Vừa thấy người lạ xuất hiện ở phía đối diện, bàn tay của Ma Nữ Tuyệt Vọng lập tức ngưng tụ thành một cây thương băng trong suốt, sắc lẹm, đồng thời chĩa thẳng về phía mục tiêu.
Cô định lợi dụng phản lực để phá vỡ thùng xe phía sau và lao ra đường.
Đối với tình huống đột ngột này, đối với kẻ địch xuất hiện một cách quỷ dị này, cô không phải không có nghi ngờ, ngược lại, cô cực kỳ khó hiểu, không rõ vì sao có kẻ lại tìm được mình nhanh đến vậy trong khi hành tung của cô vốn rất bí ẩn. Độ khó của việc này không thua gì phá hủy một thành phố lớn, hay dịch chuyển thẳng từ Backlund tới phía nam đại lục ở Đông Byron.
Nhưng là một "Ma Nữ Tuyệt Vọng" ở Danh sách 4, từng bước trưởng thành từ một "Thích Khách", cô hiểu rõ thời khắc mấu chốt không thể phân tâm, không thể nói lời thừa, mọi vấn đề để sau này hẵng suy xét cũng không muộn.
Vì vậy, cô lựa chọn tấn công ngay lập tức, muốn nhân cơ hội này để tẩu thoát.
Cô đã có thể tưởng tượng, nơi thương băng đi qua, sương trắng sẽ ngưng tụ, thế giới sẽ trở nên giá lạnh, và cô gái tóc đen mắt đen kỳ lạ kia sẽ bị đông cứng trong những lớp băng trong suốt, phải rất vất vả mới phá vỡ được rào cản để đuổi theo.
Và đến lúc đó, cô chắc chắn đã thoát khỏi con đường này, hòa vào đám đông.
Thế nhưng, viễn cảnh mà cô mong chờ đã không xảy ra. Cây thương băng trong suốt, đẹp như mộng vừa rời tay đã lặng lẽ biến mất giữa không trung, không biết đã đi đâu.
Thiên sứ! Ánh mắt Ma Nữ Tuyệt Vọng ngưng lại, quanh thân đột nhiên bùng lên ngọn lửa đen, tỏa ra bệnh tật, đồng thời định phóng hỏa thiêu rụi mọi thứ xung quanh, tạo ra một trận hỏa hoạn quy mô lớn.
Khoảnh khắc này, cơ thể cô khựng lại một cách kỳ dị, đông cứng tại chỗ.
Cô nhìn thấy tay trái mình đang biến mất từng centimet, đồng thời cấp tốc lan lên trên, không thể nào ngăn cản.
Trong mắt cô, đôi đồng tử đen thẳm của cô gái xinh đẹp tuyệt trần nhưng có vẻ ngây dại ở phía đối diện, giống như cất giấu một mảng bóng tối thuần túy không chút ánh sáng.
"Ngươi không phải! Ngươi là..."
Lời nói của Ma Nữ Tuyệt Vọng chợt im bặt, cả người cô tựa như một bức phác thảo, bị một chiếc giẻ lau lặng lẽ xóa đi, không để lại một chút dấu vết nào.
Ánh mắt cuối cùng của cô tràn ngập kinh hoàng và tuyệt vọng, vị trí cô ngồi trở nên trống rỗng, như thể chưa từng có ai ở đó.
Cô gái có khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần và vẻ mặt ngây dại kéo chiếc mũ trùm của bộ áo choàng cổ điển, khóe miệng giật giật một cách gần như không thể phát hiện, rồi bóng người nháy mắt biến mất.
...
Ngoại ô quận Queen, trên một chiếc xe ngựa công cộng.
Teresa đội chiếc mũ có khăn che mặt, im lặng ngồi trong góc.
Cô không chạy thẳng đến sông Torquack rồi đi xuôi dòng, cũng không đến ga tàu gần nhất để lên xe lửa như nhiều người vẫn nghĩ.
Cô lựa chọn quay về Backlund.
Chỉ có thành phố lớn với dân số hơn 5 triệu người, nơi các thế lực bí ẩn và vô số phi phàm giả trà trộn này, mới có thể giúp cô trốn thoát khỏi sự truy đuổi tiếp theo của Giáo phái Ma Nữ!
Giờ phút này, tinh thần cô căng như dây đàn, luôn đề phòng lão quản gia Finkel đáng sợ.
Đột nhiên, đầu cô choáng váng.
Khi tầm nhìn trở lại bình thường, cô phát hiện mình đã rời khỏi xe ngựa công cộng một cách thần kỳ, đang đứng bên con đường lầy lội ở ngoại ô.
Đồng tử Teresa co rút lại, cô cảnh giác quan sát bốn phía.
Sau đó, cô thấy một bóng người mặc áo choàng cổ điển, đội mũ trùm màu đen, và chú ý đến đôi mắt đen của đối phương đang ẩn trong bóng tối.
Không hiểu vì sao, Teresa cảm giác như mình quay về thời thơ ấu, yếu đuối đến mức hoàn toàn không có sức phản kháng.
Trán cô rịn ra mồ hôi lạnh, hai chân run lên bần bật, nhưng cả người lại không thể nhúc nhích.
Đây là kẻ địch đáng sợ nhất mình từng đối mặt... Ngay cả ma nữ cấp cao trước đó cũng không mang lại cho mình cảm giác tương tự... Mình sẽ chết ở đây sao... Cuộc đào thoát mà mình đã thất bại bao lần nhưng vẫn không từ bỏ sẽ kết thúc hoàn toàn ở đây sao... Cảm giác tuyệt vọng tột độ và nỗi bi thương không thể kìm nén đã chiếm trọn tâm trí Teresa, khiến cô như chìm vào cơn ác mộng sâu thẳm nhất.
Bỗng nhiên, một luồng sáng xanh sẫm lóe lên trước mắt cô, giải trừ "lời nguyền" không thể hành động kia.
Teresa nhìn lại về phía trước, bóng người khủng bố đến tột cùng đã biến mất, tất cả những gì vừa xảy ra cứ như một ảo giác chân thật nhất.
Nhưng khi Teresa cúi đầu, cô kinh ngạc phát hiện chiếc nhẫn ngọc bích trên ngón áp út tay trái đã vỡ nát tự lúc nào, mất đi toàn bộ ánh sáng.
Bốp, bốp, bốp, những mảnh vỡ của nhẫn và bảo thạch lần lượt rơi xuống.
...
Klein liên tục lăn mấy vòng, lách qua cột đá sụp đổ và Ngài A đang bị thương khá nặng, chạy tới lối vào đối diện.
Về phần những đặc tính phi phàm do "Chìa Khóa Vạn Năng" để lại đang dần ngưng tụ, anh cũng chẳng thèm liếc mắt, để tránh bị Ngài A chặn lại.
Anh biết rõ, bản thân mình dù mang đủ vật phẩm thần kỳ, chuẩn bị đầy đủ cũng chưa chắc là đối thủ của một "Người Chăn Cừu", huống chi hiện tại trên người chỉ có còi đồng Azik và ba loại đạn phi phàm, ngay cả một que diêm cũng không còn.
Cho dù Ngài A đã trọng thương, Klein cũng không dám mạo hiểm. Anh nghe nói "Giáo Chủ Rose" trong chuỗi danh sách "Người Chăn Cừu" cực kỳ am hiểu ma pháp máu thịt, về mặt chữa trị vết thương da thịt cũng không kém khả năng chuyển dời vết thương của mình là bao!
Kẹt!
Anh kéo bật cánh cửa nặng trịch.
Ánh sáng tự nhiên bên ngoài chiếu vào, tầng mây trên trời nhuốm một màu vàng nhạt, mặt trời tái nhợt mà ảm đạm.
Klein lao ra ngoài, phát hiện mình đang ở trong một vùng núi, bốn phía là núi cao trập trùng, khiến nơi đây vô cùng kín đáo.
Thịch thịch thịch, anh điên cuồng bỏ chạy, thậm chí không đi theo đường mòn mà vận dụng sự nhanh nhẹn của một "Thằng Hề", lao thẳng xuống sườn dốc, khi thì lăn lộn, khi thì mượn lực từ cây cối để di chuyển.
Rầm rầm rầm!
Anh nghe thấy tiếng sông lớn chảy xiết, nó ngay ở phía trước, ngay ở bên dưới!
Nhưng đúng lúc này, một luồng gió mạnh thổi tới, cuốn về phía sau lưng anh.
Klein quyết định rất nhanh, đầu gối chùng xuống, lăn chéo về phía trước.
Vù! Vù! Vù!
Vị trí anh vừa đứng và hướng di chuyển tới bị những lưỡi đao gió cắt thành từng rãnh sâu hoắm.
Ngài A từ trong gió hạ xuống, chiếc áo choàng máu tươi khoác trên người hắn vẫn đang ngọ nguậy.
Hắn đưa tay chỉ một cái, một khối thịt trên người bay ra, phình to giữa không trung rồi nổ tung.
Oành!
Từng giọt máu và mẩu thịt bay tứ tung. Klein chống tay lộn người, né được phần lớn, nấp sau một gốc cây to.
Gốc cây lớn kia bị bắn thủng lỗ chỗ, những dấu vết thối rữa lấy đó làm trung tâm, nhanh chóng lan ra bốn phía.
Klein đã lắp đạn cho súng lục trong lúc chạy, anh đang định giơ tay bắn vào mắt Ngài A thì thấy trong con ngươi đối phương hiện lên bóng tối sâu thẳm.
Klein bỗng nhận ra dù cảnh vật xung quanh không hề thay đổi, nhưng mình đã bị kéo vào một giấc mơ.
Hắn từng giết một "Ác Mộng", ít nhất là một "Ác Mộng"... Klein vẫn giữ được sự tỉnh táo, thấy Ngài A xuất hiện bên cạnh một cách phi logic, hóa thành một tấm thảm máu không thể né tránh, chụp xuống người anh.
Muốn dựa vào ác mộng để dọa mình sợ đến ngừng tim sao? Suy nghĩ của Klein xoay chuyển, anh lập tức đáp trả.
Đây là giấc mơ của anh, anh vẫn tỉnh táo và có thể mô phỏng bất cứ thứ gì!
Thế là, một vầng mặt trời thuần túy, màu vàng chói mắt xuất hiện tại chỗ, ngọn lửa trong suốt mà nóng rực lập tức thiêu rụi mọi thứ xung quanh.
Thứ Klein mô phỏng chính là hình ảnh "Mặt Trời Vĩnh Hằng" mà anh từng thấy khi "bói toán trong mơ"!
Gần như cùng lúc, anh thoát khỏi giấc mơ, nghe thấy một tiếng kêu đau đớn.
Ngài A lùi lại một bước, hai dòng máu tươi chảy ra từ mũi.
Bề mặt chiếc áo choàng dệt từ máu thịt chậm rãi chảy xuống, như thể đang muốn tan chảy.
Bốp!
Klein búng tay, đốt cháy một cái cây cách đó ba bốn chục mét.
Dưới chân anh, đám cỏ dại khô vàng đã bốc cháy, ngọn lửa bùng lên phía trước, bao trùm lấy cơ thể anh.
Gương mặt vốn đẹp đến phi giới tính của Ngài A đột nhiên ánh lên vẻ dịu dàng của phụ nữ, trong tay hắn ngưng tụ một cây thương băng trong suốt, lạnh lẽo và nhẹ bẫng, rồi chĩa nó về phía cái cây đang cháy cách đó mấy chục mét.
Klein vừa nhảy ra từ trong ngọn lửa, trong mắt đã phản chiếu mũi thương trong suốt đẹp như mơ.
Mũi thương đó ngày một lớn, ngày một rõ, chiếm trọn con ngươi anh.
Klein vội né sang một bên, bên ngoài thân bao trùm một lớp sương trắng mỏng manh.
Ngọn thương trong suốt kia lập tức dập tắt ngọn lửa, đồng thời khiến một lớp băng dày cấp tốc lan ra bốn phía, sắp sửa bao trùm lấy Klein.
Klein đang ở trên không vội co người, xoay nửa vòng để đầu chúc xuống đất.
Tay trái anh vươn ra, nhẹ nhàng nhấn một cái lên lớp băng rồi lại bay lên trời, thoát khỏi khu vực giá lạnh, nhưng lớp da ở vùng tiếp xúc trên bàn tay đã bị đông cứng rồi rách toạc ra.
Lăn một vòng rồi đứng dậy, Klein thò tay vào túi áo, rút ra "Phù Chú Ngủ Say" tự chế.
Ngay lúc anh vừa hé miệng, chuẩn bị đọc chú văn kích hoạt, mũi bỗng nhiên ngứa ngáy, khiến anh hắt xì một cái.
Hắt xì! Hắt xì! Hắt xì!
Anh đau đầu, người nóng ran, liên tục hắt xì, hoàn toàn không thể phản công.
Bị bệnh? Bị lây bệnh? Klein chợt hiểu ra, cảm giác được vô số sợi tơ mắt thường không thấy được đang cuốn tới, quấn anh lại thành một cái kén theo đúng nghĩa đen.
Từng trải qua chuyện tương tự, anh không hề xa lạ, đây rõ ràng là năng lực phi phàm của "Ma Nữ Vui Vẻ".
Lần trước, anh phải dựa vào việc sử dụng phù chú để cả địch và ta cùng ngủ say, sau đó lợi dụng sự đặc thù của mình mới thoát khỏi khống chế, còn hiện tại, Ngài A vẫn duy trì khoảng cách chừng 20 mét.
Tuy nhiên, Klein đã không còn là "Thằng Hề", anh vẫn có thể cử động ngón tay để búng một cái!
Bùng một tiếng, toàn bộ "tơ nhện" xung quanh anh bị đốt cháy, hóa thành một ngọn lửa khổng lồ.
Klein vừa thoát ra khỏi ngọn lửa đỏ rực, lại bắt đầu hắt xì, kèm theo những cơn ho dữ dội, rất nhiều năng lực phi phàm muốn sử dụng đều vì thế mà bị gián đoạn.
Lúc này, vẻ dịu dàng trên khuôn mặt nữ tính của Ngài A biến mất, thay vào đó là sự uy nghiêm cao cao tại thượng.
Hắn vươn tay phải, nhẹ nhàng nắm chặt, Klein nhất thời có dự cảm rằng nếu mình chạy trốn, cũng sẽ chỉ luẩn quẩn tại chỗ.
Ngài A khoác chiếc áo choàng máu lộ ra nụ cười tàn nhẫn, trước mặt hắn hiện ra một quyển sách cổ xưa, hư ảo và trong suốt.
Giọng nói phiêu đãng, cao xa theo đó vang lên:
"Ta đã đến, ta đã thấy, ta ghi lại."
Hắt xì! Khụ! Khụ!
Klein muốn né tránh nhưng bất lực. Giờ phút này, anh cảm nhận được sức mạnh chưa từng thấy của "Người Chăn Cừu". Đây quả không hổ là phi phàm giả được xem là toàn diện và mạnh nhất dưới cấp Bán Thần, gần như không có điểm yếu! Cho dù anh không có sự chuẩn bị đầy đủ, rất nhiều vật phẩm thần kỳ cũng không thể sử dụng, nhưng bị áp chế đến mức này, không có chút sức phản kháng nào, cũng đủ để nói lên rất nhiều vấn đề.
Đề xuất Cổ Đại: Đem Của Cải Thượng Thừa Đi Lánh Nạn
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ