Nghe Klein hỏi vậy, cô gái xinh đẹp có mái tóc búi màu nâu nhạt không hề tỏ ra không kiên nhẫn, mà vẫn lịch sự mỉm cười trả lời:
“Hội viên của chúng tôi có thể tự do xem bói cho người khác trong câu lạc bộ, cũng có thể tự định giá cho mình. Chúng tôi chỉ thu một khoản phí theo tỉ lệ rất thấp. Nếu anh muốn xem bói, có thể xem cuốn album ảnh này, bên trên có danh sách hội viên sẵn lòng xem bói và giá cả của họ. Chẳng qua hôm nay là chiều thứ Hai, phần lớn hội viên của chúng tôi đều phải đi làm, khá bận rộn, nên chỉ có chưa tới năm vị có mặt ở đây...”
Cô ta vừa nói vừa mời Klein tới ngồi ở chiếc ghế sô pha gần cửa sổ trong sảnh tiếp đãi, sau đó mở cuốn sách ra cho anh xem, chỉ vào những hội viên hiện đang có mặt ở câu lạc bộ:
“Hanas Fansent, nhà bói toán nổi tiếng của Tingen, là bậc thầy thường trú tại câu lạc bộ, am hiểu đủ loại phương thức bói toán, phí xem bói một lần là 4 Saule.”
Đắt quá... Từng này đủ cho mình, Benson và Melissa có hai bữa tối thịnh soạn rồi... Klein thầm líu lưỡi, không nói gì.
Cô gái tóc nâu nhạt thấy thế thì tiếp tục lật sang trang khác, giới thiệu lần lượt:
“... Vị cuối cùng, ngài Glacis, là hội viên vừa gia nhập câu lạc bộ năm nay, biết bói bài Tarot, mỗi lần thu phí 2 penny. Thưa anh, anh muốn chọn vị nào?”
Klein không chút do dự đáp:
“Ngài Glacis.”
“...” Cô gái xinh đẹp phụ trách việc tiếp đón im lặng hai giây, sau đó nói: “Thưa anh, tôi phải nhắc trước rằng ngài Glacis chỉ được xem là người mới bắt đầu thôi.”
“Tôi biết, tôi sẽ tự chịu trách nhiệm với quyết định của mình.” Klein mỉm cười gật đầu.
“... Vậy mời anh đi theo tôi.” Cô gái xinh đẹp đứng dậy, dẫn Klein đi tới cánh cửa bên cạnh sảnh tiếp đãi.
Nơi này có một hành lang không quá dài, cuối hành lang là một phòng hội nghị đang mở toang cửa, bên trong ngập tràn ánh sáng, có bàn ghế và các thứ như báo chí, tạp chí, bộ bài... Mùi cà phê nhàn nhạt bay ra.
Khi đi tới cách phòng hội nghị hai căn phòng, cô gái xinh đẹp ra hiệu cho Klein dừng lại, còn mình thì tăng tốc đi tới cuối hành lang, nhỏ nhẹ gọi một tiếng:
“Glacis, có người tìm anh xem bói này.”
“Tôi ư?” Một giọng nói đầy kinh ngạc và nghi ngờ vang lên, kèm theo là tiếng ghế dựa bị dịch chuyển.
“Vâng, anh muốn sử dụng phòng bói toán nào?” Cô gái xinh đẹp trả lời đầy bình tĩnh, không mang theo cảm xúc gì.
“Phòng Thủy Tinh Vàng. Tôi thích thủy tinh vàng.” Glacis xuất hiện ở cửa phòng hội nghị, tò mò nhìn Klein đang đứng chờ cách đó không xa.
Anh ta là một người đàn ông chừng ba mươi tuổi, da hơi ngăm đen, mắt xanh thẫm, tóc vàng nhạt và mềm mại, mặc áo sơ mi trắng với gile màu đen, trước ngực treo một cặp kính, khí chất không tệ.
Cô gái phụ trách tiếp đón không nói nhiều, mở phòng "Thủy Tinh Vàng" ngay sát phòng hội nghị. Bên trong rèm che kín cửa sổ, khá tối, dường như phải làm vậy thì mới nhận được sự gợi ý của thần linh, mới có được kết quả bói toán chính xác.
“Xin chào, tôi là Glacis, tôi hoàn toàn không ngờ anh sẽ chọn tôi xem bói.” Glacis chào hỏi theo phong thái của một quý ông, bước nhanh vào phòng rồi ngồi xuống phía sau chiếc bàn: “Nói thẳng thì tôi chỉ đang thử xem bói cho người khác, vẫn chưa có nhiều kinh nghiệm. Tạm thời mà nói, tôi không phải một nhà bói toán giỏi, anh vẫn còn cơ hội đổi ý đấy.”
Klein đáp lễ, sau đó đi vào rồi tiện tay khép cửa phòng lại. Hắn nhìn ánh sáng xuyên qua lớp vải rèm, mỉm cười nói:
“Anh thật là một người thành thực, nhưng tôi là kẻ luôn kiên trì với sự lựa chọn của bản thân.”
“Mời ngồi.” Glacis chỉ vào ghế đối diện, suy nghĩ vài giây rồi nói: “Bói toán chỉ là đam mê của tôi thôi. Ha ha, con người khi còn sống thường xuyên nhận được sự chỉ điểm từ thần linh, nhưng người thường không cách nào giải mã được chúng, đó chính là ý nghĩa tồn tại của việc bói toán, cũng là lý do vì sao tôi gia nhập câu lạc bộ này. Về mặt bói toán thì tôi vẫn chưa tin tưởng lắm vào bản thân, cho nên chúng ta hãy xem việc này là một cuộc trao đổi, một cuộc trao đổi miễn phí nhé, đề nghị này thế nào? Về chi phí cho câu lạc bộ thì tôi sẽ tự chi trả, chỉ tốn một phần tư penny thôi.”
Klein không đồng ý cũng không lắc đầu, mà cười nói:
“Xem ra anh là một người không tệ, có một công việc khá ổn.”
Trong lúc nói chuyện, hắn khẽ nghiêng người ra phía trước, giơ nắm tay phải đặt lên trán, gõ nhẹ hai cái.
“Nhưng như vậy cũng không thể tăng độ chính xác của việc bói toán được.” Glacis trả lời hài hước, trầm ngâm hỏi: “Anh bị đau đầu à? Muốn xem bói về vấn đề liên quan đến sức khỏe?”
“Một chút thôi, tôi hy vọng bói ra tung tích một món đồ bị đánh rơi.” Klein đã nghĩ ra lý do từ trước, hắn từ từ dựa người ra sau.
Trong mắt hắn, khí tràng của Glacis hiện ra rất rõ, màu cam của phổi nhạt đi và mỏng, hơn nữa còn ảnh hưởng tới độ sáng của những màu sắc khác. Đây không phải là biểu hiện của sự mệt mỏi... Klein khẽ gật đầu.
“Tìm kiếm đồ bị đánh rơi?” Glacis suy tư vài giây rồi nói: “Vậy chúng ta tiến hành một phán định đơn giản nhé.”
Anh ta đẩy chồng bài Tarot chỉnh tề trên bàn sang phía Klein:
“Hãy để lòng mình tĩnh lại, hồi tưởng về món đồ kia, lẩm nhẩm câu ‘Liệu có thể tìm được không?’, đồng thời xào bài và rút một lá.”
“Vâng.” Kỳ thật Klein hoàn toàn không nhớ rõ cuốn bút ký cũ đó trông như thế nào, chỉ thể lẩm nhẩm câu: Liệu có thể tìm được cuốn bút ký của gia tộc Antigonus không? Trong tiếng lẩm nhẩm lặp đi lặp lại, hắn thuần thục xào bài, rút bài.
Glacis lấy lá bài trên cùng để ngang trước mặt Klein:
“Xoay nó thành dọc theo chiều kim đồng hồ, sau đó lật lên. Nếu là lá bài ngược, tức là hoa văn trên lá bài hướng về phía anh, nghĩa là không tìm thấy được món đồ kia nữa. Còn nếu là mặt thuận thì chúng ta sẽ tiếp tục bói toán để tìm vị trí cụ thể của nó.”
Klein làm theo lời nhắc, xoay lá bài ngang thành dọc. Hắn cầm lấy một cạnh của lá bài Tarot rồi lật nó lên.
Đây là một bức hình lộn ngược, một lá bài ngược.
“Tiếc quá.” Glacis thở dài.
Klein không nói gì, bởi sự chú ý của hắn đều đổ dồn về lá bài Tarot này. Lá bài ngược này chính là một "Kẻ Khờ" mặc quần áo hoa lệ, đeo trang sức sáng ngời!
Lại là "Kẻ Khờ"? Trùng hợp đến thế ư... Dựa theo những gì Người Treo Ngược nói, bói toán là kết quả của việc kết nối giữa linh tính với Linh giới, với "bản thể" ở tầng cao hơn. Bài Tarot chính là một công cụ "gợi ý mang tính tượng trưng" để tiện cho việc đọc hiểu. Theo lý thuyết mà nói, dùng bất cứ công cụ bói toán nào cũng không sao cả vì chúng đều không ảnh hưởng tới kết quả... Klein nhíu mày, suy nghĩ một lúc rồi hỏi:
“Liệu tôi có thể bói xem món đồ đó có bị người khác nhặt được không?”
“Được chứ, cứ làm y hệt theo cách vừa rồi là được.” Glacis vô cùng hứng thú, gật đầu đáp.
Klein lại xào bài, cũng yên lặng nghĩ về câu hỏi. Rút bài, đặt ngang, xoay theo chiều kim đồng hồ chuyển về dọc. Hắn chuẩn bị xong xuôi, vẻ mặt đầy nghiêm túc.
Klein hít vào một hơi thật sâu, giơ tay lật bài Tarot lên. Xin đừng lại là "Kẻ Khờ" nữa... Trong lúc cầu nguyện, hắn đột nhiên trầm tĩnh lại, bởi vì mặt chính của bài hiện lên lá "Ngôi Sao", ngược!
“Xem ra chưa ai nhặt được món đồ kia cả.” Glacis mỉm cười, nói.
Klein khẽ gật đầu, hắn giơ tay phải lên gõ nhẹ hai cái vào ấn đường như đang suy nghĩ, sau đó móc hai đồng penny ánh lên màu đồng ố vàng rồi đưa cho Glacis.
“Không phải tôi đã nói là miễn phí sao?” Glacis nhướng mày.
Klein cười đứng dậy:
“Đây là thể hiện sự tôn trọng với việc bói toán.”
“Được rồi, cảm ơn sự hào phóng của anh.” Glacis đứng lên, giơ tay.
Bắt tay xong, Klein lùi ra sau hai bước, quay người đi tới phía cửa, vặn tay nắm. Lúc sắp đi ra ngoài thì hắn đột nhiên quay đầu, "À" một tiếng rồi nói:
“Này anh Glacis, tôi đề nghị anh mau đi gặp bác sĩ khám xem sao, chủ yếu là về phổi.”
“Vì sao?” Glacis ngạc nhiên hỏi lại. Đây là không hài lòng với kết quả xem bói nên đang rủa mình à?
Klein suy nghĩ đôi chút rồi nói:
“Đây là nhìn bệnh dựa theo sắc mặt, anh, ừm, ấn đường của anh biến thành màu đen.”
“Ấn đường biến thành màu đen...” Đây là lần đầu tiên Glacis nghe thấy lời miêu tả như vậy.
Klein không giải thích gì thêm, cười rồi ra khỏi phòng, tiện tay đóng cửa gỗ lại.
“Rốt cuộc anh ta là bác sĩ không có giấy phép hay là thầy thuốc dân gian vậy?” Glacis buồn cười lắc đầu, sau đó thuận tay cầm chiếc gương bạc dùng để xem bói. Anh ta nhìn thật kỹ, phát hiện quả thực ấn đường mình đã biến thành màu đen.
Chẳng qua đây là do môi trường, ánh sáng xuyên qua lớp rèm che khá tối, đâu chỉ ấn đường biến thành màu đen, mà cả khuôn mặt đều đen đi!
“Một trò đùa khiến người ta không thích chút nào.”
Glacis lẩm bẩm một câu. Anh ta không yên tâm cho lắm nên tự xem bói về sức khỏe bản thân, xác nhận là không có vấn đề gì.
...
Khi rời khỏi câu lạc bộ bói toán, Klein đã có thêm kế hoạch cho tương lai. Đó là mau chóng tích cóp tiền nộp phí năm, trở thành một thành viên của câu lạc bộ, từ đó bắt đầu đóng vai một "Thầy Bói".
Lý do không tự mình hành nghề là vì tạm thời không có tài nguyên, không có con đường, lại không thể xuống phố mở hàng trên vỉa hè được, dù sao cũng là người có thể diện, phải giữ mặt mũi chứ.
Vài phút sau, hắn chờ xe ngựa công cộng, mất 2 penny đi tới phố Zoutelande không quá xa.
Đẩy cửa công ty Bảo an Gai Đen, hắn không thấy cô gái tóc xù quen thuộc đâu cả, chỉ thấy vị Leonard Mitchell tóc đen mắt xanh tỏa ra khí chất thi sĩ đang ngồi sau bàn tiếp đón.
“Chào buổi chiều, Roxanne đâu rồi?” Klein ngả mũ chào hỏi.
Leonard mỉm cười chỉ vào cánh cửa bên cạnh:
“Tối nay đến lượt cô ấy trực kho vũ khí.”
Không chờ Klein hỏi tiếp, Leonard như đang suy xét vấn đề gì đó mà nói:
“Này Klein, tôi có một chuyện mà tới nay vẫn thấy khó hiểu.”
“Chuyện gì?” Klein mù tịt.
Leonard đứng lên, cười nói với ngữ khí chậm rãi:
“Vì sao Welch và Naya tự sát ngay tại chỗ, mà anh thì lại về nhà?”
“Hẳn là nhân vật bí ẩn kia muốn tôi mang cuốn bút ký của gia tộc Antigonus đi cất giấu.” Klein đáp bằng suy đoán đã được công nhận của mình.
Leonard chầm chậm đi vài bước, chợt quay người nhìn thẳng vào đôi mắt Klein:
“Nếu để các người tự sát là để diệt khẩu, xóa manh mối, vậy tại sao không để anh phá hủy cuốn bút ký kia ngay tại đó?”
Đề xuất Huyền Huyễn: Mạt Thế Điền Viên, Tay Xé Tra Nam Cùng Ánh Trăng Sáng
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ