“Tạm thời chưa rõ lai lịch của ‘Phó Đô đốc Biển Sâu’ và ‘Phó Đô đốc Hoàng Hôn’, nhưng có thể xưng bá trên biển nhiều năm như vậy, chắc chắn không thể chỉ dựa vào sức mình…”
“Nghĩ vậy, thế lực đứng sau ‘Phó Đô đốc Bão Tố’ Zillingers trước đây là ai? Là thế lực không thể gọi tên ‘Cơn Đói Khát Luôn Ngọ Nguậy’, hay là kẻ đã lợi dụng hắn để ám sát Công tước Negan?”
“Ừm, sau này khi săn lùng các Đô đốc Hải tặc khác, tuyệt đối không được để lộ chút tin tức nào. Hơn nữa, chỉ nên thử một lần, nếu thất bại phải lập tức rút lui.” Klein đang miên man suy nghĩ thì chợt nhớ ra một chuyện.
Đó là con hạc giấy do Xà Thủy Ngân Will Onsetin đích thân gấp vẫn còn nằm trong tay anh!
Klein vẫn nhớ như in chuyện về con hạc giấy này. Bởi vì trước đó, ‘Xà Vận Mệnh’ Will Onsetin đã thông qua vật phẩm đó để định vị linh thể của bác sĩ Alan, truyền tin tức cho ông trong lúc ông đang du hành cõi linh giới trong mơ, từ đó hình thành ám thị và diễn hóa thành một giấc mơ đặc biệt.
Sau đó, Klein dùng con hạc giấy mình tự gấp để thay thế cho con hạc của Will Onsetin, mang lên trên sương xám để bói toán và đã thu được kết luận hữu hiệu. Mãi cho đến khi vợ bác sĩ Alan mang thai, anh mới dựa vào việc suy tính thời gian cùng với hiểu biết mơ hồ về tình hình từ Danh sách 1 đến Danh sách 0, để rồi đoán ra Will Onsetin chính là đang tự nuốt đuôi để tái sinh. Anh suy đoán đối phương đang tranh đấu với một ‘Xà Vận Mệnh’ khác để giành lấy vị trí Danh sách 0, còn cơn ác mộng mà con hạc giấy kia mang lại chỉ là phụ, tác dụng thật sự là giúp Will Onsetin trở thành một đứa trẻ sơ sinh bằng một phương thức bí ẩn.
Điều nực cười nhất là, con hạc giấy do Klein gấp lại bị các Kẻ Gác Đêm ở Backlund nhầm thành bản gốc của Will Onsetin, và họ đã dùng kỹ thuật còn thô kệch hơn để làm giả một con khác thay thế.
“Con hạc của Will Onsetin vẫn được mình cất trên sương xám, suýt nữa thì quên mất… Dùng nó để bói toán chỉ nhận được những gợi ý cực kỳ mơ hồ. Nếu không có những lần gặp gỡ khác, rất khó để suy ra đứa trẻ mà vợ bác sĩ Alan đang mang trong bụng chính là Will Onsetin. Nhưng ngược lại, Will Onsetin có thể lợi dụng nó để thực hiện định vị cõi linh giới, cũng giống như Ma Kính Arrodes dựa vào khí tức của sương xám để kết nối với chiếc máy điện báo vô tuyến từ cõi linh giới vậy…”
“Ồ, có vẻ như có thể làm được gì đó…” Klein chợt ngồi thẳng người, một ý tưởng cực kỳ táo bạo nảy ra trong đầu.
Anh muốn lợi dụng con hạc giấy đó để liên lạc với Will Onsetin trong mơ!
Việc này có lẽ không có tác dụng gì với mình hiện tại, thậm chí còn tiềm ẩn nguy hiểm nhất định. Nhưng nếu Will Onsetin thật sự là ‘Xà Vận Mệnh’ của Học phái Sinh Mệnh, việc cung cấp thông tin tương ứng chắc chắn sẽ đổi lại được thiện cảm… Đối với một tồn tại cấp Vua Thiên Sứ, đầu tư trước là điều cần thiết. Chờ đến khi ngài ấy thực sự ra đời, biết đâu sẽ nhận lại được phần thưởng gấp mấy chục lần. Dù sao thì thử cũng không chết, mà… chết cũng có thể sống lại… Klein nghĩ thầm trong lòng, nhưng hành động lại rất cẩn trọng. Anh định lên trên sương xám bói toán mức độ nguy hiểm trước, sau đó mới quyết định có nên thực hiện hay không.
Sau một hồi bận rộn, anh xác định mức độ nguy hiểm của việc này có thể chấp nhận được, bèn dùng nghi thức mang con hạc giấy từ trên sương xám về thế giới thực.
Có lẽ vì nó đến từ một ‘Xà Vận Mệnh’ Danh sách 1, con hạc giấy này không hề có điểm gì độc đáo sau một thời gian dài ở trên sương xám, trông vẫn hết sức bình thường.
“Hy vọng khí tức trên sương xám không trung hòa mất đặc tính của nó, nếu không Will Onsetin sẽ không thể định vị được. Ừm… Danh sách trước của ‘Xà Vận Mệnh’ là ‘Nhà Tiên Tri’, liệu việc mình làm có nằm trong dự đoán của Will Onsetin không nhỉ?”
“Lý do ngài ấy chọn bác sĩ Alan làm cha là vì bác sĩ Alan là bạn mình, từ đó có thể thiết lập liên hệ với mình? Suy nghĩ này có phải là quá tự luyến rồi không…”
“Tuy nhiên, có một điểm đáng ngờ. Sau khi Will Onsetin dùng hạc giấy định vị được bác sĩ Alan, sao không trực tiếp ‘đầu thai’ luôn, mà lại khiến ông ấy liên tục gặp ác mộng? Hơn nữa, cảnh trong mơ còn thể hiện rõ cuộc tranh đấu giữa các ‘Xà Vận Mệnh’. Đối với một người bình thường, ông ấy vừa không biết, cũng không thể phát huy tác dụng gì trong chuyện này, đây chẳng phải là đang nháy mắt với người mù sao?”
“Hay là Will Onsetin tạo ra cảnh trong mơ đó để cho mình xem?”
Klein nhíu mày, đưa ra một phỏng đoán.
Anh đè nén nghi hoặc, cầm lấy bút máy, chấm mực, suy nghĩ xem nên để lại câu gì trên con hạc giấy để thu hút sự chú ý của ‘Xà Vận Mệnh’ Will Onsetin.
Nên viết gì đây? Klein nghĩ đến những gì Arrodes đã mô tả về tình cảnh của Học phái Sinh Mệnh, và cảm thấy có một câu vừa có thể tóm gọn toàn bộ sự việc, lại cực kỳ súc tích và giàu cảm xúc.
Câu đó là:
“Nhà ngươi bị cho nổ rồi!”
Những lời này quá thô thiển và trực tiếp, không đủ lịch sự. Hơn nữa, cũng chưa chắc Will Onsetin đã là viện trưởng của Học phái Sinh Mệnh… Klein cân nhắc một chút, khẽ mở con hạc giấy ra, viết lên bề mặt nó một câu rất ngắn:
“Roy Kim bị bắt.”
Làm xong tất cả, Klein đặt bút máy xuống, nhét con hạc giấy vào ví da của mình, giống hệt như cách bác sĩ Alan đã làm trước đây.
…
Ở rìa hải phận Rorsted, trên một hòn đảo lớn bị sương mù che phủ, nằm lệch khỏi tuyến hàng hải chính.
Trong một tiếng kêu thảm thiết, con ác điểu màu lam lao xuống nhanh như một bóng ma, nện mạnh xuống đất, làm bùn đất văng tung tóe, máu tươi bay lả tả.
Arges Wilson không hề lơ là, đứng từ xa, giơ tay trái lên, dùng ngón cái đang đeo một chiếc nhẫn màu đen nhắm vào sinh vật phi phàm đáng sợ, chim ưng lam.
Chiếc nhẫn có một mũi nhọn lồi ra, bên trên dính vết máu khô cũ, trông vừa cổ xưa vừa tà dị.
Đây là vật phẩm thần kỳ mà anh ta dùng tiền thưởng săn được “Người Sắt” Maivit để mua từ “Thợ Rèn”, giá công bố là 5.200 bảng, nhưng thực tế chỉ tốn 3.100 bảng.
Chiếc nhẫn này tên là “Roi Tinh Thần”, có thể gây ra tổn thương tinh thần cực lớn khó lòng chống đỡ cho kẻ địch. Ngoài ra, nó chỉ tăng cường khả năng sử dụng các loại vũ khí của Arges, nên giá thực tế cũng không quá đắt đỏ.
Lúc đó, “Thợ Rèn” và bạn bè của anh ta có hai vật phẩm thần kỳ, một là “Roi Tinh Thần”, hai là “Nhẫn Vu Thuật”. Cái sau có nhiều năng lực hơn, tính ứng dụng mạnh hơn, giá cả lại không chênh lệch nhiều với cái trước, là một lựa chọn rất tốt. Nhưng sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, Arges vẫn chọn “Roi Tinh Thần”. Anh ta tin rằng nếu không có vật phẩm này, việc săn lùng chim ưng lam sẽ khó hơn gấp bội, bởi vì đó là một sinh vật phi phàm biết bay. Thực tế cũng đã chứng minh phán đoán này.
Vì thế, Arges sẵn sàng chịu đựng những cơn đau đầu hành hạ, những lúc chỉ muốn đập đầu vào tường.
Chờ đợi vài phút, thấy trên người chim ưng lam nổi lên những đốm sáng, rồi ngưng tụ thành sáu chiếc lông vũ kết tinh ở vị trí đôi cánh, Arges mới thở phào nhẹ nhõm và bước tới.
Trên trán anh ta buộc một mảnh vải, trên đó khảm một viên bảo thạch đỏ như máu, phát ra ánh sáng tựa trăng rằm.
Đây là di vật của Nam tước Ma cà rồng vốn thuộc về Emlyn White, nhưng sau khi có được nó, Arges không vội hoàn thành giao dịch mà mượn dùng đặc tính có thể khai thác sơ bộ của nó để tăng thêm một lớp bảo hiểm cho hành động săn lùng chim ưng lam của mình.
Đôi khi, làm người trung gian cũng không tệ chút nào… Arges vừa thu lại sáu chiếc lông vũ kết tinh, vừa thầm cảm thán.
Đề xuất Hiện Đại: Tỉ Muội Thế Thân
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ