Nơi này giống như quán bar Evil Dragon ở thành phố Tingen, có một khu chợ đen buôn bán thảo dược, tinh dầu, sách cổ, phù chú cùng các loại vật liệu thần bí học thông thường, nhưng điểm khác biệt là nơi đây còn bán cả đủ loại súng ống và đạn dược, Klein thậm chí còn phát hiện ra cả súng và đạn chì cổ lỗ sĩ.
A, còn có cả giấy tờ tùy thân và con dấu giả... Không hổ là thuộc địa hải ngoại, ngành nghề này phát đạt hơn Tingen nhiều... Lát nữa phải mua một lượng lớn vật liệu để làm phù chú cho lĩnh vực "Hải Thần", mua nhiều chắc sẽ được giảm giá... Klein khẽ đảo đầu, thu toàn bộ tình hình của khu vực dưới lòng đất này vào mắt.
Danis đứng bên cạnh anh vốn đã nghi ngờ kỹ thuật hóa trang của mình nên cố ý đội mũ lưỡi trai, kéo sụp vành mũ xuống rất thấp để che đi hơn nửa khuôn mặt. Lúc này, hắn cực kỳ thành thục dẫn Klein đến một phía khác của khu chợ đen, gõ lên cánh cửa đang đóng chặt theo nhịp hai tiếng dài bốn tiếng ngắn.
Phía sau cánh cửa chỉ có một ngọn nến, nó leo lét trên chiếc giá gắn tường, tỏa ra thứ ánh sáng mờ nhạt, miễn cưỡng soi sáng căn phòng không lớn này.
Danis chỉ vào những bộ áo choàng và mặt nạ được treo hoặc bày trên bàn, nói với Klein:
"Ở đây có thể tự quyết định ngụy trang thế nào, hoặc không ngụy trang cũng được."
Klein nhìn quanh một vòng, ánh mắt lướt qua đám vệ sĩ trong phòng:
"Tôi không cần."
Bây giờ mình là người cung cấp thông tin cho quân đội, Giáo hội Bão Tố cũng biết thân phận này, chẳng có gì phải sợ cả... Nếu đám hải tặc và nhà mạo hiểm kia thấy mình không ngụy trang mà nảy sinh ác ý, định tấn công thì, he he... Trong đầu Klein bỗng hiện lên cảnh tượng những khoản tiền thưởng bay về phía mình như thể đang vào mùa gặt.
Danis lén bĩu môi, cầm lấy một chiếc mặt nạ sắt đen rồi đeo lên mặt.
Sau đó, dưới sự dẫn dắt của vệ sĩ, hắn và Klein đi qua một hành lang tăm tối để tiến vào một gian phòng khác.
Nơi này được bài trí tương đối xa hoa, trên sàn trải một tấm thảm dày đến từ Nam Lục, trên tường có một chiếc giá nến lấp lánh ánh vàng rực rỡ, những ngọn nến mang hương thơm tươi mát tỏa ra từng đợt ánh sáng.
Klein lướt mắt qua, không cần Danis hỗ trợ, tự tìm một chiếc ghế sô pha bằng da màu nâu rồi ngồi xuống, ngả người ra sau, gác chân phải lên.
Nơi này đã tụ tập hơn hai mươi người, có nam, có nữ, có người mặc áo choàng trùm mũ, có người lại thản nhiên để lộ diện mạo thật. Dựa theo lời miêu tả của Danis vào buổi sáng, những người tham gia buổi tụ họp này không phải toàn bộ đều là người phi phàm, mà còn có người phát ngôn của một thế lực nào đó cùng các nhà mạo hiểm, hải tặc và những người đam mê thần bí học muốn trở thành người phi phàm.
Trong bầu không khí yên tĩnh, thời gian trôi qua tương đối chậm chạp, khoảng chừng bảy tám phút sau, một ông lão ngồi trên ghế bành thẳng lưng dậy, hai tay đan vào nhau, ha ha cười nói:
"Mọi người bắt đầu đi."
Do tuổi già, mái tóc bạc của ông ta đã khá thưa thớt, chỉ còn lại một lớp mỏng manh, nhưng đôi mắt màu nâu nhạt lại không hề vẩn đục, vẫn sáng ngời và sắc bén.
"Người triệu tập buổi tụ họp, 'Cự Lực Sĩ' Ozl, trước kia là một hải tặc khét tiếng, hiện tại là ông chủ đứng sau quán bar Fragrant Leaves." Danis hơi nghiêng người, hạ thấp giọng giới thiệu với Klein.
Thật ra buổi sáng hắn đã nói một lần, nhưng lại sợ Gehrman Sparrow sau này không vừa ý, lại giận cá chém thớt lên mình.
Bị người khác nắm đằng chuôi đúng là một chuyện thảm thương mà... Danis thầm thở dài.
Klein khẽ gật đầu một cách khó nhận ra, yên lặng quan sát người khác giao dịch.
Nơi này xuất hiện công thức ma dược của các đường tắt "Chiến Binh", "Thủy Thủ", "Kẻ Dòm Ngó Bí Mật", nhưng trước sau không có ai mua, những người bán hàng từ tràn đầy mong đợi dần chuyển sang thất vọng rồi ngừng rao bán.
Danis nhìn Gehrman Sparrow không chút biểu cảm, lại nghiêng người qua, thấp giọng giới thiệu:
"Buổi tụ họp này không có người công chứng, cũng không có nhà bói toán mạnh mẽ nên không thể đảm bảo tính xác thực của công thức ma dược. Mấy thứ này rất dễ làm giả, hơn nữa cho dù bị người ta nhận ra công thức là giả thì cũng không thể trừng phạt người bán, bởi vì hắn cũng có thể là người bị hại."
Mình biết... Đây là một trong những lý do khiến công thức ma dược không thể lưu truyền rộng rãi... Klein bỏ chân phải xuống, người hơi ngả về phía trước, cất giọng đều đều:
"Tôi cần linh tính còn sót lại của oán linh cổ xưa."
Anh không đề cập đến các vật liệu phụ trợ như mắt của tượng gargoyle sáu cánh hay nước suối Sunia màu vàng, vì lo rằng người khác có thể dựa vào đó để đoán ra mình là một "Người Không Mặt" đang chuẩn bị thăng cấp lên "Bí Ngẫu Đại Sư".
Thời ở thành phố Tingen, Klein đã dựa vào sự kết hợp của các vật liệu phụ trợ để xác định và nghi ngờ Duster Guderian là một "Người Quan Sát" chuẩn bị thăng cấp, từ đó biết rõ thân phận thành viên Hội Tâm Lý Luyện Kim của hắn.
Chỉ một linh tính còn sót lại của oán linh cổ xưa thì không thể suy đoán được nhiều, bởi vì rất nhiều nghi thức trong lĩnh vực tử linh đều sẽ dùng đến nó.
Tuy Klein không ngụy trang, nhưng sự cẩn thận cần có thì hắn vẫn phải có.
Căn phòng yên tĩnh hai giây, một giọng nói hơi khàn khàn vang lên:
"Cần bao nhiêu?"
Thật sự có sao? Klein khống chế vẻ mặt, không để niềm vui lộ ra ngoài.
Anh nghiêng đầu nhìn về phía người vừa nói, phát hiện đó là một người đàn ông chừng ba mươi tuổi có huyết thống bản địa rõ ràng.
Đối phương có làn da màu đồng, nhưng lại có vẻ u ám như thể bị thiếu dinh dưỡng lâu ngày hoặc ít tiếp xúc với ánh nắng. Gã có khuôn mặt gầy gò, gò má nhô cao, hốc mắt trũng sâu, và đôi mắt có tròng trắng nhiều hơn tròng đen.
"Một bình nhỏ." Klein lấy ra một chiếc bình kim loại nhỏ để làm ví dụ.
Người đàn ông gầy yếu kia im lặng một hồi rồi nói:
"500 bảng."
Coi như hợp lý... Klein vốn định trả giá, nhưng khóe mắt lại liếc thấy Danis đang ngồi bên cạnh.
Mình là Gehrman Sparrow, một nhà mạo hiểm lạnh lùng và điên cuồng... Klein nhẩm đi nhẩm lại câu này ba lần trong đầu, lặng lẽ hít một hơi rồi bình tĩnh gật đầu:
"Được."
Anh rút ra một xấp tiền mặt dày cộp đã chuẩn bị từ trước, đếm ra 500 bảng.
Người đàn ông có đôi mắt với tròng trắng nhiều đến đáng sợ kia lấy từ trong túi áo ra một ống nghiệm thủy tinh, tiện tay ném về phía Klein:
"Quá một năm, linh tính sẽ hoàn toàn tiêu tan."
Gã không sợ đối phương không bắt được, bởi vì cho dù có rơi vỡ thì cũng không ảnh hưởng đến bản thân vật liệu, chỉ là mất công đổi một vật chứa khác mà thôi.
Klein nhấc tay phải lên, bắt chính xác ống nghiệm thủy tinh, thấy bên trong có một cụm điểm sáng lơ lửng như ma trơi. Khi chúng chạm vào thành thủy tinh, chúng sẽ phồng lên một cách kỳ dị, hóa thành một khuôn mặt có ngũ quan mơ hồ, há miệng gào thét trong im lặng.
Là thật... Klein thầm gật đầu, đưa xấp tiền mặt 500 bảng cho người phục vụ đang đi tới để hắn chuyển cho người bán.
Giao dịch tiếp tục diễn ra, phần lớn đều thất bại, chỉ có một số ít thành công.
Gần đến lúc kết thúc, người triệu tập buổi tụ họp, "Cự Lực Sĩ" Ozl cười một tiếng rồi nói:
"Tôi có một ủy thác."
Ông ta vừa nói vừa rút ra một tấm ảnh từ trong túi áo bên hông:
"Tìm được người trong ảnh, thù lao là 1.000 bảng, hoặc vật liệu phi phàm thông thường có giá trị tương đương. Nhớ kỹ, không được làm hại cô ấy."
1.000 bảng? Con số này có thể khiến đại đa số nhà mạo hiểm phát điên... Không biết là tìm ai mà lại đưa ra mức thù lao cao như vậy... Klein không hề ngạc nhiên khi thấy tất cả mọi người ở đây đều tỏ ý muốn thử một lần.
Bức ảnh bắt đầu được chuyền đi ngược chiều kim đồng hồ, vài phút sau thì đến tay Klein.
Đề xuất Ngược Tâm: Thiếu Soái, Phu Nhân Người Lại Ghen Rồi
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ