Klein nghiêng đầu liếc Danis một cái, khiến gã hải tặc nổi danh đang lười nhác nằm trên ghế bành phải ngồi thẳng dậy.
Klein thu hồi tầm mắt, không nói gì cả, đi vào nhà vệ sinh.
Anh thuần thục đóng cửa, rút ra một người giấy để ngụy trang rồi tiến vào không gian phía trên màn sương xám, chuẩn bị bói toán thêm lần nữa.
Trước đó anh đã cân nhắc về những rủi ro tiềm ẩn ở cảng Bansi, còn hiện tại, sau khi gió nổi lên, anh muốn xác nhận mức độ nguy hiểm trước mắt.
"Cảng Bansi có nguy hiểm."
Klein nắm con lắc, thấp giọng đọc câu bói toán.
Sau vài lần, anh mở mắt ra, phát hiện con lắc thạch anh tuy đang xoay theo chiều kim đồng hồ nhưng biên độ không lớn, tốc độ cũng không nhanh.
Có nguy hiểm, nhưng vẫn trong phạm vi chấp nhận được... Điều này mâu thuẫn với gợi ý tâm linh trước đó... Klein chống hai khuỷu tay lên mặt chiếc bàn dài bằng đồng xanh, nghi hoặc lẩm bẩm.
Anh nhanh chóng nghĩ tới một khả năng, đó là nguy hiểm trước mắt không phải là rủi ro tiềm tàng. Trừ khi mình chọc vào thứ gì đó, hoặc xâm nhập điều tra chuyện gì đó, bằng không tảng băng chìm ẩn dưới mặt biển sẽ không trồi lên.
Rủi ro tiềm tàng này có lẽ đã tồn tại ba bốn trăm năm, thậm chí lâu hơn, không phải vì mình đến mà nó mới xuất hiện... Ừm, nguy hiểm trước mắt thậm chí có thể không liên quan chút nào đến rủi ro tiềm tàng. Đáng tiếc, vì thiếu thông tin cần thiết nên không thể dựa vào suy đoán này để bói toán... Sau khi suy luận xong, Klein nhanh chóng quay về thế giới hiện thực, rời khỏi nhà vệ sinh rồi tìm một chiếc ghế ngồi xuống.
Anh lặng lẽ, do dự, hồi lâu không có động tĩnh gì, điều này khiến Danis "Lửa Cháy" cảm thấy bất an khó hiểu.
Kể từ lúc Hermann Sparrow cảnh báo về nguy hiểm tiềm tàng ở cảng Bansi, gã hải tặc nổi danh này vẫn luôn có chút lo lắng.
Nguy hiểm có thể khiến con quái vật này phải thay đổi ý định, không đến nhà hàng Green Lemon, chắc chắn phải cực kỳ đáng sợ... Kỳ nghỉ phép lần này của mình sao lại thảm như vậy? Đúng là vận rủi bám thân mà! Bầu không khí gần như ngưng đọng khiến Danis đứng ngồi không yên, đành phải đứng dậy đi đi lại lại.
Ngay lúc này, hắn thấy con quái vật Hermann Sparrow đột nhiên đứng lên, vừa cài cúc áo vest đuôi tôm, vừa đi ra chỗ móc mũ ở cửa.
Lấy chiếc mũ phớt lụa xuống, Klein nhìn về phía "Lửa Cháy", nói với vẻ mặt vô cảm:
"Cậu được tự do."
"Hả?" Danis cảm thấy chuyện này thật khó tin.
Hắn bỗng nhiên hiểu ra đối phương định làm gì, kinh ngạc thốt lên:
"Anh định đi cứu thuyền trưởng và những người thường kia sao?
"Chính anh nói bên ngoài rất nguy hiểm mà!"
Klein đội mũ phớt lụa, cầm cây ba toong gỗ màu đen, vừa vặn tay nắm cửa vừa bình thản đáp lại:
"Bọn họ đã hợp tác với tôi.
Bọn họ đã giữ bí mật giúp tôi.
Ông ấy đã mời tôi nếm thử thịt người cá.
Ông ấy đã giúp tôi bồi thường tổn thất cho ‘Cá Mập Trắng’."
... Danis nhất thời không phản ứng lại kịp, theo bản năng hỏi:
"Bồi thường bao nhiêu?"
"Vài saule." Klein mở cửa phòng rồi bước ra ngoài.
Tên điên! Gã này đúng là một tên điên chính hiệu! Dù là với người khác hay với chính bản thân, hắn cũng là một tên điên! Danis há hốc miệng, không thốt nên lời.
May thật, mình là người bình thường! Mình sẽ đợi ở nơi an toàn! Danis thu hồi tầm mắt, nửa cười nhạo nửa sung sướng nghĩ.
Suy nghĩ trong đầu hắn vừa dứt, cuồng phong lại ập đến, thổi cho cửa sổ kính kêu răng rắc, làm cho ánh nến trong phòng chao đảo.
Nhìn cảnh tượng âm u đang trỗi dậy này, Danis đột nhiên nghĩ tới một vấn đề:
Bến cảng nơi con tàu này đang neo đậu cũng là một phần của cảng Bansi, cũng không an toàn, cũng có khả năng phải đối mặt với rủi ro!
Mình ở đây một mình còn không bằng đi theo con quái vật kia, ít nhất, ít nhất hắn cũng rất mạnh! Thân thể Danis phản ứng nhanh hơn cả não, hắn thình thịch chạy ra khỏi phòng 312, cuối cùng cũng đuổi kịp Klein trước khi anh rời khỏi khoang tàu.
Klein nghiêng đầu nhìn hắn một cái, tuy không nói gì nhưng ý tứ nghi vấn đã quá rõ ràng.
Danis vội cười ha hả:
"Chỉ vì chút nguy hiểm cỏn con này mà đã lùi bước thì tôi sẽ bị toàn bộ hải tặc trên biển Sunia cười vào mặt mất!"
Lấy cớ... Klein không vạch trần, anh mượn một ngọn đèn bão từ chỗ thuyền viên.
Anh xách ngọn đèn bão mờ ảo, tay cầm ba toong, mình mặc áo vest dài màu đen, men theo mép thuyền tiến vào bến cảng tăm tối.
Danis vừa than thở vừa bám sát theo sau.
Khác với Backlund, Tingen hay các thành phố lớn trên đại lục như cảng Pulitzer, những hòn đảo thuộc địa như Bansi thiếu khí gas, đèn đường thưa thớt, chỉ có những ngọn nến được chụp lồng kính chờ người đến thắp.
Đáng tiếc là hôm nay gió nổi sớm, trời vừa chạng vạng đã không còn ai ra ngoài, những ngọn nến không được thắp sáng đúng giờ khiến con đường tối đen như mực, chỉ có thể trông cậy vào ánh sáng từ vầng trăng đỏ rực lúc ẩn lúc hiện sau tầng mây.
So với trước đó, cuồng phong đã dịu đi rất nhiều, ít nhất Klein không cần phải phân tâm để giữ mũ nữa.
Sương mù mỏng manh dần dần tràn ngập, những ngôi nhà hai tầng xung quanh đều đóng chặt cửa sổ, tối đen không một ánh đèn, trông như đã bị bỏ hoang từ lâu.
Klein một tay xách đèn bão mờ ảo, một tay cầm ba toong, sải bước nhanh trên con đường im ắng đến cực điểm, tiến về phía nhà hàng Green Lemon mà Danis "Lửa Cháy" đã chỉ.
Vù!
Trong màn sương, một cơn gió lốc đánh tới, Klein bất giác cảm thấy gáy mình hơi lạnh.
Anh nâng tay phải cầm ba toong lên, kéo thẳng cổ áo vest đuôi tôm, che kín cổ mình.
Ngay lúc này, trong đầu anh đột nhiên hiện lên một hình ảnh!
Trong hình ảnh, một bóng đen to bằng quả dưa hấu từ trong sương mù lao ra, chớp mắt đã bổ nhào vào bên tai anh.
Không chút do dự, Klein vung ngược cánh tay, quất mạnh cây ba toong ra sau.
Phành!
Bóng đen xuất hiện đột ngột kia vừa áp sát đã bị đánh trúng chính diện, văng ngược ra một đoạn dài.
Nhờ ánh sáng từ đèn bão, Klein cuối cùng cũng thấy rõ thứ vừa tấn công mình.
Đó là một cái đầu!
Đó là một cái đầu không có thân thể, chỉ còn lủng lẳng thực quản!
Cái đầu đó lơ lửng giữa không trung, khuôn mặt trông như miếng pho mát khô quắt bị mốc, làn da chảy dịch màu xanh vàng rũ xuống, để lộ ra hình dáng của xương sọ.
Vị trí mũi của nó chỉ còn lại hai cái lỗ đen ngòm, mắt trắng dã lồi ra ngoài, môi thối rữa quá nửa, để lộ hàm răng được mài sắc nhọn có dính máu loãng!
Cứt chó! Danis "Lửa Cháy" thấy cảnh này, tim run lên, thầm rủa một tiếng.
Dù hắn đã thám hiểm không ít kho báu, chiến đấu với vô số quái vật, nhưng thứ vừa ghê tởm vừa đáng sợ như thế này vẫn thuộc loại hiếm thấy.
Trong tay hắn không biết từ lúc nào đã xuất hiện một khẩu súng ngắn cổ điển, hắn hạ khuỷu tay xuống, chuẩn bị nổ súng.
Lúc này, hắn thấy một luồng hào quang trong vắt, thuần khiết từ trên trời giáng xuống, rơi trúng cái đầu đang có chút cứng đờ sau cú đánh kia.
Đề xuất Cổ Đại: Quận chúa kiều diễm, tử địch cuồng loạn lại xảo trá mị hoặc
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ