"Ở trong linh giới, 'mọi việc' trở nên đơn giản hơn. Nơi này không phân chia xa gần, cao thấp, trái phải, vị trí và khoảng cách đều cực kỳ hỗn loạn. 'Vua Năm Biển' Nast có lẽ chỉ định dạo một vòng trong linh giới, nhưng kết quả là vừa bước vào đã thấy mình lướt ngang qua ta. Điều này không cần tuân thủ sự ràng buộc và hạn chế của vị trí địa lý trong thực tế." Klein vừa suy nghĩ vừa khẽ gõ ngón tay lên mép chiếc bàn dài loang lổ.
Mặt khác, anh khẳng định chắc chắn một điều, việc mình không thể kiểm soát được mà di chuyển về phía tàu "Hoàng Đế Đen", về phía "Vua Năm Biển" Nast không phải là do định luật hội tụ của các đặc tính phi phàm. Hiệu quả của phương diện này thể hiện ở vận mệnh, cảm ứng và khát khao, sẽ không khoa trương đến thế, nếu không thì đã chẳng tồn tại cường giả danh sách cao, bởi tất cả bọn họ đã bị "tính duy nhất" của con đường đó hút lấy một cách không tự chủ rồi.
Klein cảm nhận được đó là một loại sức mạnh siêu phàm, nó đã bóp méo và cường hóa ý định tiến về phía trước của anh, khiến anh không tài nào dừng lại được.
Đây là một phán đoán rất đơn giản, lúc ấy dù mình có rút ra lá bài "Hoàng Đế Đen" cũng không thể dừng lại được... Đây là sức mạnh phi phàm của con đường "Luật Sư", cũng chính là con đường mà "Hoàng Đế Đen" nắm giữ sao? Klein ngả người ra sau, quyết định trong thời gian tới sẽ không vận dụng lá bài "Hoàng Đế Đen" nữa.
Điều này cũng có nghĩa là anh không thể dạo chơi trong linh giới để tìm kiếm tín sứ.
Nếu anh không mang theo lá bài "Hoàng Đế Đen", mà dùng hình dạng thật cầm "Quyền Trượng Hải Thần" đi lại ở một nơi tràn ngập các loại thông tin và gợi ý như linh giới, chắc chắn sẽ để lại rất nhiều manh mối và có khả năng bị bói ra bất cứ lúc nào. Về mặt chống lại bói toán và tiên tri, chiếc còi đồng Azik không thể nào so sánh được với lá bài "Hoàng Đế Đen".
Nếu thật sự làm vậy, có lẽ mình chỉ đi quán bar uống một ly bia thôi cũng sẽ gặp phải mười người biết mình đang cầm "Quyền Trượng Hải Thần"... Đương nhiên, Klein Moretti lấy thì có liên quan gì đến Hermann Sparrow ta chứ? Klein tự giễu lắc đầu, quyết định dùng phương pháp cử hành nghi thức khẩn cấp để tìm một tín sứ, sau này sẽ tìm một tín sứ thích hợp hơn.
Anh cất lá bài "Hoàng Đế Đen" đi, bóng người biến mất khỏi không gian thần bí phía trên sương mù xám.
...
Sáng sớm tại Bayam.
Arges chuẩn bị ngồi xe ngựa ra khỏi thành phố, đi đường vòng đến bến cảng tư nhân sau vách núi, nơi con tàu "Kẻ Báo Thù U Lam" của anh ta đang neo đậu, chờ đợi khởi hành.
Vì ngụy trang thành một thuyền trưởng hải tặc, anh ta không thể nào trực tiếp cho tàu cập bến cảng chính của "Thành Phố Hào Phóng" được, vì điều đó sẽ cho thấy anh ta có liên hệ chặt chẽ với chính phủ. Những tên hải tặc khác cũng vậy, khi đến Bayam để tiêu thụ hàng hóa hoặc tiêu tiền, chúng đều phải cân nhắc địa điểm bỏ neo, hoặc là đến các bến cảng nhỏ ở vùng biển xung quanh, hoặc là đến các bến cảng tư nhân do những kẻ có bối cảnh thâm sâu hoặc quân phản kháng kiểm soát.
Cuối cùng cũng không còn nhiệm vụ gì, có thể rời cảng rồi... Trước tiên đi kiếm một vật phẩm thần kỳ, vừa có thể tăng cường thực lực, vừa có thể cân bằng tài chính, sau đó lại đến hòn đảo nguyên thủy kia săn chim ưng xanh để nhanh chóng tăng lên danh sách 6... Arges vừa định đi về phía một chiếc xe ngựa thì bất ngờ trông thấy một bóng người quen thuộc.
Relph, một gã cựu hải tặc nay đã là thương nhân, với sắc mặt hồng hào bước xuống xe ngựa, nhìn về phía Phủ Tổng Đốc cách đó không xa, cả người toát lên vẻ phấn khởi khác thường.
Hắn ta định làm gì vậy? Arges cảm thấy nghi hoặc, chủ động bước tới chào hỏi.
Theo anh ta thấy, Relph ở một ý nghĩa nào đó cũng được coi là đồng nghiệp của mình, đều là cấp dưới của ngài "Kẻ Khờ".
Chẳng qua một người là thành viên trung tâm, một người thuộc tổ chức ngoại vi... Arges bình tĩnh xác định thân phận và vị trí của hai người.
"Có chuyện gì vui à?" Sau khi hàn huyên vài câu về thời tiết, Arges chủ động hỏi.
Relph ha ha cười một tiếng, híp mắt nói:
"Tôi nói tôi cảm nhận được sự phù hộ của thần linh, anh có tin không?"
Tin chứ... Arges không chút do dự trả lời trong lòng.
Anh ta nén lại sự tò mò, chuyển sang hỏi:
"Anh đến đây làm gì?"
Relph đang định trả lời thì ánh mắt bỗng sáng lên.
Hắn nhìn trái phải, sau khi xác nhận xung quanh không có ai mới trầm giọng nói:
"Không phải anh cũng nói là mình tin vào thần sao?"
Arges trước đây vì để giao tiếp với người này nên từng nói dối rằng mình cũng có niềm tin nhất định vào Hải Thần, dù sao chuyện này đối với hải tặc cũng khá bình thường, không khiến người ta nghi ngờ. Trên biển cả, thời tiết kinh hoàng thường còn đáng sợ hơn kẻ địch, vì vậy phần lớn hải tặc, nhà mạo hiểm và thủy thủ đoàn đều ôm lòng kính sợ đối với các vị thần nắm giữ lĩnh vực tương tự, ít nhiều cũng sẽ tin một chút.
"Đương nhiên." Lần này Arges trả lời kiên định hơn trước rất nhiều.
Bởi vì anh ta biết "Hải Thần" mà đối phương tín ngưỡng chính là hóa thân của ngài "Kẻ Khờ".
Relph hài lòng gật đầu, nở nụ cười, nhỏ giọng nói:
"Hôm qua tôi nhận được thần dụ, thần bảo tôi hãy giúp đỡ những con cừu non yếu ớt.
"Vì vậy tôi định thành lập một quỹ từ thiện.
"Đây là ý chí của thần, với tư cách là một tín đồ, tôi nghĩ anh chắc chắn sẽ rất vui lòng cung cấp một sự trợ giúp nhất định."
Hắn chìa tay phải ra, chờ đợi quyên góp.
Vẻ mặt Arges hơi cứng lại, nhất thời không biết nên đáp lại thế nào.
Tài sản hiện tại của anh ta tuy đã lên tới 3.245 bảng, nhưng khoản này phải để dành mua một món vật phẩm thần kỳ, nên tình hình chung không hề dư dả.
Đương nhiên, nếu tiết kiệm một chút thì vẫn có thể quyên góp không ít.
Nếu "Hải Thần" vẫn là Cavitewa, Arges chắc chắn sẽ không do dự tìm cớ từ chối, nhưng hiện tại, anh ta phải nghiêm túc suy nghĩ xem liệu ngài "Kẻ Khờ" có thâm ý gì không.
Để ý thấy phản ứng của Arges, Relph khẽ đảo mắt nói:
"Chúng ta phải giúp đỡ những đứa trẻ vì huyết thống của bản thân mà phải chịu sự kỳ thị không đáng có, sống một cuộc sống gian khổ, khó thấy được hy vọng, có cả người bản địa thuần túy lẫn con lai."
Arges im lặng vài giây, rồi lấy ra một xấp tiền mặt từ trong túi:
"Đây là 100 bảng."
Relph nhận lấy, khẽ cười nói:
"Lòng tốt của anh chắc chắn sẽ được đền đáp.
"Thần sẽ phù hộ cho anh."
...
Bên trong nhà kho có cửa vào được che bằng ván gỗ.
Klein đã chuẩn bị xong nghi thức triệu hồi sinh vật linh giới, xung quanh nồng nặc hương thơm mê hoặc của thảo dược và tinh dầu.
Anh lo lắng nếu làm trong khách sạn sẽ xảy ra sự cố ngoài ý muốn, không chỉ khiến bản thân gặp nguy hiểm mà còn gây hại đến những vị khách khác, vì thế anh lại đến nhà kho bỏ hoang mà trước đây từng dùng để hiến tế cho Cavitewa.
Về phần Danis, tiền thưởng của gã đã tăng lên 5.500 bảng, nên gã đã chủ động đề nghị ở lại phòng để nghe lén máy điện báo vô tuyến.
Tiếp theo là đốt ngọn nến tượng trưng cho bản thân, dùng những câu thần chú đã được kiểm chứng để triệu hồi một sinh vật linh giới thích hợp làm tín sứ... Trong đầu Klein lướt qua ba đoạn mô tả của Dailey Simone và các câu thần chú mà ngài Azik cung cấp.
Khi triệu hồi sinh vật linh giới, câu đầu tiên phải có những mô tả như "Kẻ lang thang trong cõi hư vô", "Người du hành ở thượng giới", chỉ có như vậy mới có thể chỉ hướng đến linh giới. Sau đó, phải xác định rõ ràng muốn triệu hồi là linh thể hay là sinh vật có máu thịt. Câu thứ hai và thứ ba là những mô tả tương đối chính xác về mục tiêu, nhưng do hình thức hạn chế, không thể dùng nhiều từ ngữ hơn để xác định, cho nên, cuối cùng sẽ triệu hồi được thứ gì, người thực hiện nghi thức khó có thể đoán trước hay bói ra được.
Đề xuất Hiện Đại: Thiên Hà Chẳng Thể Chạm Tay
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ