa đảo... Klein không chút do dự, quay trở lại cây cầu đá kia, tiến đến gần vòm cầu.
"Nhanh vậy sao? Vận may quả là không tệ nhỉ." Richard ở dưới vòm cầu tăm tối vừa ho vừa cười nói.
Lúc này, Darkwell và con cú mèo Harry đã đi tìm một khách sạn gần đó.
Klein đáp lại với vẻ mặt không đổi:
"Thua rồi."
"Thua..." Richard lẩm bẩm từ này, rất lâu sau vẫn không nói nên lời.
Trong khung cảnh tối tăm tĩnh lặng, một con cú mèo bình thường bất an bay vụt qua.
Đèn ga ở hai bên cầu đá lặng lẽ chiếu sáng, nhưng không thể nào xua tan được bóng tối bên dưới, chỉ có ánh đỏ ảm đạm từ trên trời cao rải xuống mới có thể miễn cưỡng soi tỏ lớp bùn đất màu nâu.
Nghị viên Vận mệnh Richard ẩn mình trong vòm cầu, hồi lâu không phát ra âm thanh, khiến Klein không khỏi nghi ngờ liệu có phải đối phương vì bị thương quá nặng, cộng thêm việc phán đoán sai về mình, nên việc gia tăng may mắn mới thất bại hay không.
Ngay lúc Klein định mở miệng để thăm dò tình hình, Richard ho hai tiếng rồi trầm giọng nói:
"Không hổ là nhà mạo hiểm hùng mạnh có thể phong ấn con xúc xắc trong thời gian ngắn...
"Tình hình hiện tại nằm ngoài dự đoán của tôi. Khụ, tôi rất ngạc nhiên, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì khiến cho việc gia tăng may mắn của tôi hoàn toàn không có hiệu quả."
Đề xuất Hiện Đại: Thập Niên 90: Thiên Kim Giả Có Tám Người Anh Trai Là Long Ngạo Thiên
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ