Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 562: Ngài 4.200 Bảng (2)

Theo tiếng chuông của giáo đường Gió Bão vang lên, mặt trời màu cam nhô lên từ phía chân trời. Xung quanh vẫn tĩnh lặng, chỉ nghe thấy tiếng nước chảy.

Klein không thấy có gì bất thường nên khẽ thở phào, cởi quần áo rồi trở lại chăn, ngủ thêm hai tiếng.

Nhờ linh tính nhạy bén, anh đã định sẵn sẽ tỉnh lại vào lúc 8 giờ 30. Anh thong thả rửa mặt, thay quần áo, rồi xuống tầng một mua một chiếc bánh mì hạt dẻ và một ly "Nhựa Cây Guru", vừa ăn vừa đi về phía bến tàu.

Vì đã mua sẵn vé tàu chuyến 9 giờ từ trước, Klein tính toán thời gian rồi chuẩn bị lên tàu.

Đúng lúc này, anh trông thấy cô gái có đôi mắt màu xám xanh kia cùng với đội của cô, gồm ba mạo hiểm gia nam.

Họ đang mua vé ở quầy.

Sắp khởi hành rồi, chắc chắn họ không kịp chuyến 9 giờ... Không biết họ đã lấy được thứ gì từ ngôi đền hoang đó mà tối qua lại thu hút một thực thể tương tự tà linh. Hy vọng chuyến tàu này sẽ không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn... Klein dùng người che khuất tầm mắt của mấy mạo hiểm gia kia, lấy ra một đồng vàng để bói toán.

Anh nhận được lời gợi ý rằng chuyến tàu sau sẽ không có nguy hiểm.

Klein do dự hai giây, nhìn nhóm hành khách đang chờ chuyến tàu 10 giờ ở gần quầy vé, ngón tay anh khẽ cọ vào nhau, tấm vé trong lòng bàn tay liền bốc cháy.

Anh vờ như không có chuyện gì xảy ra, quay lại quầy vé, chi 4 saule mua một vé tàu cho chuyến 10 giờ.

Tiếp đó, anh vào nhà vệ sinh ở bến tàu, tiến vào không gian bên trên màn sương xám và nhanh chóng bói toán lại về vấn đề mình đang lo lắng.

Anh đã nghĩ rất rõ ràng, nếu kết quả cho thấy có tai họa ngầm nghiêm trọng, anh sẽ không mạo hiểm lên tàu. Thay vào đó, anh sẽ tìm cách ngăn con tàu rời bến, thậm chí lén phá hỏng nó nếu cần, để không cho người vô tội phải chết oan.

Nếu lời gợi ý vẫn giống như lần bói trước, anh sẽ lên tàu như bình thường, chỉ cần đề phòng bất trắc.

Cuối cùng, câu trả lời vẫn là không có vấn đề gì.

Klein khẽ thở phào, quay trở lại thế giới thực, rồi điều chỉnh vị trí của Bong bóng Ngư Nhân đến nơi dễ lấy ra nhất.

Nếu có chuyện ngoài ý muốn xảy ra trên vùng biển mênh mông, vật liệu phi phàm này sẽ cực kỳ quan trọng.

Vật liệu phi phàm cũng có thể được sử dụng một cách đơn giản, sơ bộ, giống như "Mắt Toàn Màu Đen" bị "Tạo Vật Chủ Chân Thật" ô nhiễm vậy.

...

10 giờ đúng.

Klein, trong dáng vẻ của Hermann Sparrow, xách vali lên, đi theo sau nhóm mạo hiểm gia kia và lên tàu.

Suốt chuyến đi, anh vờ như đang chợp mắt hoặc đọc báo và tạp chí cũ trên tàu, nhưng thực chất vẫn luôn để mắt đến cô gái có đôi mắt màu xám xanh và các đồng đội của cô.

Sự cảnh giác này kéo dài cho đến khi tàu cập cảng Bayam, không có bất kỳ sự cố nào xảy ra trên đường đi.

Họ đã giải quyết xong vấn đề rồi sao? Rốt cuộc họ đã lấy được thứ gì? Klein dừng lại bên đường, vừa mua tờ báo mới nhất từ một cậu bé bán báo, vừa dùng khóe mắt liếc theo bốn mạo hiểm gia cho đến khi họ khuất dạng.

Hừm... Klein quyết định không nghĩ đến chuyện này nữa. Miễn là không gây ra nguy hại gì lớn, anh cũng chẳng quan tâm họ rốt cuộc đã làm gì, chỉ là hơi tò mò một chút mà thôi.

Anh xách vali lên, vừa lật xem báo vừa đi về phía phố Sour Lemon, trông như một người qua đường bình thường.

Đột nhiên, anh "hắc" một tiếng, cười khẽ lẩm bẩm:

"Tiền thưởng truy nã của Danis đã lên tới 4.200 bảng..."

Cứ thế này, anh có chút nghi ngờ rằng mình sẽ không nhịn được mà nộp gã này cho phủ Tổng đốc.

Thong thả trở lại khách sạn "Azure Wind", Klein còn chưa kịp lấy chìa khóa ra đã nghe thấy tiếng ngáy từng đợt như sóng vỗ từ bên trong vọng ra.

Hắn không trốn à? Klein hơi ngạc nhiên, nhưng cũng không quá bất ngờ.

Trước đó anh đã động tay động chân lên "Áo choàng Bóng Tối", chỉ cần Danis rời đi, anh có thể dùng thuật bói toán để theo dấu hắn, từ đó tìm ra "Trung tướng Núi Băng".

Tuy nhát gan nhưng cũng xem như cẩn thận... Klein mở cửa bước vào, nhìn Danis đang giật mình tỉnh giấc, khóe miệng anh từ từ nhếch lên:

"Chúc mừng cậu, ngài 4.200 bảng."

Danis tỉnh táo ngay lập tức, muốn cười đáp lại mà không tài nào nhếch mép nổi.

Giờ phút này, hắn cảm thấy mình có thể sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng.

Nỗi lo của Danis đã không thành sự thật. Klein chỉ liếc hắn một cái rồi bước vào phòng ngủ, chuẩn bị nghỉ ngơi.

Ngồi tàu suốt 5 tiếng, tinh thần luôn ở trong trạng thái căng thẳng cao độ, cộng thêm việc bị làm phiền tối qua nên không được ngủ ngon giấc, lúc này anh không tránh khỏi cảm thấy hơi mệt mỏi.

Sầm một tiếng, Klein đóng cửa phòng ngủ.

Phù... Sợ chết khiếp! Danis thở phào nhẹ nhõm, ngồi phịch xuống ghế bành.

Vừa rồi, trong đầu hắn đã hiện lên hết cảnh này đến cảnh khác về việc mình bị biến thành những đồng bảng vàng, không tài nào dừng lại được.

Bình tĩnh lại một lúc, Danis, người chỉ vừa từ quán bar trở về khách sạn lúc hừng đông, bất giác thiếp đi. Hắn mơ thấy thuyền trưởng đến cứu mình nhưng không thành, cuối cùng bị Hermann Sparrow bắt giữ, trở thành một nữ hầu nữa cho tên mạo hiểm gia điên cuồng này.

Ngay lúc Danis vừa tức giận không nguôi lại vừa không dám phản kháng, hắn sắp tỉnh lại thì bỗng thấy cảnh vật mơ hồ xung quanh trở nên rõ ràng, rồi ngưng đọng lại thành khung cảnh căn phòng sang trọng của khách sạn "Azure Wind".

Cốc, cốc, cốc.

Danis nghe thấy tiếng gõ cửa đều đặn, nhịp nhàng.

Mình không phải đang mơ sao? Với sự nghi hoặc đó, Danis đi tới cửa, vặn tay nắm.

Khe cửa dần mở rộng, hắn thấy một bóng người quen thuộc.

Đó là một cô gái xinh đẹp với khuôn mặt trái xoan, sống mũi cao thẳng, đôi môi hơi mỏng và một đôi mắt màu lam nhạt trong veo như nước suối.

Mái tóc dài màu nâu của cô được rẽ ngôi giữa, tết lại một cách đơn giản mà tinh xảo ở sau đầu rồi buông xõa xuống.

Cô không đội mũ, mặc một chiếc áo khoac màu vàng nhạt chiết eo. Ở cổ áo có một mảng ren trắng lớn được kết thành hình đóa hoa to bằng bàn tay, trải dài xuống dưới.

Phối với áo khoác là một chiếc váy dài màu sẫm đến đầu gối, phần viền váy xếp nếp nối tiếp nhau, hơi bồng bềnh. Dưới chân cô là một đôi giày da cùng màu với mái tóc.

"Thuyền trưởng!" Danis kinh ngạc thốt lên.

Hắn chợt bừng tỉnh, vội vàng xoay người, thủ thế phòng ngự hướng về phía phòng ngủ của Hermann Sparrow:

"Cẩn thận! Mau chạy đi! Có một tên điên đang muốn tìm cô! Sau lưng hắn là cả một tổ chức khủng bố!"

Ngay khi tâm lý sẵn sàng hy sinh vừa dâng lên, Danis nghe thấy thuyền trưởng của mình bình tĩnh nói một câu:

"Đây là một giấc mơ."

Giấc mơ... Đúng rồi, mình đang mơ, có gì mà phải sợ chứ... Danis liếc nhìn trái phải, buông tay xuống, vừa lùi lại vừa nói:

"Thuyền trưởng, cô mô phỏng được năng lực 'Ác Mộng' rồi sao? Không đúng, tuần trước cô vẫn còn ở gần đảo Sunia mà."

Đảo Sunia là hòn đảo lớn nhất trong vùng biển này, cũng là nguồn gốc của cái tên biển Sunia. Nó gần như tương đương với một lục địa nhỏ, vốn là nơi tụ tập của các tinh linh còn sót lại sau Đại Tai Biến. Nhưng theo thời gian, chủng tộc phi phàm cổ xưa này vì nhiều yếu tố phức tạp mà dần dần suy vong, chỉ còn thỉnh thoảng xuất hiện một cách lẻ tẻ để chứng minh rằng họ vẫn chưa hoàn toàn tuyệt diệt.

Đề xuất Hiện Đại: Thập Niên 70: Cha Của Nhóc Tì Là Đại Lão Ngầm
Quay lại truyện Quỷ Bí Chi Chủ
BÌNH LUẬN
joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor rất nhiều ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện