Anh ta thẳng người, nhìn về phía ngọn núi cao ngất ở trung tâm hòn đảo nguyên thủy và khu rừng rậm xung quanh, cảm nhận được nơi đó ẩn giấu vô số hiểm nguy khó tả.
Thực lực của mình hiện tại vẫn chưa đủ để thăm dò nơi này... Arges thu hồi tầm mắt, bước về phía rìa đảo, luôn cảnh giác xem có "Kẻ Săn Mồi" nào khác ở xung quanh không.
Rất nhanh, anh ta nhảy xuống biển, nhờ vào năng lực "Nhà Hàng Hải", ung dung bơi ra xa. Con thuyền u linh của anh ta đang đậu ở đó, các thủy thủ vẫn đang ngủ say dưới tác dụng của khí gây tê từ Huyết tộc.
Để đến được hòn đảo nguyên thủy này, con thuyền phải đi chệch khỏi tuyến hàng hải chính, di chuyển ít nhất sáu tiếng đồng hồ giữa những cơn bão và hải quái rình rập, lúc nào cũng có nguy cơ chìm tàu. Chỉ có nhà hàng hải quen thuộc hải trình mới có thể đưa thuyền đến vùng phụ cận.
...
Đêm khuya buông xuống, Klein, sau một ngày tĩnh dưỡng, đặt tờ báo xuống rồi chui vào chăn.
Khi sắp chìm vào giấc ngủ, anh bỗng nghĩ tới một vấn đề.
Danis về tàu "Golden Dream" rồi, một mình ở căn phòng lớn thế này có phải hơi lãng phí không? Klein khẽ gật đầu, quyết định rạng sáng mai sẽ trả phòng để đổi sang một khách sạn khác.
Sau khi quyết định xong, anh nhanh chóng thiếp đi, rồi đột nhiên tỉnh táo lại giữa cơn mơ màng.
Anh biết có một thế lực đã xâm nhập vào cõi mộng của mình!
Ngay cả sự xâm nhập của "Rắn Vận Mệnh" mà mình cũng phát hiện được, mình lợi hại thật, không, phải là sương mù xám rất lợi hại... Klein nhìn quanh, phát hiện mình đang ở trên một bình nguyên hoang vu, tối đen, cách đó không xa là một tòa tháp nhọn màu đen.
Đây là hình ảnh anh từng thấy trong cõi mộng của bác sĩ Alan, nhưng lúc này trên đỉnh tháp đã không còn con rắn lớn màu trắng bạc thần bí kia nữa.
Klein trầm ngâm gật đầu, sải bước nhanh hơn tiến vào tòa tháp tối đen. Nơi đây vẫn cũ nát mục ruỗng, bố cục hỗn loạn, cầu thang khi thì xoắn ốc đi lên, khi thì dốc xuống, các căn phòng có cái bình thường, có cái lộn ngược, có cái lại được khảm vào những vị trí kỳ quặc.
Đi qua từng cánh cửa, xuyên qua từng bức tường, Klein một lần nữa tiến vào sâu bên trong tòa tháp đen.
Nơi này rải rác những lá bài Tarot, vây quanh một khoảng đất hơi nhô lên ở chính giữa.
Trên đó có một dòng chữ màu trắng bạc và một bức chân dung.
Bức chân dung là của gã dược sư béo, còn dòng chữ màu trắng bạc hợp thành một câu:
"Báo cho Darkwell biết."
Gã dược sư béo tên là Darkwell... Will Onsetin đúng là "Rắn Vận Mệnh" của Học phái Sinh Mệnh, và mình thật sự có thể dùng hạc giấy để liên lạc với ông ta trong mơ... Klein chờ một lúc, thấy không có thêm gợi ý nào khác thì rời khỏi cõi mộng, ngủ tiếp.
...
Rạng sáng, sau khi hỏi rõ rằng trả phòng vào buổi trưa sẽ không bị tính thêm phí, Klein đội mũ phớt, bắt xe ngựa đến trước cửa "Red Theater".
Nhà thổ nổi danh này đang trong thời điểm vắng vẻ nhất, yên tĩnh như một ngôi nhà ma.
Klein liếc nhìn một cái rồi đi sang con hẻm đối diện, tiến vào tiệm thảo dược của Darkwell.
Anh chợt có cảm ứng, ngẩng đầu nhìn lên mái nhà, thấy một con cú mèo béo ú đang đứng ở đó, bình tĩnh nhìn mình.
Gã dược sư béo này có vẻ như đang thử thuần hóa một động vật phi phàm... Klein đăm chiêu thu hồi tầm mắt, gõ cửa.
Cốc cốc cốc, cốc cốc cốc!
Anh chờ một lúc thì thấy gã dược sư béo Darkwell vẫn còn ngái ngủ ra mở cửa.
"... Cậu không có bệnh." Darkwell quan sát một hồi rồi nói.
Klein vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng của Hermann Sparrow, lịch sự nhếch khóe miệng:
"Chào buổi sáng, ngài dược sư."
"Tôi đã tìm được sư phụ của cậu rồi."
"Thật sao?" Gã dược sư béo Darkwell không dám tin hỏi lại, "Cậu mới nhận ủy thác hôm kia mà..."
Mình mới nhận ủy thác hôm kia thôi mà, lẽ ra khi nào tìm được thì mới liên lạc chứ? Nếu không phải tốn một ngày chờ "Rắn Vận Mệnh" Will Onsetin định vị lại, mình còn có thể đến sớm hơn 24 giờ... Đây mới gọi là chuyên nghiệp! Klein bình thản đáp:
"Anh có thể chọn không nghe."
Những lời tiếp theo của gã dược sư béo Darkwell bị nghẹn lại, cơ mặt gã giật giật rồi nói:
"Anh nói đi."
Klein điềm nhiên nói thẳng:
"Tôi nhận được tin tức, Roy Kim đã bị quân đội bí mật bắt giữ, hiện đang bị giam trong Phủ Tổng Đốc."
Tin tức này lấy từ ma kính Arodes... Anh thầm bổ sung trong lòng.
"Thật sao?" Darkwell không kiềm được, mắt trợn trừng, buột miệng hỏi lại.
Klein khẽ gật đầu rồi nói:
"Nguồn tin của tôi đủ đáng tin cậy."
"Nhưng tôi không có cách nào xác nhận..." Darkwell do dự.
"Bởi vì chuyện này liên quan đến một Vật Phong Ấn quan trọng của 'Học phái Sinh Mệnh'." Klein nói thẳng.
Gã dược sư béo nhất thời giật mình, lùi lại hai bước, cảnh giác nhìn quanh, sợ những lời vừa rồi bị ai đó nghe thấy.
Chuyện thế này mà có thể tùy tiện nói ngoài đường sao? Hắn biết rõ chúng ta là người của Học phái Sinh Mệnh, hắn biết rõ ông lão có liên quan đến một Vật Phong Ấn quan trọng... Ngay cả mình cũng phải đợi đến lần liên lạc cuối cùng mới biết được chuyện này... Darkwell dần dần tin vào thông tin mà nhà mạo hiểm trước mặt cung cấp.
Klein liếc con cú mèo vừa bay từ mái nhà xuống đậu trên vai gã dược sư béo rồi nói:
"Anh có thể trả thù lao rồi đấy."
"Tôi không có cách nào xác nhận, cũng không thể nào anh nói gì tôi tin nấy được..." Darkwell cứng miệng nói.
Ngay sau đó, gã liền thấy ánh mắt của nhà mạo hiểm đối diện trở nên cực kỳ lạnh lẽo.
Gã dược sư béo rùng mình một cái, vội vàng than thở:
"Thôi được, tạm tính là anh đã hoàn thành ủy thác."
Gã đau lòng lôi ra một xấp tiền mặt từ trong túi áo bào mộc mạc, đếm 100 bảng đưa cho Klein.
Tuy gã là người phi phàm, nhưng chức nghiệp là "Dược Sư" và "Thuần Thú Sư", tố chất cơ thể được cải thiện không thể hiện hoàn toàn trong chiến đấu trực diện, chưa chắc đã thắng nổi một người thường có súng lục. Còn sủng vật phi phàm được thuần dưỡng cũng chẳng có sức chiến đấu gì. Người đối diện vừa nhìn đã biết là một nhà mạo hiểm kinh nghiệm phong phú, nhiều mánh khóe, có lẽ cũng là người phi phàm, một người một cú mèo gộp lại có lẽ cũng không phải là đối thủ, chỉ đành nghe theo lời đối phương.
Tiền mình vất vả lắm mới kiếm được... Gã thầm than trong lòng.
Làm "Dược Sư" quả thật rất dễ kiếm tiền, dù đến thuộc địa ở hải ngoại cũng vậy. Nơi này có rất nhiều hải tặc, thủy thủ và nhà mạo hiểm, thành phần phức tạp, chính quyền lại quản lý tương đối lỏng lẻo, gã có thể bán một số dược phẩm cấm mà không lo bị ai tìm đến cửa. Chỉ riêng khách hàng ở "Red Theater" trong hai tháng gần đây đã mang lại cho gã số tiền nhiều hơn cả năm trước đó cộng lại.
Thế nhưng, thân là người phi phàm, chi tiêu của gã cũng rất lớn. Số tiền tích cóp trước đó đã tiêu gần hết cho việc thăng cấp lên "Thuần Thú Sư", sau đó lại nuôi sủng vật, vất vả giúp nó mua phối phương, pha chế ma dược, rồi còn mua các loại bùa chú và vật phẩm phòng thân. Số tiền thực sự tiết kiệm được cũng chỉ có vài trăm bảng mà thôi.
Đề xuất Huyền Huyễn: Muốn Phi Thăng Thì Phải Giấu Cho Kỹ Cái Đuôi Vào
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ