Sau một lúc lạc đường ngoài ý muốn, đội thăm dò đã trở về thành Bạc Trắng.
Nhìn những bức tường thành mọc đầy cỏ hoang trong kẽ nứt, Dereck lại có chút hoảng hốt, cứ như thể mình đã rời khỏi đây rất nhiều năm.
Ngay sau lưng cậu, "Kẻ săn ma" Colin có vẻ hơi mất hồn, đưa tay xoa xoa thái dương bên phải.
Các thành viên còn lại trong đội thì ngập tràn niềm vui và sự nhẹ nhõm từ tận đáy lòng.
Sau chuyến thăm dò gian nan, có một mái nhà, một điểm đến đang chờ đợi là điều tuyệt vời nhất đối với họ.
Ánh mắt Colin trở lại bình thường, anh hơi nghiêng đầu, nhìn về phía trước.
...
Backlund, nhà White.
Sau nhiều lần cân nhắc, Emlyn tự tin đi đến trước mặt cha mẹ, mở lời hỏi:
"Nếu, nếu con muốn nghiên cứu sâu về lịch sử Huyết tộc chúng ta, con nên tìm ai ạ?"
Nếu hỏi thẳng về thành Bạc Trắng, rất có thể sẽ bại lộ. Tuy mình không sợ, rất thản nhiên, nhưng vì Thủy Tổ, vì để cứu rỗi toàn bộ Huyết tộc, mình chỉ có thể chọn cách che giấu... Dù sao mình vẫn luôn hứng thú với lịch sử Huyết tộc, cũng đã sưu tầm không ít tài liệu, ba mẹ biết rõ điều này nên sẽ không nghi ngờ gì... Cái cớ này quả là hoàn hảo! Emlyn thầm khen mình trong lòng.
Cha cậu, một người có nét mặt giống cậu đến năm sáu phần, đeo một cặp kính gọng vàng trông rất chuyên nghiệp.
Vị quý ông rõ ràng đã có bằng tiến sĩ y khoa này buông cuốn "Giải Phẫu Học" dày cộp trong tay xuống, đẩy gọng kính nói:
"Ở Backlund, không ai hiểu biết nhiều hơn ngài Nibes đâu."
...Nếu con dám đi tìm ngài Nibes thì đã đi từ lâu rồi... Emlyn nghĩ đến cái vẻ vừa gánh vác bí mật vừa phải chịu đựng hiểu lầm mà ngài "Kẻ Khờ" miêu tả, vẻ mặt nghiêm túc hỏi tiếp:
"Ngoài ngài Nibes ra thì sao ạ?"
"Ngài ấy đang ngủ say dưới lòng đất, không tiện để bị làm phiền thường xuyên."
Cha của Emlyn kéo lại cổ chiếc áo ngủ dày, ngẫm nghĩ rồi nói:
"Vimandi, ông ta luôn tự cho mình là một nhà sử học."
Emlyn thầm thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười nói:
"Con muốn đến gặp ông ấy."
...
U... u...!
Còi tàu hú vang khi con tàu White Agate tiến vào cảng Damir.
Nó sẽ cập bến để bổ sung nước ngọt và thực phẩm tại hòn đảo thuộc địa này, đến sáng hôm sau mới khởi hành.
Sau vụ săn ngư nhân, Klein đã trải qua hai ngày có thể nói là nhàn nhã, cũng có thể nói là nhàm chán. Anh đã hoàn toàn phát ngán với cảnh biển nên quyết định tối nay sẽ đến quán bar trên cảng để thăm dò, hy vọng có thể thu thập thêm thông tin về mỹ nhân ngư và tìm cảm hứng cho việc sắm vai.
Nếu gặp phải tên hải tặc nào tay đã vấy máu lên bờ, mình cũng sẽ không keo kiệt mà dạy dỗ hắn một bài, trong "Mấp Máy Đói Khát" vẫn còn một linh hồn đang chờ được giải thoát... Klein mang theo tất cả vật phẩm thần kỳ trên người, trán lấm tấm mồ hôi, rời khỏi khoang thuyền và bước lên cảng.
Trên đường đi, anh thấy đám người Donna và Crivis, họ dường như định đến nhà hàng ở cảng để thưởng thức món thịt muối nổi tiếng nhất Damir.
Donna và Denton nhân lúc cha mẹ không để ý, vẫy tay chào người chú thám hiểm mà chúng vừa quen tối qua, tỏ vẻ tò mò không biết anh định đi đâu.
Klein mỉm cười đáp lại, nới lỏng cổ áo rồi đi theo biển chỉ dẫn, tìm đến một quán bar gần nhất.
"Cá chuồn và Rượu..." Klein nhìn tấm biển hiệu, phát hiện ngoài cửa quán bar dán đủ loại lệnh truy nã.
Trong đó có lệnh truy nã trị giá 800.000 bảng của "Vua Năm Biển", cũng có những tên đầu lĩnh hải tặc quèn giá vài trăm bảng. Các tờ lệnh được dán chồng chất lên nhau từ cao xuống thấp, tạo thành một khung cảnh độc đáo.
"Toàn là tiền cả..." Klein dừng chân đứng nhìn một lúc.
Thu lại tầm mắt, anh đẩy cửa bước vào quán bar, nhận thấy bên trong im lặng một cách khác thường, không hề có cảnh ồn ào náo nhiệt.
Có chuyện gì vậy? Klein nhìn quanh một vòng, thấy Thuyền trưởng Airland mặc áo khoác đỏ sậm đang ngồi ở quầy bar, còn ở khu vực giữa quán có hai người đàn ông đang giằng co.
Một người mặc chiếc áo sọc xanh lam và trắng đặc trưng của hải quân, vẫn để trần cánh tay trong thời tiết lạnh giá gần 0 độ.
Anh ta tay cầm dao găm, kề sát cổ họng người đàn ông đối diện, nhưng bản thân lại bị một khẩu súng ngắn cũ kỹ có thể đem vào viện bảo tàng chĩa thẳng vào mi tâm.
Chủ nhân khẩu súng là một người đàn ông cao hơn 1m8, cơ bắp rắn chắc, mặt dính đầy vết dầu. Gã này để đầu trọc, trên đó xăm hình một con đại bàng biển, miệng chửi bới ầm ĩ:
"Hải quân chó má!"
"Ở cảng Damir này chưa có ai dám vu cho tao là kẻ cung cấp thông tin cho hải tặc!"
Người lính hải quân kia cũng không hề yếu thế, chửi lại tay đôi với gã. Cả hai thi nhau tuôn ra những lời chửi thề tục tĩu đặc trưng của dân đi biển.
Klein quan sát vài giây rồi đi vòng ra mép, đến bên cạnh Thuyền trưởng Airland, người đang đeo một thanh kiếm thẳng bên hông và giấu một khẩu súng ngắn. Anh bình tĩnh hỏi một cách tùy ý:
"Có chuyện gì vậy?"
"Hai gã say rượu lời qua tiếng lại thôi. Ở cảng Damir và vùng biển xung quanh vẫn luôn có tin đồn rằng 'Đại bàng biển' Logan phục vụ cho chủ nhân của 'Hoa Tulip Đen'. Vừa rồi vị hải quân kia nhắc đến chuyện đó, không may lại bị 'Đại bàng biển' nghe thấy."
Chủ nhân của "Hoa Tulip Đen"? Không phải là "Thượng tướng Địa ngục" Ludwell sao? Klein xoay người ngồi lên chiếc ghế đẩu trước quầy bar, gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ:
"Một ly bia Nam xứ Wales."
"6 penny." Người pha chế có làn da màu đồng và hàm răng trắng bóng lau ly, đáp lại một cách không mấy nhiệt tình.
Đặc sản của lục địa ở đây giá cao hơn hẳn so với ở Backlund và Tingen... Klein lấy ra một xâu tiền đồng, đếm 6 penny đưa cho đối phương.
Lúc này, cuộc xung đột giữa Logan và người lính hải quân đã bị bảo vệ của quán bar can ngăn. Cả hai đều buông lời hăm dọa rồi lui về hai góc khác nhau.
Có lẽ vì cảm thấy mất mặt, người lính hải quân kia chỉ vài chục giây sau đã vội vã rời đi, không khí trong quán bar lại trở nên sôi động.
"Muốn chơi bài không?" Thuyền trưởng Airland chỉ vào cầu thang bên cạnh quầy bar và hỏi.
"Không." Mục đích chính của Klein là đến để thu thập thông tin.
Airland theo bản năng định vỗ vai Klein, nhưng lại bị khí chất lạnh lùng, sắc bén của anh làm cho khựng lại, đành thuận thế sửa lại chiếc áo khoác màu đỏ sậm của mình và nhắc nhở một câu:
"Đừng tìm gái ở đây."
Klein gật đầu, cầm ly bia Nam xứ Wales lên, uống một ngụm lớn.
"Còn nữa, đừng tin bất cứ ai ở đây, lời họ nói chỉ có một phần rất nhỏ là thật." Airland cầm ly rượu mạnh Ranzi của mình, bước lên cầu thang dẫn lên tầng hai.
Klein nghiêng đầu liếc nhìn ông ta, vẻ mặt không đổi hỏi lại:
"Bao gồm cả ông sao?"
"... Có lẽ." Airland sững người một lúc, rồi phá lên cười ha hả, "Ít nhất thì lời nhắc nhở vừa rồi của tôi là thật, ừm, và việc tôi là đàn ông cũng là sự thật!"
Điều đó cũng chưa chắc... trên thế giới này có một loại ma dược tên là "Vu nữ"... Klein thu lại tầm mắt, vừa chậm rãi uống bia vừa lắng nghe những vị khách xung quanh tán gẫu.
Khoảng hai ba phút sau, một người đàn ông gầy gò, thấp bé cầm ly rượu đến ngồi xuống cạnh Klein.
"Anh bạn, trông anh giống một nhà thám hiểm." Hắn ta hơi nghiêng đầu, mỉm cười nói.
Người đàn ông vừa bắt chuyện có mái tóc đen, mắt xanh, ngũ quan hơi già và toát ra vẻ gì đó khá thấp hèn.
"Có thể nói như vậy." Klein lạnh nhạt đáp.
Đề xuất Ngược Tâm: Chỉ Thua Một Người
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ