Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 678: Tung xúc sắc (2)

Ban đầu, anh hy vọng người tới chỉ có thể cảm ứng một cách mơ hồ, xác định được một phạm vi đại khái chứ không thể tìm ra mình hay "Xúc xắc Xác suất". Nhưng nghĩ lại, đây là một chuyến tàu, xung quanh lại là biển cả mênh mông không một bóng người, mục tiêu gần như không khó để khóa chặt. Đến lúc đó, phiền phức sẽ càng lớn hơn, nên anh đành phải quyết đoán từ bỏ.

Phía trên tàu khách, hư không đột nhiên bị xé rách, một cánh cửa vô hình giăng kín các loại phù hiệu phức tạp lờ mờ hiện ra.

Hai bàn tay hơi tái nhợt vươn ra từ khe cửa, kéo mạnh về phía sau để cả thân thể bước ra.

Ông ta đội một chiếc mũ mềm màu đen mà người già yêu thích cùng một chiếc trường bào cổ điển màu sẫm, trông chưa đến bốn mươi tuổi, mái tóc nâu hơi xoăn toát ra cảm giác vô cùng cứng cỏi.

Trong đôi mắt tối tăm của ông ta dường như có vô số ảo ảnh chập chờn, lại tựa như ẩn giấu những thế giới hỗn loạn chồng chất lên nhau.

Klein cảm nhận được nguy hiểm càng thêm mãnh liệt, chỉ một thoáng biến sắc đã khiến Darkwell và con cú mèo Harry sợ đến không dám nhúc nhích.

Anh không hề do dự, dựa theo phương án đã dự tính sẵn cho tình huống tương tự trong mấy ngày qua, anh ngả người về phía trước, chộp lấy "Xúc xắc Xác suất".

"Tiến hành phán định hành vi đối với người vừa đến có ác ý, tôi muốn 1 điểm!" Klein trầm giọng nói nhỏ, ném viên xúc xắc màu trắng ngà ra, đồng thời thầm cầu nguyện với Nữ Thần trong lòng, hy vọng viên xúc xắc vừa trải qua một phen đe dọa cách đây không lâu sẽ ngoan ngoãn nghe lời và phát huy tác dụng.

Cùng lúc đó, anh tỏ ra cực kỳ trấn định, để tránh cho viên xúc xắc cảm nhận được sự căng thẳng của mình mà nhân cơ hội phá đám.

Trong tiếng lộc cộc, "Xúc xắc Xác suất" quay cuồng vài vòng rồi dừng lại ở mặt 1 điểm đỏ tươi như máu.

Trên không trung phía trên tàu khách, đôi mắt của người đàn ông mặc áo choàng đen chưa đến bốn mươi tuổi đã phản chiếu hình ảnh của cả con tàu.

Ông ta tỏa linh tính ra quét một vòng, rồi đưa tay tóm vào khoảng không phía trước, mạnh mẽ kéo ra một cánh cửa lớn gần như vô hình.

Vị cường giả này bước vào trong, biến mất khỏi vị trí ban đầu.

Trong khoang hạng nhất, Klein nhất thời cảm thấy nguy hiểm đã đi xa, không nén được mà lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.

Anh nhìn "Xúc xắc Xác suất" trên bàn, không khỏi thầm cảm khái:

"Nếu tác dụng phụ của viên xúc xắc này không lớn đến vậy, lại có thể tận dụng triệt để thì đúng là thần khí!

"Không hổ là vật phong ấn cấp '0', không hổ là tính duy nhất của con đường 'Quái vật'..."

"Vừa rồi, vừa rồi đã xảy ra chuyện gì vậy?" Dược sư béo Darkwell lúc này mới lấy lại được dũng khí, cẩn thận hỏi.

Klein vẫn giữ nguyên tư thế, bình tĩnh đáp:

"Anh không cần biết."

"Tôi hiểu, tôi hiểu, biết càng nhiều càng nguy hiểm." Darkwell lau mồ hôi lạnh trên trán.

Mấy giờ tiếp theo, không có bất kỳ sự cố ngoài ý muốn nào xảy ra nữa. Sau khi mặt trời lặn xuống dưới đường chân trời, sắc trời hoàn toàn tối sầm, Klein cuối cùng cũng thấy một ngọn hải đăng cao chót vót xuất hiện ở phía không xa.

Olavi nằm ở phía đông bắc quần đảo Roth, nếu đi đường thẳng thì không xa, nhưng tuyến đường an toàn lại cong queo lắt léo, khiến hành trình dài thêm mấy trăm hải lý.

Nó vốn là một hòn đảo nguyên thủy có các sinh vật phi phàm tồn tại chứ không có con người sinh sống. Sau khi thời đại săn bắn kết thúc, Vương quốc Ruen biến nơi này thành chốn lưu đày phạm nhân, khiến đảo Olavi dần dần có làng mạc và thị trấn.

Sau khi một số hòn đảo ở phía đông được phát hiện và trở thành thuộc địa, nơi này dựa vào tuyến đường an toàn thuận lợi và tài nguyên thiên nhiên phong phú đã thu hút không ít dân di cư mới, tạo nên một thành phố cảng tương đối sầm uất.

Ánh sáng hải đăng trong màn đêm tăm tối trông thật rõ ràng và ấm áp, dẫn đường cho tàu khách vào cảng, bỏ neo ở bến tàu.

"Cuối cùng cũng đến nơi, cảm tạ Trăng Đỏ và vận mệnh đã phù hộ." Dược sư béo Darkwell nhảy xuống bậc thang cuối cùng, dẫm lên nền xi măng vững chắc.

Nếu phải nói thật thì ngoài vận mệnh, anh ta còn phải cảm ơn sự phù hộ của "Kẻ Khờ" và "Hải Thần"... Klein một tay xách vali, một tay cầm ba toong.

Darkwell cất kỹ hộp nhẫn chứa "Xúc xắc Xác suất", không chút chậm trễ hỏi thăm chỗ ở của người gõ chuông Kano, rồi lên một chiếc xe ngựa, đi thẳng đến nhà thờ San Draco, tiến vào tháp chuông to lớn được sơn những màu đỏ, lam, vàng một cách táo bạo.

Trong tháp chuông, Kano có một căn phòng nhỏ của riêng mình.

Cốc, cốc, cốc, Darkwell gõ cửa ba lần liên tiếp, nôn nóng muốn giao vật phẩm trong tay đi.

Két một tiếng, cánh cửa gỗ màu nâu sáng mở ra, một người đàn ông thân hình cao lớn nhưng lưng hơi còng bước ra từ trong phòng.

Ông ta trông khoảng 40 tuổi, ngũ quan nếu nhìn riêng thì không có vấn đề gì, nhưng khi kết hợp lại với nhau lại tạo ra một cảm giác không hề hài hòa.

Klein chỉ liếc mắt một cái đã phát hiện hai mắt ông ta một cao một thấp, hai lỗ mũi một lớn một nhỏ, cơ mặt bên trái hơi chùng xuống khiến khóe miệng trễ xuống, trong khi bên phải thì ngược lại.

Hai chân của Kano rõ ràng một dài một ngắn, cánh tay một cường tráng một gầy yếu, cả người cực kỳ bất đối xứng, cực kỳ xấu xí.

"Các người là ai?" Kano mặc trường bào màu đen liếc nhìn hai người.

"Ông là người gõ chuông Kano?" Dược sư béo Darkwell cẩn thận hỏi lại.

Kano cười với một bên khóe miệng cao một bên khóe miệng thấp:

"Người xấu xí như tôi, chắc là không có người thứ hai đâu."

"Quả thật." Darkwell gật đầu một cách thành thật, rồi cười nói, "Xem ra tâm tính của ông rất tốt. Thật ra, đối với đàn ông, ngoại hình không quan trọng, năng lực 'phương diện kia' mạnh mới là mấu chốt."

Ha, đó là do anh chưa thấy mấy cô nàng sống ảo thứ thiệt thôi... Klein, người từng sống ở thời đại mà các ngôi sao "đập đi xây lại" là chuyện thường, chỉ cười nhạt bên cạnh.

Sắc mặt Kano hơi trầm xuống:

"Tôi không muốn thảo luận chuyện này."

"Phương diện kia của ông có vấn đề à? Không sao, tôi có đủ loại thuốc, tuyệt đối có một loại chữa được vấn đề của ông..." Darkwell còn chưa nói xong đã bị Klein, vì sợ ông ta bị đánh chết tại chỗ, bước lên một bước chặn trước nửa người.

Klein trầm giọng nói:

"Anh ấy là học trò của Roy Kim."

"Tôi đoán được rồi, Roy Kim có miêu tả đặc điểm của cậu ta." Kano tránh đường, mời hai người vào.

Phòng của ông ta cực kỳ nhỏ, chỉ có một chiếc giường và một cái tủ có thể dùng làm bàn ăn, nhà vệ sinh thì ở tầng dưới cùng của tháp chuông.

Darkwell lấy hộp nhẫn ra, đưa cho Kano, cười gượng:

"Thầy tôi bảo tôi chuyển vật này cho ông."

Kano mở ra xem, thấy mặt xúc xắc đang ngửa lên là 4 điểm, ông ta rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, nói với Darkwell:

"Cậu không đến nỗi không đáng tin như lời thầy cậu nói. Xem ra cậu đã không thử sử dụng nó, làm vậy sẽ khiến nó thức tỉnh, khiến nó nhận ra mình không còn bị phong ấn nữa."

"..." Mặt dược sư béo đỏ lên, thành thật nói, "Nó chỉ là bây giờ có vẻ yên tĩnh thôi, khoảng hai giờ nữa nó sẽ lại tự chuyển động, ông tốt nhất nên nghĩ cách phong ấn nó lại lần nữa."

Da mặt Kano co giật:

"Lại?"

"Chuyện là, tôi không cẩn thận làm rơi nó xuống đất, sau đó nó... nó dần dần sống lại..." Darkwell theo bản năng muốn liếc nhìn con cú mèo Harry, nhưng lại phát hiện nó không vào theo mà đang đứng gác ở ngoài tháp chuông.

Đề xuất Hiện Đại: Vợ Tôi Và Người Tình Trong Mộng Đã Cùng Nhau Đi Vào Cõi Chết
Quay lại truyện Quỷ Bí Chi Chủ
BÌNH LUẬN
joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor rất nhiều ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện